Cuộc đời giọng ca và ng toà n quốc hát rong mưu sinh

NĐT| 25/11/2011 10:26

(NHN) Người đà n ông mù mắt, cụt tay từng hai lần đoạt Huy chương Và ng giọng hát hay toà n quốc nà y đã "đánh liửu" lấy vợ và  nay đang sống liửu bằng nghử hát rong. Аây là  cách "cực ch?ng đã" để tồn tại mặc dù lòng tự trọng của người đà n ông ban đầu không cho phép ngử­a tay xin tiửn người.

Số phận hẩm hiu

Vi Văn Ngữ đã là  người đà n ông ngoà i 40 tuổi, nhắc lại bước ngoặt đau đớn của cuộc đời và  5 năm không bước chân khửi cử­a, anh nói: "Giử nghĩ lại tôi thấy tiếc đời lắm. Hồi ấy mình bị sốc quá và  không chịu nghe ai khuyên nhủ hết nên cứ oán đời, hận đời rồi đóng cử­a hà nh hạ bản thân, là m khổ thêm cả những người trong gia đình".

Anh Vi Văn Ngữ

Sinh năm 1970 ở Khe Thần, xã Nghĩa Bình, huyện Tân Kử³ (Nghệ An), Vi Văn Ngữ hăm hở sống bằng tất cả tình yêu đời nồng nhiệt của một chà ng trai người Thái nhạy cảm và  dạt dà o sức trẻ. Nhưng ánh sáng trong ngôi nhà  nhử của gia đình Vi Văn Ngữ đã đột ngột tắt ngấm khi trong một lần đi chăn trâu, chà ng trai không may vấp phải bom còn sót lại từ thời chiến. Quả bom phát nổ đã lấy mất của anh đôi mắt, cánh tay phải và  cả tương lai ngập trà n hi vọng.

Cuộc sống sau đó của Ngữ là  một chuỗi dà i đà y đọa trong u tối. Cú sốc với đứa con trai được kử³ vọng nhất nhà  đã là m cha mẹ Ngữ suy sụp, hai người Ngữ yêu thương nhất đời đửu lần lượt ra đi trong vòng 3 năm sau đó. Anh cà ng khép mình trong bóng tối cô đơn, thu cánh tay tà n phế nép và o bên thân mình, cánh tay trái còn lại cũng trở nên vô dụng đưa lên quử quạng đầy hụt hẫng. Bạn bè cùng lứa dần dần cưới vợ lấy chồng. Ngữ cũng tự đóng cử­a cuộc đời trong suốt 5 năm liửn không ra khửi nhà  để một mình dà y vò với ý nghĩ vử sự ra đi.

Có lẽ cuộc đời Vi Văn Ngữ sẽ chết dần chết mòn trong góc nhà  ẩm thấp nếu không có một lần anh vô tình va phải cây đà n ghi ta dựng bên vách. Những âm thanh của một thời trai trẻ đầy đam mê vọng vử: Tiếng suối róc rách ven rừng, tiếng chim ríu ran bên tán lá rồi tiếng khửa nước rộn rà ng dưới sông, Ngữ run rẩy ôm lấy cây đà n lạnh và  bật khóc. Anh khóc tức tưởi, nước mắt dồn nén của nử­a thập kỷ sống vô cảm với đời dường như không thể kìm nén.

"Kử³ tích và ng"

Quyết tâm chơi đà n đối với một người mù lại cụt tay giống như húc đầu và o đá. Mất 3 tháng để cây đà n trầy trật trong tay anh Ngữ mù bật lên nốt nhạc đầu tiên. Ngữ cười: "Tôi tưởng như mình chết đi sống lại. Nói thì nghe đơn giản thế nhưng hồi đó lắm lúc nghĩ đến cầm đà n là  ớn, đầu ngón tay mưng lên ứa máu hết cả. Tập mãi không được, có lúc tôi quẫn chí quăng cả đà n. Nhưng rồi sau đó lại phải nhử người sử­a để tập lại".

Anh Vi Văn Ngữ và  vợ đang hà nh nghử trên phố

Tiếng đà n ghi ta bập bùng đã mang lại sự sống cho ngôi nhà  nhử nhiửu năm kín cử­a trong bản Khe Thần, là m xôn xao cả vùng quê nghèo heo hút nơi miửn núi Tân Kử³. Ngữ được bạn bè động viên gia nhập Hội Người mù của huyện. Kử³ tích đã đến với chà ng trai người Thái bất hạnh khi anh liên tiếp đoạt Huy chương Và ng cuộc thi Tiếng hát từ trái tim do Hội Người mù Việt Nam tổ chức năm 2000 và  Huy chương Và ng trong Liên hoan Nghệ thuật quần chúng của Bộ Lao động Thương binh Xã hội.

30 tuổi, Vi Văn Ngữ chưa bao giử dám nghĩ đến tình yêu, chưa một lần được biết đến bà n tay và  hơi thở của người con gái. Nhưng Ngữ không ngử âm nhạc không chỉ cứu rỗi cuộc đời mà  còn trở thà nh bà  mối se duyên mang đến cho Ngữ niửm hạnh phúc mà  bấy lâu anh chưa từng mơ đến. Trong một lần xuống TP Vinh tập văn nghệ, Vi Văn Ngữ đã gặp gỡ với Nguyễn Thị Hương, cô giáo dạy chữ Brai, giọng ca của Hội Người mù huyện Nghi Lộc. Tình yêu đến thật mặn mà  tự nhiên như lời ca tiếng đà n giữa chà ng trai mù và  cô gái mử lòa. Năm 2001, đám cưới được tổ chức như một điửu kử³ diệu mang đến người vợ hiửn thảo cho cuộc đời Vi Văn Ngữ.

Ngữ nói, vợ chồng anh lấy nhau là  là m liửu vì: Tình yêu của người tà n tật phải liửu, nếu không thì không dám. Sau khi lập gia đình, hai vợ chồng tà n phế tật nguyửn không một chốn nương thân, dắt díu nhau đi bán tăm bán đũa kiếm sống và  lang thang ở nhử tại các trụ sở Hội Người mù. Thấy vợ chồng yêu thương nhau thật lòng, từ chỗ ra sức ngăn cản, gia đình ngoại đã cho anh chị một mảnh đất nhử đủ dựng nếp nhà  là m chỗ trú chân. Trong ngôi nhà  do Hội Người mù tỉnh ủng hộ, hai cô con gái lần lượt ra đời trong sự phấp phửng rồi vui sướng của tất cả mọi người vì không bị ảnh hưởng chứng mử mắt di truyửn từ mẹ. Cuộc sống ngà y cà ng khó khăn, vợ chồng Vi Văn Ngữ quyết định phải xuống đường mưu sinh để tồn tại.

Chồng mù, vợ mử hát rong "sống liửu"

Vi Văn Ngữ gọi việc hát rong là  xuống đường. Mất 5- 6 năm dắt díu nhau hết rừng đến phố để bán tăm bán đũa nhưng từ khi có 2 con, công việc nà y không đủ no cho 4 miệng ăn. Trong suốt câu chuyện của chồng, chị Hương hầu như lặng lẽ quan tâm từng li từng tí đến người đà n ông bên cạnh. Chỉ đến khi tôi bắt chuyện, chị mới cười thật hiửn: "Cả hai vợ chồng đửu chưa bao giử nghĩ đến chuyện mưu sinh bằng hát rong. Nhưng là m tăm là m đũa hay tẩm quất giống những người mù khác thì anh chỉ có một tay không là m được. Cuối cùng anh Ngữ nghĩ đến cây đà n ghi ta. Chồng đà n vợ hát, vợ mệt thì chồng hát, hai vợ chồng buộc phải hát rong để mưu sinh thôi".

Con đường hát rong của vợ chồng Vi Văn Ngữ không dễ dà ng. Lòng tự trọng của người đà n ông ban đầu không cho phép anh ngử­a tay xin tiửn người, dù phải hát đến rút ruột rút gan. Аể thử­ sức và  thử­ việc, hai vợ chồng nhử người đưa đường ra Hà  Nội, bắt đầu bằng cách hát rong tại các chợ, các ngõ phố. Tiửn kiếm được chỉ đủ thuê trọ, ăn uống và  thuê xe ôm nhưng cái được lớn nhất trong gần 1 tháng hát rong ngoà i Thủ đô là  niửm hy vọng một công việc cứu gia đình anh thoát đói tại quê nhà . Nhưng vử đến quê anh lại nhụt chí, lại sợ hãi không dám hà nh nghử và  lại thêm gần nử­a năm lang thang bán tăm.

Ngữ vừa cười vừa kể: "Tôi nhớ có bà  bán phở lần nà o mua tăm cũng cà u nhà u: Sao vợ chồng chú không đà n hát cho mọi người nghe, mua tăm mua đũa nhiửu quá thì bử đâu cho hết, mà  không mua thì tội".

Nhìn cảnh chồng mù vợ mử dò dẫm dắt nhau đi, tôi đã vô cùng sử­ng sốt khi biết một thời gian dà i anh chị chở nhau đi hát rong trên đường phố tấp nập bằng chiếc xe đạp cà  tà ng. Hai vợ chồng tíu tít cười khi chị Hương kể lại: "May trời thương chứ nghĩ lại cũng liửu thật, tôi chỉ nhìn thấy lử mử loáng thoáng thế thôi mà  vẫn đạp xe chở chồng cùng với dà n loa đi khắp nơi. Nhiửu lần bầm dập vì ngã xuống mương, đâm phải xe trâu... rồi đó. Giử anh chị phải trích một phần tiửn trả xe ôm trong những đoạn đường hát xa để dà nh sức mà  đà n hát. Tôi hửi có lúc nà o không muốn hát, Ngữ cười: "ô, quá nhiửu lần ấy chứ. Thường thường phải thế, không muốn hát cũng phải hát, mà  phải hát nhiệt tình nữa.

Nỗi lo lớn nhất của vợ chồng người hát rong sở hữu 2 Huy chương Và ng giọng hát hay toà n quốc là  một ngà y không thể hát. Vi Văn Ngữ tâm sự: "Vẫn biết hát mãi cũng không được nhưng ngà y nà o còn hát được là  còn mừng. Bây giử cũng không phải tất cả các ngà y đửu đi là m được cả. Mưa gió là  phải ở nhà  vì loa máy không đảm bảo. Chưa kể ốm đau không cất được tiếng. Hai vợ chồng dắt nhau giằng co đi lại giữa chợ đông chen lấn nhiửu khi đứt cả dây loa, lạc cả người, đi tìm nhau toát mồ hôi ấy chứ. Nhưng không còn con đường nà o khác, muốn tồn tại thì phải hát thôi!. 

(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Nâng cao nhận thức về Đảng trong kỷ nguyên phát triển mới
    “Tài liệu bồi dưỡng nhận thức về Đảng” (xuất bản lần thứ 24, có sửa chữa, bổ sung theo Văn kiện Đại hội XIV) cập nhật toàn diện các quan điểm chỉ đạo mới, đáp ứng yêu cầu bồi dưỡng lý luận trong kỷ nguyên phát triển của dân tộc. Nội dung tài liệu tập trung làm rõ tầm nhìn về xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh, đồng thời khơi dậy khát vọng cống hiến của thế hệ trẻ. Đây là hành trang chính trị quan trọng, góp phần hình thành bản lĩnh, tư duy để học viên lớp đối tượng kết nạp Đảng sẵn sàng đứng vào hàng ngũ của Đảng.
  • Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): Đưa nền giáo dục và đào tạo Hà Nội vươn tầm cao mới
    Để hiện thực hóa khát vọng trở thành trung tâm giáo dục và đào tạo hàng đầu cả nước và châu lục, Điều 16 về “Phát triển giáo dục, đào tạo” trong Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) khẳng định sự đổi mới mới tư duy, trao quyền tự chủ và tạo bệ phóng để giáo dục, đào tạo Hà Nội thực sự vươn tầm.
  • Định vị “vũ khí tư tưởng” trong kỷ nguyên mới
    Chỉ thị số 04-CT/TW ngày 17/3/2026 của Ban Bí thư về “Tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới” có thể xem là “kim chỉ nam” thể hiện tầm nhìn chiến lược toàn diện của Đảng để mở đường cho ngành xuất bản Việt Nam bứt phá, trở thành một ngành công nghiệp văn hóa - công nghệ mũi nhọn trong kỷ nguyên số, vươn tầm khu vực và thế giới.
  • Hà Nội tăng cường tuyển sinh và phân luồng giáo dục nghề nghiệp năm học 2026 - 2027
    Văn phòng UBND Thành phố đã ban hành Thông báo số 215/TB-VP ngày 23/3/2026 về kết luận của Phó Chủ tịch UBND Thành phố Vũ Thu Hà tại cuộc họp nghe báo cáo công tác tuyển sinh và phân luồng giáo dục nghề nghiệp năm học 2026 - 2027.
  • Rộn ràng ngày hội STEM tại Trường Tiểu học Vạn Phúc
    Ngày 30/3, Trường Tiểu học Vạn Phúc đã tổ chức thành công Ngày hội STEM và Công nghệ thông tin năm học 2025–2026 với chủ đề “Công nghệ dẫn lối - Kiến tạo tương lai”. Sự kiện là hoạt động thiết thực nhằm thúc đẩy phong trào đổi mới sáng tạo, tăng cường ứng dụng khoa học công nghệ trong dạy và học, đồng thời tạo sân chơi bổ ích giúp học sinh phát triển tư duy, kỹ năng và niềm đam mê khám phá tri thức trong thời đại số.
Đừng bỏ lỡ
Cuộc đời giọng ca và ng toà n quốc hát rong mưu sinh
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO