Tác giả - tác phẩm

“Hồn Việt” và “dặm đời” trong thơ Lê Cảnh Nhạc

PGS.TS. Vũ Nho 16:47 31/03/2025

Nhà báo, nhà thơ Lê Cảnh Nhạc từng đảm nhiệm chức Phó Tổng cục trưởng Tổng cục dân số, Tổng biên tập báo Gia đình và Xã hội, hiện đang là Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội. Anh đã in bốn tập truyện và truyện kí cùng nhiều tập thơ như: “Khúc giao mùa” (2005), “Không bao giờ trăng khuyết” (2010), “Khúc thiên thai” (2015), “Non nước đàn trời” (2015). Tập thơ thứ 5 của anh có tên là “Đi về phía mặt trời”, do cơ duyên mà đến tay tôi. Tôi đọc và không khỏi ngạc nhiên, khâm phục trước sức cảm, sức viết của anh. Nhan đề của tập thơ giàu tính biểu tượng, thể hiện khái quát nội hàm hướng về mặt trời, hướng về ánh sáng.

anh-bia-le-canh-nhac.jpg

Tập thơ gồm 123 bài được chia làm 2 phần với tên gọi: Dặm đời và Hồn Việt. Dặm đời là những bài thơ mang tính riêng tư về cuộc đời tác giả, những cảm xúc về tình bạn, tình yêu, hạnh phúc. Còn Hồn Việt là những bài thơ về đất nước, quê hương, trong đó không chỉ quê Nghệ Tĩnh, mà hầu như mọi vùng miền trên đất Việt Nam, từ hải đảo cho đến đất liền khắp Bắc, Trung, Nam. Có lẽ với cương vị nhà báo, tác giả đã có điều kiện đi rất nhiều nơi. Điều đặc biệt là nơi nào anh đặt chân đến đều có thơ ghi lại, gửi lại, neo lại. Phải là người giàu cảm xúc lắm, nhạy cảm lắm mới làm được như vậy. Có thể dẫn ra nhiều khổ thơ tràn đầy tình đất, tình người:

Chè Hương Trà thắp đọt nắng quê em
Sông dâng mỡ màu cây trái tươi xanh
Ngô trổ cờ mướt phù sa đồng bãi
Rặng gió bầu ngậm hương rừng núi
Bậu mật ong ngọt lịm vị môi mềm
(Hương Khê tình đất tình người)

Lên cao nguyên đá Hà Giang, phải mơ mộng, lãng tử lắm mới có thể nghe “Đá hát”, nhìn thấy những sắc màu rực rỡ trong cuộc sống đời thường. Bao nhiêu nhà thơ đã viết về Hà Giang với cảm xúc về đất và người trên cao nguyên đá nhưng Lê Cảnh Nhạc vẫn có góc nhìn riêng về “ thiên đường xám”:

Ngô mướt xanh ôm mỏm đá tai mèo
Trăng treo cheo leo bạt ngàn núi đá
Tím trắng bồng bềnh hoa tam giác mạch
Váy Mông xanh đỏ, gùi ngô vàng ươm
Quản Bạ, Yên Minh, Mèo Vạc, Đồng Văn
Khúc hát cổng trời trên “thiên đường xám”
(Đá hát)

Về miền Trung, nhà thơ say mê với dòng sông Đăk Bla đỏ nặng phù sa, dòng sông kì diệu chảy giữa đại ngàn, ôm chứa những huyền sử, ôm chứa đàn T’rưng ngân xanh núi rừng, ngân xanh thành phố:

Thuyền độc mộc êm trôi như lá
Thần chiêng, tinh linh, âm thanh đại ngàn
Ánh lửa bập bùng soi bóng nhà Rông
Đăk Bla, đàn T’rưng ngân xanh thành phố
Ngân xanh huyền sử, ngân xanh núi rừng
Giọt nước lập làng, cung đàn âm vang
Qua bao thăng trầm, hùng thiêng Kon Tum
(Đi về phía mặt trời)

Đến mảnh đất Bạc Liêu người thơ lại cảm xúc với màu áo tím, với tiếng hò lay sông nước, với ánh trăng huyền ảo “rắc cườm lên mái tóc”, với hào phóng gió của miền Tây:

Màu áo em nhuộm tím cả chiều hoang
Tà áo phập phồng nép vào da thịt
Ánh trăng sông Tiền rắc cườm lên mái tóc
Nghe tiếng ai hò lay sông nước mênh mang
Trời miền Tây hào phóng gió xô rừng
Đất phương nam ngân nga hồn sông nước
(Với Bạc Liêu)

Thăm nhà hát Bông Sen, xem vũ điệu sen, nhà thơ rưng rưng cảm xúc về dáng sen, về đài sen “bung thắm cả khung trời”:

Thổn thức rưng rưng vũ điệu sen lên
Dáng em bay trong giấc mơ của mẹ
Ôi cánh sen tưởng chừng mong manh thế
Mà đài sen bung thắm cả khung trời
(Vũ điệu sen Việt)

Hiếm có nhà thơ nào mà mọi vùng đất, mọi miền quê đều in dấu lung linh trong thơ như thế. Đấy là một nét độc đáo trong tập thơ “Đi về phía mặt trời” của thi sĩ Lê Cảnh Nhạc.

Phần Dặm Đời không phải ngẫu nhiên mà tác giả đặt lên trước. Phải chăng nhà thơ muốn bạn đọc hiểu và cảm thông với con người cá nhân, cụ thể riêng tư của mình trước khi hiểu con người công dân với quê hương, đất nước. Quả thật, phần thơ này cho bạn đọc thấy một con người với nhưng vui buồn, trăn trở, ưu tư.

Chúng ta tin những điều thành thực này khi nhà thơ bộc bạch:

Ta biết trong ta những góc nào u tối
Mê hoặc ta đâu dễ dứt lìa
(Cám dỗ)

Và trong thơ anh còn có bao chiêm nghiệm, trăn trở. Không phải vô cớ mà nhà thơ mượn sân khấu văn nghệ để nói về sân khấu đời. Thơ xưa đã từng nói điều này: “Vua chèo còn chẳng ra gì/ Quan chèo vai nhọ, khác chi thằng hề”, nhưng người đọc vẫn thích những câu dưới đây:

Trên sân khấu oai phong lẫm liệt
Danh tướng vung gươm vâng dạ ran trời
Sau hậu trường trút cân đai áo mũ
Phận kép đào rẻ rúng quá người ơi
(Nhân thế)

Có thể nói những suy ngẫm của tác giả về lẽ đời, về sự trái khoáy, tréo ngoe đáng để lưu tâm, nghĩ ngợi. Trong cuộc chiến giữa phần con và phần người, phần xấu và phần tốt, phần tăm tối với phần thiên thần :

Nước mắt dài hơn ngày
Nỗi đau sâu hơn đêm
Mỗi khi thiên thần trong anh gục ngã
Dẫu một phút giây thôi, một phút giây lầm lỡ
(Thiên thần và quỷ sứ)

Lầm lỡ một phút giây thôi, nhưng hậu quả thật kinh khủng. Không ai ngờ, không ai muốn, không ai đợi. Nhưng biết làm sao, làm thế nào khi một người phải ra đi, khi giọt lệ vỡ lăn về hai phía:

Anh ra đi hay em đã ra đi
Giọt lệ vỡ đôi lăn về hai phía
Phía khô khát gió xạc xào lục địa
Phía mặn mòi sóng bể buốt trời khuya
(Anh ra đi hay em đã ra đi)

Thật đau buồn nhưng biết làm sao. Kỉ vật còn, nhưng tính pháp lí hết hiệu lực, tất cả nhạt nhòa, mờ mịt:

Ngón tay nhẫn cưới còn nguyên
Mà tờ hôn thú đã miền cỏ lau
Nửa nhòa thăm thẳm bể dâu
Nửa mờ nhân ảnh bạc màu pha sương
(Vợ đi xác nhận đơn thân)

Nhà thơ dâng những câu thơ trân trọng, thân thiết, kính yêu dành cho người mẹ. Anh ví mẹ như ngọn gió Tín Phong (gió Tin Tưởng) thổi suốt đời mình, đem lại niềm tin yêu bất tận:

Mẹ bốn mùa là ngọn gió Tín Phong
Cho con giăng buồm ra khơi vào lộng
Như làn heo may hoa về thụ phấn
Mẹ chắt chiu đơm trái chín thơm vườn
(Gió và mẹ)

Những câu thơ trong “Người yêu dấu ơi” là những lời chân thành dành cho người bạn tình, người bạn đời:

Em là bầu trời trong đôi mắt con
Em là bài ca tình yêu cuộc sống
Trong giá băng nhen lên niềm hi vọng
Cho anh vượt qua vòng xoáy cuộc đời
(Người yêu dấu ơi)

Có thể nói tập “Đi về phía mặt trời” là tập thơ hay, gợi nhiều cảm xúc. Với đề tài phong phú, đa dạng cùng phong cách thể hiện ấn tượng, tập thơ là minh chứng cho một hành trình sáng tạo đầy tự hào và ý nghĩa của nhà thơ Lê Cảnh Nhạc. Chúc mừng tác giả và hi vọng những vần thơ của anh sẽ tiếp tục ghi dấu trong lòng người đọc./.

Bài liên quan
  • Cẩm nang hòa nhập và phát triển tại Nhật Bản
    Với số lượng người Việt Nam sang Nhật Bản học tập và làm việc ngày càng tăng, nhu cầu tìm hiểu về văn hóa, cách làm việc và kỹ năng giao tiếp tại quốc gia này trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Nhằm giúp người Việt nhanh chóng hòa nhập và phát triển sự nghiệp tại Nhật Bản, tác giả Kayoko Oga đã cho ra đời cuốn sách kỹ năng “Sống và làm việc tại Nhật Bản”. Sách được Nhà xuất bản Phụ nữ Việt Nam phát hành toàn quốc vào tháng 2 năm 2025.
(0) Bình luận
  • “Thời hoa lửa” và hành trình gìn giữ ký ức của nữ nghệ sĩ Thanh niên xung phong Thủ đô
    Ngày 9/5, tại Trung tâm Lưu trữ Quốc gia III đã diễn ra lễ ra mắt tập tự truyện “Thời hoa lửa” và tập thơ “Ký ức và lòng nhân ái” của nghệ sĩ, nhà thơ Nguyễn Thị Bích Liên.
  • Phát động cuộc thi chuyển thể truyện tranh “Kính vạn hoa”
    Với mong muốn mang đến hình thức thể hiện mới cho bộ truyện “Kính vạn hoa”, Nhà xuất bản Kim Đồng tổ chức Cuộc thi chuyển thể tác phẩm văn học “Kính vạn hoa” sang truyện tranh. Cuộc thi được phát động đúng dịp sinh nhật nhà văn Nguyễn Nhật Ánh (7/5).
  • Ra mắt tập truyện "Những gì tôi thấy ở Việt Nam" của nhà văn Ajdar Ibrahimov
    Sáng 5/5, tại Viện Phim Việt Nam (523 Kim Mã, Giảng Võ), diễn ra buổi giới thiệu tập truyện ngắn “Những gì tôi thấy ở Việt Nam” của Ajdar Ibrahimov - đạo diễn, biên kịch, nhà văn nổi bật của Azerbaijan và là một trong những người đặt nền móng cho điện ảnh cách mạng Việt Nam.
  • Tái hiện chân dung phi công Vũ Xuân Thiều và chuyến bay bất tử
    Nhân kỉ niệm 51 năm Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 – 30/4/2026), Nhà xuất bản Kim Đồng ra mắt bạn đọc ấn phẩm mới “Vũ Xuân Thiều và chuyến bay bất tử”. Cuốn sách nằm trong bộ “Người lính phi công kể chuyện” của Đại tá Nguyễn Công Huy, gồm ba cuốn, tái hiện những câu chuyện lịch sử về Không quân Nhân dân Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ.
  • Nghề nặn tò he làng Xuân La qua trang viết của nhà giáo Cao Xuân Quế
    Sau nhiều năm ấp ủ, nghiên cứu và tìm tòi, nhà giáo Cao Xuân Quế (hội viên Hội Văn nghệ dân gian Hà Nội) đã cho ra mắt cuốn sách “Độc đáo nghề nặn tò he làng Xuân La” (NXB Lao động, 2026). Với dung lượng 152 trang, cuốn sách phác họa tương đối đầy đủ diện mạo nghề nặn tò he của làng Xuân La, từ nguồn gốc hình thành, quá trình phát triển, qua đó góp phần lưu giữ những giá trị đặc sắc của một nghề truyền thống trên mảnh đất Kinh kỳ.
  • Những bài thơ bất yên
    Đi qua ba tập thơ trong thời gian ngắn, nhà thơ Đinh Minh Thiện như không bằng lòng với những gì đã có, để phải cất lên một tập thơ mới. Ở đó, tác giả gửi gắm nhiều suy niệm về cuộc sống, mơ vọng về nơi an trú, ngẫm ngợi những tỉnh thức, hoài niệm với quê nhà, với mẹ và những niềm thân thiết thôn dã, mùa màng…
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
“Hồn Việt” và “dặm đời” trong thơ Lê Cảnh Nhạc
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO