Hà Nội ở Sài Gòn

Tuấn Anh | 10/07/2022 19:03

Chuyến bay tới Sài Gòn của tôi sẽ khởi hành sau hai giờ đồng hồ nữa, vậy mà tôi vẫn loay hoay với đống đồ cá nhân. Mãi một hồi lâu tôi mới ra được đường lớn để bắt taxi tới sân bay Nội Bài.
Hà Nội ở Sài Gòn

Đường Nguyễn Tri Phương ở Sài Gòn mang nhiều nét tương đồng với phố Phan Đình Phùng ở Hà Nội. Ảnh: Hoàng Triều

Ngồi trong taxi nhìn thành phố vừa thức dậy khiến tôi có chút bối rối, tự hỏi tại sao khi bản thân chuẩn bị rời khỏi nơi đây thì nó lại trở nên đẹp đẽ đến vậy. Hay do thường ngày ta chung sống với thành phố này như cách một ông chồng đòi hỏi đủ điều với bà vợ già cọc cằn, gai góc, vậy nên khi rời đi, bà vợ ấy không phải lo toan muộn phiền nên được trở về với bóng dáng của người thiếu nữ đôi mươi ư?

Sau hai tiếng hơn, tôi đã đến sân bay Tân Sơn Nhất. Thay vì phải tự mình tìm đường, chị bạn người Sài Gòn tên My đã “tóm gọn” được tôi ngay trước cửa ra cùng cái ôm thắm thiết. Ngồi sau xe chị My, tôi thấy đường xá ở Sài Gòn gần như rất khác so với Hà Nội, nhịp độ di chuyển của phương tiện cho đến con người liên tục trải dài như một cuộc phiêu lưu vô định không điểm dừng.

Chị My dẫn tôi tới một quán cà phê tên là Cộng Sinh trên đường Đinh Tiên Hoàng, nấp trong một khu trông khá giống văn phòng nhà nước thời trước. Chị nói quán này chị hay ngồi vào buổi trưa, nắng hắt vào những thanh chắn ở ban công tạo nên những mảng màu rất thơ dưới nền nhà in hoa văn thời xưa. Vừa bước tới cầu thang, tôi hít hà hương cà phê tắc phảng phất. Chọn chỗ ngồi cạnh lan can, tiếng nhạc jazz từ đĩa than vọng ra từ trong quán khiến cho cơn nóng ban trưa Sài Gòn dịu đi đôi phần. Tiếng nhạc hòa lẫn với chất giọng nói nhẹ nhàng của người miền trong gợi nhớ lại trong tôi cảm giác một buổi hẹn hò cùng người tình năm mười bảy tuổi ở Hà Nội biết mấy. Trong trẻo và nên thơ như những ngày còn “xanh”.

Ngày tiếp theo, tôi quyết định thuê một chiếc xe máy để đi khám phá Sài Gòn một mình như cách tôi đi ra ngoài ở Hà Nội nếu không phải đi học hoặc đi làm. Vô cùng thảnh thơi.

Tôi chọn ngồi ở quán cà phê Saigon Life trên đường Nguyễn Thị Minh Khai. Quán cà phê được phủ bằng một gam vàng như vạt nắng ngoài trời, hơi ám chút cũ kĩ như những thước phim thập niên 90 mà tôi thường xem cùng bố mẹ. Lôi trong túi bao thuốc và cuốn sách mới mua để tận hưởng, quan sát cách con người ở một nơi quá đỗi mới mẻ này sẽ nói với nhau những câu chuyện gì một cách thầm lặng. Phần vì tôi là một người không có thói quen bắt chuyện với người lạ, phần không biết mở lời như nào cho đúng. Vì ở ngoài Bắc, đặc biệt ở Hà Nội, mọi người phần lớn khá e ấp trong những lần đầu và ít nhất phải rất quen sau nhiều lần chạm mặt.

Hà Nội ở Sài Gòn

Bên ngoài ban công quán café Saigon Life trên đường Nguyễn Thị Minh Khai mang dáng vẻ thân thuộc với những quán café ở Hà Nội. Ảnh: Saigon Life

Bỗng một cậu trai tóc dài búi tóc quay sang bắt chuyện với tôi, hỏi tôi là người Hà Nội à. Một chút ái ngại dâng lên khiến những câu trả lời ậm ừ cho có, và tiếp theo đó là một loạt những câu hỏi về Hà Nội cũng như con người nơi đó từ cậu trai Sài Gòn bàn bên. Có thể đoán cậu bạn đó không có nhiều người quen là người miền Bắc, tôi được dịp để luyên thuyên về Hà Nội và những thứ tôi biết.

Sau một hồi trao đổi, tôi được biết cậu tên là Long, bằng tuổi tôi và đang học ngành kiến trúc ở đại học Văn Lang. Bố của cậu trai này là người Hà Nội di cư vào trong Sài Gòn sinh sống nên niềm ham thích về Hà Nội như được truyền lại từ đời này sang đời sau. Chưa đầy ba tiếng đồng hồ, cái cảm giác chúng tôi là bạn thân lâu năm đã được hình thành giống như cách hai đứa trẻ thân thiết vì một thú vui chung. Cuối buổi, cậu có hẹn sẽ đưa tôi đi chơi đêm như một người Sài Gòn chính hiệu.

Đến tối, chúng tôi cùng đi dạo, tới phố đi bộ Nguyễn Huệ, rồi lại đi qua phố tây Bùi Viện và mấy phố loanh quanh đó. Ở đây cũng náo nhiệt và xô bồ nhưng theo một cách nào đó tôi vẫn thấy lạ lẫm quá, không phải vì ở Hà Nội bọn tôi không có chỗ vui chơi mà vì người Hà Nội luôn mang dáng vẻ e ấp đằm thắm chứ không nở rộ như bông hoa quỳnh về đêm như Sài Gòn.

Kết thúc ngày, chúng tôi chọn nơi dừng chân ở nhà hát thành phố. Long nói với tôi rằng một ngày nào đó sẽ ra Hà Nội, là để thăm tôi và khám phá cái nơi mà bố cậu từng khôn lớn. Long là một đứa sinh ra ở Sài Gòn nhưng đâu đấy tôi thấy nó giống người Hà Nội hơn thẩy, từ cử chỉ, cách đi đứng, nhấn nhá từ ngữ rất chuẩn mực. Tôi hy vọng khi cậu bạn tới Hà Nội, cậu sẽ tìm được gì đó mà bản thân vẫn luôn muốn biết và hiểu về nó.

Đến giờ xuất phát ra sân bay, chị My đèo tôi lần cuối trên A Lục. Đến khu vực an ninh sân bay, hai chị em mùi mẫn tạm biệt nhau. (Đây là một điều tôi cũng thích ở người miền Nam. Họ thân thương, gần gũi đến lạ thường, họ thể hiện tình cảm của bản thân một cách tự nhiên dù với ai đi chăng nữa. Khác xa với người Hà Nội nghiêm nghị trong từng cử chỉ, hành động đến phát mệt trong mắt tôi). Chị đợi tôi đi khuất bóng rồi mới yên tâm ra về.

Sau mấy ngày xa nhà, tôi nhớ bữa cơm gia đình ngập tràn tiếng la của mẹ, mùi khói thuốc của bố. Dẫu không nhẹ nhàng, trìu mến như Sài Gòn, nhưng Hà Nội bình dị ấy cũng thật thương mến biết bao.


Bài liên quan
  • Định hình cấu trúc Thủ đô Hà Nội phát triển trong tầm nhìn 100 năm
    Ủy viên Ban Thường vụ Thành ủy, Phó Chủ tịch Thường trực UBND Thành phố Hà Nội Dương Đức Tuấn nhấn mạnh, mục tiêu đến năm 2035 Hà Nội cơ bản trở thành thành phố “Văn hiến - Văn minh - Hiện đại - Hạnh phúc”; đến năm 2045 ngang tầm Thủ đô các nước phát triển; đến năm 2065 và sau đó trở thành thành phố toàn cầu có chất lượng sống cao. Điểm mới của Nghị quyết 02 là chuyển từ tầm nhìn 2065 sang tầm nhìn chiến lược 100 năm với các kịch bản phát triển theo từng giai đoạn.
(0) Bình luận
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
  • Hà Nội trong nỗi nhớ
    Tôi chỉ ghé lại Hà Nội chơi trong một quãng ngắn của năm tháng thanh xuân mình đã đi qua. Ừ, chỉ là một quãng dừng chân ghé lại.
  • “Xứ của Hiền” - cuốn tản văn như một album ảnh màu sepia
    Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
  • Hạ giới tròn trăng
    Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
  • Quà mùa thu
    Mùa thu là món quà dành cho những nhớ mong, món quà ngọt ngào, thấm đượm nắng gió và hương vị ký ức.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bí thư Thành ủy Nguyễn Duy Ngọc: Nghị quyết 02 không chỉ là định hướng, mà là danh dự và mệnh lệnh hành động
    Bí thư Thành ủy Hà Nội Nguyễn Duy Ngọc nhấn mạnh ý nghĩa đặc biệt quan trọng của Nghị quyết như một nền tảng chính trị mang tầm lịch sử, đồng thời là “bệ phóng” để Thủ đô Hà Nội bứt phá mạnh mẽ trong kỷ nguyên phát triển mới, với yêu cầu hành động quyết liệt, đồng bộ, sáng tạo và hiệu quả trong toàn hệ thống chính trị.
  • Ra mắt tập truyện ngắn “Tình yêu và tuổi trẻ”
    Tri Thức Trẻ Books vừa liên kết với Nhà xuất bản Văn học ấn hành cuốn sách “Tình yêu và tuổi trẻ” của tác giả Văn. Cuốn sách như một lời tự sự nhẹ nhàng về hành trình trưởng thành của tuổi trẻ.
  • Khơi dậy khát vọng làm chủ và tinh thần xung kích của thế hệ trẻ
    Nhân kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật xuất bản cuốn sách “Tiền đồ rực rỡ của Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa nằm trong tay thế hệ trẻ”. Cuốn sách giúp người đọc hiểu rõ hơn về tư tưởng của Tổng Bí thư Lê Duẩn, đồng thời đúc kết những bài học thực tiễn quý báu cho thế hệ trẻ Việt Nam trong kỷ nguyên mới, qua đó khơi dậy khát vọng cống hiến, bản lĩnh và ý chí tự lực, tự cường.
  • Định hình cấu trúc Thủ đô Hà Nội phát triển trong tầm nhìn 100 năm
    Ủy viên Ban Thường vụ Thành ủy, Phó Chủ tịch Thường trực UBND Thành phố Hà Nội Dương Đức Tuấn nhấn mạnh, mục tiêu đến năm 2035 Hà Nội cơ bản trở thành thành phố “Văn hiến - Văn minh - Hiện đại - Hạnh phúc”; đến năm 2045 ngang tầm Thủ đô các nước phát triển; đến năm 2065 và sau đó trở thành thành phố toàn cầu có chất lượng sống cao. Điểm mới của Nghị quyết 02 là chuyển từ tầm nhìn 2065 sang tầm nhìn chiến lược 100 năm với các kịch bản phát triển theo từng giai đoạn.
  • Xã Suối Hai (Hà Nội): Khi nội lực cộng hưởng cùng khát vọng OCOP
    "Phát triển kinh tế không chỉ nằm ở những con số tăng trưởng cơ học, mà phải là sự chuyển mình từ tư duy sản xuất thuần nông sang tư duy kinh tế thị trường, lấy OCOP làm đòn bẩy để định vị thương hiệu địa phương". Đây chính là thông điệp xuyên suốt trong lộ trình bứt phá của xã Suối Hai giai đoạn 2025-2030.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội ở Sài Gòn
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO