Miền thương yên tĩnh

Hiên Mai| 16/12/2022 15:48

“Mùa thi” - Hai tiếng ấy cứ dâng lên trong tôi những thổn thức miên man mỗi độ hè về. Như bản tình ca tạm lắng, rồi lại bừng lên diết da, khuấy động trong tôi cả một miền thương yên tĩnh. Miền thương tôi giấu nơi ngực trái - miền thương thiêng liêng ấy là Hà Nội - thủ đô dấu yêu, cùng với một người - một người tôi chưa kịp biết tên, và có thể chẳng bao giờ gặp lại trong đời - Bác chủ nhà Sóc Sơn năm ấy…

diem-du-lich-o-soc-son-viet-phu-thanh-chuong(1).jpg
Con thấy đấy, Hà Nội cũng quê lắm phải không! (ảnh minh hoạ)

Hai mươi năm trước, anh em tôi lẽo đẽo chở nhau đi thi. Tôi thi Đại học Sư phạm tại trường cấp II Phù Lỗ. Cha già, mẹ yếu, hai anh em dắt díu nhau đi bằng chiếc xe tám mốt cũ mèm.

Anh là sinh viên Đại học Y, nhưng cũng chỉ vừa chân ướt chân ráo tới Thủ đô để học. Bạn bè lạ lẫm, phố xá là nỗi ngác ngơ với cậu trai tỉnh lẻ quê mùa.

Sau khi làm thủ tục thi xong, chúng tôi bước chân ra cổng. Hai anh em nhìn nhau, chẳng biết nói gì. Đi đâu? Ở đâu? Tôi thoáng nghĩ, rồi kệ anh lo liệu. Vài bác xe ôm chèo kéo. Dăm bà chủ trọ đon đả mời chào. Anh móc tiền trong túi ra, nhẩm đếm. Những đồng lẻ quăn queo, bạc nhàu. Tôi thở dài, tự nhiên thấy chạnh lòng. Anh bảo, sẽ ở nhờ nhà bác họ của người bạn cách đây vài cây số.

Tôi miễn cưỡng lên xe, nghĩ nơi sắp đến chắc dư thừa hờ hững.

Anh chở tôi đi. Vòng vèo. Cô học sinh Chuyên thở dài, vỡ mộng. Hà Nội hoa lệ của tôi đây ư? Hà Nội trong mơ của tôi đây ư? Càng đi, tôi càng thấy đường sá sập sệ, lởm chởm; rồi đường đất đỏ, ổ voi, ổ gà. Tôi ngước mắt lên, tìm kiếm những ngôi nhà. Thưa thoáng những mái ngói nâu mốc mác, lụp xụp, tồi tàn.

Giờ thì tôi hiểu - Hà Nội cũng chỉ thế mà thôi…

Sau vài ba lần hỏi thăm, qua những khúc cua vắng vẻ, chúng tôi đã tới nơi cần tới. Anh dừng xe, lễ phép hỏi chủ nhà, ngập ngừng trình bày mọi chuyện. Tôi không nghe, chỉ đảo mắt nhìn. Ngôi nhà ba gian cũ càng, sạch sẽ. Vườn cam, cây mít, cây bưởi trĩu cành. Bác chủ nhà luống tuổi, bàn tay đồi mồi, mái tóc đẫm sương, nhưng cái cười nghe chừng hiền hậu.

Bác dừng lại nhìn tôi, tinh ý trấn an: “Các cháu cứ tự nhiên. Bác gái ốm nằm viện, bác ở nhà có một mình. Nhà cửa không rộng, nhưng chỗ ngủ thì thoải mái. Cứ coi như đang ở nhà cháu nhé!”. Tôi thở phào, rồi chợt nghĩ: “Bác là đàn ông thì cơm nước nhờ vả được chi!”.

Bác nói chuyện, rồi mỉm cười cúi xuống xách ba lô cho tôi, bảo đi theo bác. Con bé nhà quê ngại ngùng, lật đật bước sau - vẫn chưa hết lạ lẫm ngắm nhìn.

Bác xếp tôi ở trong căn buồng nhỏ, nhìn ra ô cửa là khóm dạ hương ngan ngát; bên trên là giàn thiên lí trổ những chùm sao vàng mơ thơm mát, những trái tim xanh non xinh xắn, xen giữa những đốm nắng lao xao. Bác bảo, cháu ở đây cho tĩnh, ôn bài để thi cho tốt. Tôi dạ dạ vâng vâng, thấy mọi thứ sao mà thân thương quá.

Rồi bác dẫn chúng tôi đi dạo quanh nhà. Gian giữa, bộ tràng kỷ nghiêm ngắn đã bạc màu. Trên bàn, tích vối ủ trong giỏ mây vàng óng. Những chiếc chén cũ nằm ngoan trong chiếc khay men màu xanh trứng sáo. Bác rót nước mời chúng tôi, trò chuyện như thể quen thân tự bao giờ.

Rồi bác chỉ ra gian bếp, phòng tắm, khu nhà vệ sinh ở góc vườn. Tất cả đều ngăn nắp, sạch sẽ đến ngỡ ngàng.

Trời cũng vừa xâm xẩm tối, bác giục chúng tôi đi tắm gội. Xong đâu đó, tôi bước ra, đã thấy mâm cơm bày sẵn trên bàn. Đậu rán, rau muống luộc dầm sấu, chấm tương. Bữa ăn chỉ có vậy, mà ngon quá đỗi. Chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện. Những rụt rè, thất vọng của tôi khi trước đã tiêu tan.

Bác sai tôi bật ti vi bằng chiếc điều khiển dưới ngăn bàn. Tôi cầm lên, lúng túng, quay ngược quay xuôi, ngượng ngùng không biết bật ra sao. Bác cười xòa: “Không sao con, bác cũng mới biết, đứa cháu năm tuổi dạy cho bác đó!”. Tôi chưa hết mắc cỡ, nhưng đủ tinh ý nhận ra tiếng gọi “con” của bác sao mà thương quá!

Tôi trở lại buồng ôn bài theo lời bác. Ngoài kia, tiếng ti vi bật nhỏ, ngả lưng nằm xuống, tôi chỉ nghe dạ hương vương cánh mũi thật ngọt ngào.

Sớm sau, tôi dậy ngó qua tài liệu, đã thấy bóng bác thấp thoáng trong vườn, bên luống mồng tơi, rau dền, rau muống. Sương mỏng mảnh. Hương cau tinh khiết quện vào tiếng lảnh lót chích chòe trên những khóm xoan…

Và thật ấm lòng khi buổi thi nào trở về, tôi cũng thấy mâm cơm chờ sẵn. Chiếc lồng bàn tre, mâm gỗ. Mở ra là bát canh cua ngọt mát, thịt rang cháy cạnh; khi là con cá diếc rán vàng ươm, gọn ghẽ trên chiếc đĩa cổ Bát Tràng, là quả cà pháo trắng ngần trong chiếc bát xinh xinh.

Ba ngày thi kết thúc. Anh tôi xin được gửi bác chút tiền để cảm ơn, bác cứ khăng khăng từ chối. Anh nói mãi, rằng gửi biếu bác gái cân đường, nhưng bác chỉ nhận cho chúng tôi vui rồi trả lại.

Chúng tôi cúi đầu từ tạ. Bác cười thật hiền, bảo tôi: “Nao đỗ rồi báo tin cho bác vui. Mà là sinh viên ở đó, cuối tuần không về thì con xuống bác chơi, đừng ngại con nhé. Con thấy đấy, Hà Nội cũng quê lắm phải không!”.

Tôi dạ dạ vâng vâng rồi cúi chào bác thêm lần nữa. Ngồi sau xe, tôi ngoái lại, đưa tay lên vẫy, vẫy mãi, tới khi bóng bác nhỏ xíu, nhỏ xíu như một dấu chấm than - ở cuối con đường…

Hai mươi năm qua, con bé tôi hời hợt, vô tâm chưa từng báo cho bác một lời và tất nhiên cũng chưa từng để đôi chân mình về thăm chốn cũ - như tôi vẫn biện minh bởi vô số lí do. Nhưng có một điều chắc chắn, hình ảnh bác chủ nhà năm ấy đã trở đi trở lại trong nhiều câu chuyện mà tôi kể cho các con nghe, kể cho các học trò...

Tôi đã ngã vào lòng Hà Nội giản đơn như thế đấy - món nợ nhớ, món nợ thương, mà suốt đời này, tôi có thể nào trả hết được đâu!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Hiên Mai. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Ra Hà Nội, đãi bạn món canh cá ngạnh “lờ và lờ vờ”
    Tôi có cậu bạn trong TP. Hồ Chí Minh, thỉnh thoảng ra Thủ đô chơi. Để ghi dấu ấn ẩm thực Hà thành trong dạ dày cậu bạn, tôi đã “chót” tìm đến món canh cá ngạnh nấu với con lờ vờ. Từ đó, mỗi lần chuẩn bị ra đón cái rét xứ Bắc, cậu bạn tôi lại thả cho tôi một tin nhắn nũng nịu: “Lại mời tui món canh lờ vờ, rồi nghe tiếng sóng sông Hồng vỗ vào bờ nghen”.
(0) Bình luận
  • Hàng sấu già và chuyện nhặt phía sau tay lái
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội”, lời bài hát của nhạc sĩ Hoàng Hiệp làm cho tôi mỗi khi xa Thủ đô lại thường hay liên tưởng về Hà Nội với hình ảnh một thành phố đẹp đẽ, thơ mộng. Điều ấn tượng nhất với tôi là những hàng cây giữa tiết trời cuối hạ, đầu thu. Và con người nơi phố phường Thủ đô thì luôn cởi mở, chân thành và đằm thắm…
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
  • Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
    Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Miền thương yên tĩnh
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO