Không phải chuyện cổ tích

Vũ Minh Phúc| 20/04/2019 16:15

Vừa cất tiếng khóc chào đời, số phận đã không cho Thương có được cơ thể lành lặn như bao người khác. Nhưng cô gái Phú Xuyên (Hà Nội) đã làm nên điều kỳ diệu: cô đã viết nên cuộc đời mình bằng đôi bàn tay với một nghị lực phi thường.

Không phải chuyện cổ tích
Chị Nguyễn Thị Thu Thương.
Nguyễn Thị Thu Thương sinh ra và lớn lên ở thôn Nam Phú, xã Nam Phong, huyện Phú Xuyên, Thành phố Hà Nội, là con thứ hai trong một gia đình có 4 anh chị em, bố là công nhân tại một công ty xây dựng tại Hà Nội, mẹ làm nông nghiệp thuần túy kiêm thợ may. Bị mắc căn bệnh xương thủy tinh, không cam chịu, cô âm thầm vượt qua sự run rủi của cuộc đời.

Tuổi thơ tật bệnh

Một ngày cuối tháng 3, chúng tôi tìm đến thôn Nam Phú để gặp người con gái như thế. Vừa vào đến nơi đã thấy Thương nằm trên chiếc giường nhỏ giữa bốn bề là hàng thủ công đẹp mắt. Thương sinh ra đã không được bình thường, đầu to, chân ngắn, mắt xanh, tròn như quả bí ngô. Thấy lạ hàng xóm kéo nhau đến xem, ai nấy ngỡ ngàng trước một cô bé tí hon, vừa thường vừa xót xa cho số phận của cô bé khi mới chào đời đã mang trọng bệnh trong mình. “Tôi khóc âm khóc thầm mấy tháng ròng, nhưng chẳng biết phải làm sao, chỉ thương cho cái số phận, sao ông trời lỡ gieo oan nghiệt lên đầu cháu”, bà Viên (mẹ Thương) nghẹn ngào tâm sự.

Bồng bế đứa con trên tay mà người mẹ như đứt từng khúc ruột. Gia đình chạy đôn chạy đáo đưa Thương đi chữa ở cả ba bệnh viên Thanh Nhàn, Việt Đức, Nhi Thụy Điển. Đi đến đâu các bác sĩ cũng lắc đầu ngao ngán, bệnh viện cũng “bó tay” trả về vì ngày đó chưa có phương pháp hay loại thuốc đặc trị nào có thể chữa nổi căn bệnh này. Ẵm con về quê nhà, người mẹ suốt ngày đi đi lại lại trong nhà để bồng bế con, chẳng làm nổi việc gì. Công việc nhà cửa, đồng áng đều nhờ cả vào anh em, hàng xóm. Bố Thương lại là công nhân điện lực, cả nhà trông chờ vào đồng lương ít ỏi nên cuộc sống bấp bênh muôn phần. 

Không ít lần, thấy con gái nhà hàng xóm đến độ tuổi như Thương ngày càng khôn lớn, bà Viên thấy tủi cho số phận. Suốt đằng đẵng 3 năm trời, Thương phải “làm bạn” với căn bệnh quái ác kia. Mặc dù được chăm nom cẩn thận nhưng không ít lần cô bé đáng thương lại bị căn bệnh ấy hành hạ. Vết thương cũ chưa lành thì vết thương mới lại tái phát, những chỗ xương bị gãy khiến Thương liên tục đau đớn. Dẫu bước sáng tuổi thứ 5 nhưng thân hình Thương chỉ lớn bằng quả bí ngô nhỏ, cái đầu chỉ nhỉnh hơn phần thân một chút. Đôi tay ngắn tũn, bé tẹo, đôi chân mềm nhũn, không có khả năng đi đứng được. Hầu hết mọi sinh hoạt của Thương đều phụ thuộc vào mọi người trong gia đình. Thấy con nhà hàng xóm cắp sách đến trường, nghĩ bụng, bà Viên không quản nhọc nhằn cất công ngược xuôi lên nhà trường xin cho Thương vào học. Người mẹ và chị gái, ngày nào cũng như ngày nào, đều đặn thay phiên nhau cõng Thương đến trường chỉ với hy vọng Thương có thể biết được mặt con chữ.

Ngày đó, trong lớp học có một cô học trò nhỏ nằm học, ở ngoài cũng có một người làm nhiệm vụ “canh gác” để Thương có thể được an toàn. Đôi tay run run phải khó khăn lắm em mới nâng nổi cây bút và viết nguệch ngoạc được vài nét, những con chữ đủ các hình thù, lúc như giun bò, lúc như gà bới. Tay yếu, Thương phải dùng miệng ngậm bút để tập viết. Hai năm vèo trôi qua, Thương đã đọc thông và viết thạo. Nghĩ đến gia cảnh, cô bé Thương đành gác lại chuyện học hành suốt đời.

Không phải chuyện cổ tích
Lớp học nghề Thương Thương.

Đến hành trình 
thuongthuong.net

Bấy giờ, năm 1995, cả gia đình rời vùng quê chiêm trũng xã Nam Phong, huyện Phú Xuyên (Hà Tây cũ) lên phố Lương Định Của (quận Đống Đa, Hà Nội) định cư. Cuộc sống quá neo nghèo, mọi chi phí thuốc thang chạy chữa cho người con đều nhờ cả vào đồng lương ít ỏi do bố cô kiếm được. Mẹ Thương ngày ngày chạy chợ lo ăn từng bữa. 
Thế rồi năm 2005, một ý nghĩ táo bạo chợt lóe lên trong đầu Thương, phần vì học một cái nghề cho phù hợp với thể tạng cơ thể, phụ giúp gia đình trong lúc khó khăn. Thương con, nhưng cơ thể con yếu ớt, ăn uống còn khó nhọc chứ nói gì đến việc học nghề? Cố tìm cho con một nghề để học, nhưng bà cũng chẳng có hy vọng nào ở con. Thương kể: Năm ấy mẹ chở đến Trung tâm “Vì ngày mai” ở quận Tây Hồ, Hà Nội. Ở đây, lần đầu tiên Thương được học nghề với các công việc phù hợp là làm những chiếc lọ hoa, đèn bàn bằng khuy áo, đan những túi đựng điện thoại, những chiếc khăn bằng len.

Càng ngày Thương càng say mê thích thú. Suốt ngày Thương giam mình trong phòng, hí hoáy với những cuộn len to hơn cả cánh tay mình. Càng làm, đôi bàn tay nhỏ bé của cô ngày càng khéo léo. Chỉ với 5 tháng học nghề, Thương có thể tự tay hoàn thành những sản phẩm theo ý muốn. Những sản phẩm đầu tay  tuy chưa hoàn thiện nhưng trong đó tràn đầy niềm tin và ý chí. Kể từ ngày học được nghề, Thương lạc quan hơn. Cả ngày Thương chẳng đi đâu, chỉ làm bạn với những cuộn chỉ, vải vóc, kéo và giấy. Công việc chưa xong em nỗ lực làm cho bằng được. Nhiều đêm em thức trắng làm việc, dù bố mẹ can ngăn.

Thương bảo những sản phẩm ban đầu chỉ để trang trí trong nhà, nhất là căn phòng riêng do chính chủ nhân làm ra nó. Thương lại tự mày mò làm những sản phẩm bằng giấy như thiệp, làm tranh từ giấy đẹp mắt và lạ lẫm. Khi có người thân đến chơi, Thương tặng họ một sản phẩm làm quà. Dần dần, không ngờ những sản phẩm đẹp và lạ mắt, nhiều sản phẩm mang một ý tưởng độc đáo ấy lại cuốn hút nhiều người tìm đến để đặt hàng và mua.

Năm 2009, Thương bắt đầu nghĩ đến việc có thể làm những sản phẩm này đem mang bán. Để sản phẩm do mình làm ra được nhiều khách hàng biết đến, dù không học một ngày nào về tin học nhưng Thương đã tự mò mẫm, học hỏi rồi thành lập một trang web có cái tên dễ thương là thuongthuong.net. Thành công đã đến với chị, nhờ trang web này, nhiều khách hàng tìm đến đặt hàng. Không chỉ có khách trong nước, những bạn hàng, những vị khách châu Âu, châu Á, châu Mỹ cũng tìm đến với chị.

Khi đã có thể tự đứng vững và nuôi sống được bản thân bằng những đồng tiền ít ỏi, Thương còn nghĩ đến những người thân, đồng cảm với những mảnh đời bất hạnh. Dù gia đình còn nhiều khó khăn song đầu năm 2010, Thương đã làm một việc hết sức ý nghĩa là trích khoản tiền nho nhỏ thu được từ việc bán sản phẩm cho vào quỹ ủng hộ, giúp đỡ, tặng quà cho người kém may mắn hơn mình. 

Dựa trên những gì đang có, Thương quyết chí mở lớp để dạy nghề ngay tại nhà cho những ai có nhu cầu. Từ ngày mở trung tâm dạy nghề, Thương cũng không thể nhớ hết số học viên tìm đến em để được học nghề. Không chỉ riêng trên địa bàn Hà Nội, mà còn cả ở các tỉnh thành như Vĩnh Phúc, Bắc Ninh, Hà Nam, Hưng Yên, Tuyên Quang… các em cũng tìm đến lớp dạy nghề miễn phí của Thương. Thấy nhiều người khó khăn, Thương còn lo cho các em tiền đi tàu xe về quê. Nhiều người sau khi học nghề đã tự làm và nuôi sống được bản thân mình với mức lương 2,5 triệu đồng/tháng. Có người còn mở được cơ sở nhỏ để kinh doanh. Hiện tại căn nhà nhỏ số 13, ngõ 11 Lương Định Của lúc nào cánh cửa cũng rộng mở và đầy ắp những tiếng cười của những học trò “đặc biệt”. Nguyễn Thị Thảo, sinh năm 1994, huyện Na Hang, tỉnh Tuyên Quang bị dị tật bẩm sinh từ nhỏ, giờ lưng em lúc nào cũng còng gập, đôi tay vừa lướt đều trên chiếc bìa giấy - tâm sự: “Một lần em xem trên kênh VTV2 thấy có phát chương trình nói về “cô giáo” Thương, em vô cùng xúc động. Cảm phục trước tấm lòng vì cộng đồng của chị Thương, em đã xin bố mẹ cho em xuống theo học tại trung tâm dạy nghề này. Giờ đây em có thể tự kiếm sống, không còn sống phụ thuộc vào bố mẹ nữa”.

Đã từ lâu trung tâm đào tạo và dạy nghề của Thương đã trở thành “mái nhà chung” của hàng trăm số phận không may mắn. Mọi người đều coi Thương là chị cả, là cánh chim đầu đàn giúp các em có nghị lực vượt qua bóng tối cuộc đời. Thương giờ chỉ cao 80cm, nặng 20kg, căn bệnh xương thủy tinh lại luôn hành hạ, song như vành trăng khuyết bé bỏng, Thương kiên cường đem cuộc đời mình rọi sáng những phần đời bất hạnh, truyền cho nhau nghị lực và niềm tin tiến về phía trước, chiến thắng số phận, chiến thắng cuộc đời. 
(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Trưng bày “Chuyện thời bình”: Lát cắt chân thực về cuộc sống của người lính sau chiến tranh
    Từ ngày 10/5 đến ngày 24/5/2026 tại Trung tâm điều phối các hoạt động sáng tạo Hà Nội (Bảo tàng Hà Nội) diễn ra trưng bày “Chuyện thời bình”. Trưng bày do Bảo tàng Hà Nội, Trung tâm điều phối các hoạt động sáng tạo Hà Nội đồng hành với nhóm sinh viên Học viện Báo chí và tuyên truyền đồng tổ chức nhằm lan tỏa những câu chuyện đời thường của các cựu chiến binh, thương binh, bệnh binh trên cả nước.
  • Hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW: Gợi mở giải pháp chính sách
    “Muốn đưa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam vào thực tiễn một cách hiệu quả, cần chú trọng đồng thời: thúc đẩy thể chế hóa, cụ thể hóa chính sách một cách kịp thời và chính xác; thực hiện đầu tư theo hướng có trọng tâm và trọng điểm; xây dựng năng lực con người và dữ liệu làm nền cho thực thi; tạo cơ chế để toàn xã hội cùng trở thành chủ thể đồng kiến tạo và đóng góp cho văn hóa” - PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam) nêu ý kiến.
  • Cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị
    PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam), nhận định, chúng ta đang có nhiều cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam. Trong đó, nổi bật là sự thống nhất về quyết tâm chính trị trong bối cảnh yêu cầu đổi mới mô hình tăng trưởng, dư địa phát triển của các công nghiệp văn hóa Việt Nam, tác động của chuyển đổi số và nhu cầu gia tăng sức mạnh mềm quốc gia.
  • Hà Nội phê duyệt chủ trương đầu tư Dự án Hệ thống thu gom nước thải lưu vực S3, nhà máy xử lý nước thải Phú Đô
    Tại kỳ họp thứ hai (kỳ họp chuyên đề) ngày 11/5, HĐND Thành phố Hà Nội khóa XVII đã phê duyệt chủ trương đầu tư Dự án Hệ thống thu gom nước thải cho lưu vực S3 tại các phường Cầu Giấy, Nghĩa Đô, Yên Hòa, Phú Diễn, Từ Liêm, Đại Mỗ và Nhà máy xử lý nước thải Phú Đô, Thành phố Hà Nội, theo hình thức đối tác công tư (PPP), loại hợp đồng Xây dựng - Chuyển giao (BT).
  • Hà Nội phê duyệt chủ trương đầu tư dự án Quốc lộ 1A lên 90m
    Dự án trục không gian Quốc lộ 1A có chiều dài khoảng 36,3km, đoạn từ đường Vành đai 1 đến nút giao Cầu Giẽ, với tổng mức đầu tư dự kiến khoảng 162.000 tỷ đồng.
Đừng bỏ lỡ
  • Trao giải và khai mạc triển lãm tranh cuộc thi “Di sản trong mắt em” 2026
    Cuộc thi “Di sản trong mắt em” tại Văn Miếu – Quốc Tử Giám đã vinh danh nhiều họa sĩ nhí với các tác phẩm sáng tạo về di sản văn hóa Việt Nam. Hơn 400 bức tranh từ thiếu nhi trong và ngoài nước góp phần lan tỏa tình yêu di sản và ý thức gìn giữ giá trị truyền thống.
  • Âm nhạc cuối tuần: Khi nơi công cộng trở thành không gian văn hóa
    Chiều 10/5, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ tiếp tục mang nghệ thuật đến gần công chúng bằng một không gian biểu diễn mở, nơi âm nhạc hòa vào nhịp sống phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm. Từ những giai điệu jazz kinh điển đến các ca khúc về Hà Nội, chương trình không chỉ tạo thêm điểm hẹn văn hóa cho người dân và du khách, mà còn góp phần hình thành môi trường văn hóa công cộng giàu tính kết nối giữa lòng Thủ đô.
  • Festival “Nữ Đại sứ Du lịch làng nghề Hà Nội” 2026: Quảng bá giá trị văn hóa, du lịch, làng nghề Thủ đô
    Chào mừng kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026) và chào mừng Đại hội đại biểu MTTQ Việt Nam lần thứ XI, Trung tâm giáo dục nghề nghiệp và hỗ trợ phát triển phụ nữ Hà Nội (Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Hà Nội) tổ chức Festival “Nữ Đại sứ Du lịch Làng nghề Hà Nội” năm 2026 tại Công viên Thiên Văn Học, phường Dương Nội, TP. Hà Nội.
  • Phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng
    Chiều 8/5, tại xã Phù Đổng, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội phối hợp với UBND xã Phù Đổng tổ chức Hội thảo khoa học về bảo vệ, phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích Quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng.
  • Lắng nghe Hà Nội qua những thanh âm cuối tuần
    Có những buổi chiều ở Hà Nội, âm nhạc không vang lên trong nhà hát, mà cất lên giữa khoảng trời mở của phố đi bộ, hòa cùng nhịp bước người qua lại bên hồ Gươm. Chính trong không gian ấy, “Âm nhạc cuối tuần” dần trở thành một phần quen thuộc của đời sống đô thị - nơi công chúng tìm đến không chỉ để nghe nhạc, mà để cảm nhận một nhịp sống văn hóa rất riêng của Thủ đô.
  • Hà Nội: Thêm hai làng nghề gia nhập mạng lưới Thành phố thủ công sáng tạo thế giới
    Tối 8/5, tại Hoàng thành Thăng Long, UBND Thành phố Hà Nội tổ chức Lễ đón nhận làng nghề khảm trai sơn mài Chuyên Mỹ và làng nghề điêu khắc sơn mỹ nghệ Sơn Đồng trở thành thành viên của mạng lưới các Thành phố thủ công sáng tạo thế giới và khai mạc sự kiện trưng bày, trình diễn, tạo tác sản phẩm thủ công mỹ nghệ làng nghề.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Bóng làng nơi đáy ao (Kỳ 1)
    Ở làng Chiện này, cách đây năm mươi cái tết, người đàn ông nào vào tuổi ngũ tuần, thì được làng tặng con cá chép ao Sen. Ao Sen là ao chung của cả làng, có ý nghĩa quan trọng với cả cộng đồng. Ông Nền giờ đã ngoài sáu mươi, sau khi rời quân ngũ về đã làm liền hai khóa chủ tịch xã. Còn hơn nửa năm nữa, ông chỉ mong kết thúc nhiệm kì để được nghỉ ngơi.
  • Thí điểm thành lập Quỹ văn hóa, nghệ thuật từ trung ương đến địa phương
    Quốc hội Việt Nam vừa chính thức thông qua Nghị quyết số 28/2026/QH16 ngày 24/4/2026, tạo ra một bước ngoặt lịch sử cho sự phát triển của văn hóa và công nghiệp sáng tạo quốc gia.
  • Lần đầu tiên Tuồng, Chèo, Cải lương hội tụ trên cùng một sân khấu
    Dịp Quốc tế Thiếu nhi 1/6 năm nay, công chúng sẽ có cơ hội thưởng thức một tác phẩm độc đáo mang tên "Bí ẩn triều đại phép thuật". Sự kiện đánh dấu bước đột phá hiếm có khi ba loại hình kịch hát truyền thống gồm Tuồng, Chèo và Cải lương kết hợp trên cùng một sân khấu. Bằng tư duy kể chuyện hiện đại, chương trình hứa hẹn mang đến không gian kỳ ảo, giàu cảm xúc, đặc biệt hướng tới khán giả trẻ và các em thiếu nhi trong mùa hè 2026.
  • "Chuyện sĩ tử" - Nơi lưu giữ 950 câu chuyện thực về hành trình học tập của thế hệ hôm nay
    Nhân dịp kỷ niệm 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (1076-2026), một sự kiện lịch sử quan trọng của nền giáo dục Việt Nam, Ban Tổ chức đã chính thức phát động dự án "Chuyện Sĩ Tử". Dự án này được kỳ vọng sẽ xây dựng một "bảo tàng sống" độc đáo, nơi lưu giữ 950 câu chuyện chân thực về hành trình học tập, rèn luyện của các thế hệ học sinh, sinh viên ngày nay, nối tiếp truyền thống hiếu học của dân tộc.
Không phải chuyện cổ tích
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO