Một cuốn nhật ký chân thực và cảm động

Hữu Thỉnh| 30/04/2019 13:56

Tháng 5 năm 1971, tôi cùng Đại đội 9 xe tăng PT76 thuộc Đoàn 198 ra Bắc để dự hội nghị tổng kết chiến dịch. Sau Mậu Thân, chiến dịch Đường 9 - Nam Lào đánh dấu một bước ngoặt quan trọng về so sánh lực lượng và nghệ thuật tổ chức, chỉ huy tác chiến hợp đồng quân binh chủng của quân đội ta. Đây cũng là lần đầu tiên Binh chủng Xe tăng được tham gia chiến đấu tới cấp trung đoàn và chiến thắng rất vẻ vang.

Một cuốn nhật ký chân thực và cảm động
Nhật ký “Nơi ấy là chiến trường”.
Sau hội nghị, tôi được cử về Hà Nội liên hệ với một số cơ quan báo chí, xuất bản về việc tổ chức tuyên truyền cho chiến thắng của Binh chủng. Ngày làm việc, tối tranh thủ thăm bạn bè văn nghệ, trước hết là nhà thơ Trúc Thông. Trong câu chuyện, Trúc Thông cho biết anh vừa dự cuộc tiễn đưa Đoàn học viên Trường Viết văn Quảng Bá của Hội Nhà văn lên đường chi viện cho miền Nam, trong đó có Đỗ Thị Thanh (Hà Phương) rất dễ thương. Tôi rất mừng và chờ đợi những tên tuổi mới với những tác phẩm nóng bỏng đời sống chiến trường "Từ miền Nam gửi ra". Dần dà, một số tên tuổi đã trở nên quen thuộc: Ngô Thế Oanh, Nguyễn Trí Huân, Lê Quang Trung, Trần Thị Thắng, Nguyễn Bảo, Lê Điệp (đã được nhiều người biết từ Hải Phòng trước khi đi), Nguyễn Bá Thâm… Riêng anh Phạm Quang Nghị thì mãi sau này tôi mới biết cũng là một thành viên trong đoàn cây bút trẻ ấy. 

Sau chiến tranh khá lâu, tôi gặp Phạm Quang Nghị lúc anh đi nghiên cứu sinh từ Liên Xô về, được phân công giúp việc đồng chí Đào Duy Tùng, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư, đồng thời anh còn được phân công phụ trách một cơ quan báo chí của Ban Tư tưởng - Văn hóa Trung ương do anh Phạm Quang Nghị làm Bí thư. Lúc này anh vừa trúng cử Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương khóa VIII, đảm nhiệm cương vị Phó Trưởng ban Thường trực Ban Tư tưởng - Văn hóa Trung ương. Qua anh Nghị, tôi còn biết thêm trong đoàn những cây bút trẻ đi B ngày ấy còn có anh Nguyễn Đức Hạt, Phó Bí thư tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng, sau này là Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Trưởng ban Thường trực Ban Tổ chức Trung ương, anh Trần Đức Cường đang lãnh đạo Viện Sử học, hiện nay là Chủ tịch Hội Khoa học lịch sử Việt Nam cùng một số anh chị em khác. Thế là các anh chị ngày ấy đều thành danh cả, đem lại vinh dự và bề dày truyền thống cho Trường Viết văn Quảng Bá của Hội Nhà văn Việt Nam. 

Cứ như cái tên "Nơi ấy là chiến trường" thì cuốn nhật ký phản ánh hiện thực chiến tranh. Nhưng hiện thực chiến tranh đâu chỉ có bom đạn, sống chết mà còn là và rất quan trọng là tình cảm, tâm trạng, chiều sâu của tư tưởng, của hồn người. Rất tự nhiên, anh Phạm Quang Nghị đã thực hiện được cả hai yêu cầu ấy một cách sống động, hài hòa, tự nhiên như chính cuộc sống. Vì vậy, chiến tranh đã lùi xa hơn bốn mươi năm mà tôi đọc những trang nhật ký của anh vẫn thấy cuốn hút, mới mẻ, cảm động và gần gũi như vừa mới hôm qua. 

Bắt đầu vượt Trường Sơn, sức lực còn dư dả, cả một đội hình bước đi nhẹ bỗng, háo hức, đông vui, càng gần tới chiến trường, những dốc cao, những chặng đường lầy, những cơn sốt, những thiếu thốn, những trận bom đạn làm cho sức khỏe vơi cạn dần. Lúc ấy người lính mới thực sự giáp mặt với thử thách. Mới đi được hơn một tháng, một nửa tiểu đội phải nằm lại trong các bệnh xá vì sốt rét. Những cuộc chia tay thắt ruột. Những nỗi nhớ thương đồng đội phải nằm lại đeo bám như vít chiếc ba lô thêm nặng. 

Rồi đến lượt tác giả cũng phải rớt lại bệnh xá của các binh trạm. Người ốm trước chưa kịp đuổi theo. Người khỏe đã vượt lên phía trước. Trong căn hầm ẩm ướt nỗi cô đơn đặc quánh vây bủa chàng trai vừa rời ghế nhà trường. Cuộc chia tay đầy bịn rịn với Ph, cô gái cùng đơn vị. Cái chết của Nguyễn Văn Kim người bạn thân thiết, ập đến đột ngột sau lần sốt rét ác tính đái ra máu. Những trận B.52 rung lắc muốn hất tung cả căn hầm… Hơn 6 tháng vượt Trường Sơn, anh phải nằm lại các bệnh xá, bệnh viện Trường Sơn 5 lần, lần ít nhất dăm ba ngày lần nhiều kéo dài tới 20 ngày: "Những ngày đau ốm thế này thật là buồn, sự dày vò về thể xác và tâm hồn đến cao độ… Từng tế bào rung lên bần bật, đau đầu như búa bổ, còn hai lỗ tai thì cứ âm i như lúc nào cũng nằm trên lỗ giun, tổ dế. Ngày thì trời mưa rả rích, nước tuôn xuống như không bao giờ hết. Từ hôm vào viện đến nay chưa bao giờ được trông thấy ánh mặt trời…" (Nhật ký, ngày 18 tháng 6 năm 1971).

Rất thú vị, tôi theo dõi những diễn biến tâm trạng, những cung bậc tình cảm, những khai mở cách nhìn về cuộc sống chiến trường nó cũng gập ghềnh, lầy lội, trơn ngã như chính con đường giao liên kết nối âm thầm và gan góc giữa hậu phương và tiền tuyến. Theo lộ trình của chuyến đi, ta thấy tâm trạng của anh lúc thì phơi phới, nhẹ nhõm quên hết mọi nhọc nhằn, nguy hiểm lúc thì trằn trọc, lo âu, cả những khó chịu được ghi lại một cách kín đáo… nghĩa là tất cả những gì làm nên cuộc sống tinh thần của người lính. Một tiếng nói nội tâm, chân thật, giản dị, trần trụi có sức kéo người đọc gần với tác giả. Tất cả khiến ta nhận ra rất rõ cái quá trình nhọc nhằn của một chàng thư sinh đang từng ngày trở thành một người lính thực thụ như thế nào. Cuộc sống vạm vỡ, sần sùi, chát chúa của chiến tranh đang thay thế cho những trang sách, hay là những trang sách đang được chính cái đời sống ấy nó kiểm chứng. Tôi muốn nhắc điều đó, vì đây là hành trình tinh thần của một sinh viên, một trí thức trẻ đi vào nơi trận mạc. Quen mơ mộng, hình dung, tưởng tượng, thì đây, đời thực của chiến tranh nó bập vào anh, nó nhào luyện, nó vật vã để đem đến cho anh cái gân cốt cứng cỏi cả trong tư tưởng lẫn trong ứng xử hàng ngày. 

Từ một cách nhìn như thế, tôi nhận ra tác giả đã kể cho chúng ta những trải nghiệm sâu kín nhất của anh. Đó là đêm chuẩn bị vượt Đường 9, ở chung hầm với Nguyễn Quốc Cự, người bạn đồng hành, đi suốt ngày đến trạm nghỉ dù mệt đến mấy cũng cất công chọn cây làm một chiếc giá để ba lô thật đẹp. (Nhật ký, 3/5/1971). Đó là việc được Vũ Tiến Ngọc, người bạn đồng hương khi thấy tác giả mặc chiếc quần thùng thình quá cỡ liền đem cho chiếc quần mới, tinh tươm, còn nguyên nếp gấp (Nhật ký, 29/10/1971). Đó là sự phản ứng trước thói nói tục, "Mấy hôm nay, tiêm mông đau tê buốt, đi không vững nữa. Trong lán toàn người cùng cảnh. Ngồi ôm gối thu lu, nhìn trời, tán chuyện gẫu. Ở đây người nào cũng nói tục, không biết bệnh nói bậy như vậy đến khi nào mời chấm dứt. Phải chăng nói tục cũng là hậu quả của chiến tranh?". (Nhật ký, 6/6/1971). Cảm nhận sau một trận B.52 thả bom sát cửa hầm "xưa kia chưa bao giờ ta nghe những lời trầm hùng dữ dội nơi chiến trường đến thế". 

Chỉ một chi tiết nhỏ về đàn kiến khát nước cũng giúp ta hình dung cái khắc nghiệt của mùa khô nơi căn cứ Trung ương Cục (R): "Mọi sinh vật mùa này đều thiếu nước. Bây giờ tôi mới hiểu được nguyên do của bầy kiến bám đầy vào khăn sau mỗi lần rửa mặt. Chúng uống nước. Có lần vô ý, tôi chà chiếc khăn đầy kiến lên mặt, kiến chết nhiều, mùi hắc sực vào mũi, khó chịu". Biết bao thử thách ở chiến trường giúp anh đi đến một thu hoạch thấm thía: "Hoàn cảnh sẽ dạy cho con người nhiều hơn là con người điều khiển nó". (Nhật ký, 12/1/1972).

Dấn thân là thực hành một lẽ sống. Không ở đâu người ta trưởng thành nhanh và đào thải cũng nhanh, dứt khoát như ở chiến trường. Những trang nhật ký "Nơi ấy là chiến trường" cho thấy một cuộc chuẩn bị ráo riết, triệt để của tác giả để thực thi lẽ sống mà anh đã theo đuổi. Mệt mỏi, đau ốm, bom đạn nhưng anh luôn luôn tự vượt, tự thắng chính bản thân mình, tranh thủ mọi điều kiện để học hỏi, hiểu biết và tích lũy vốn sống. Đó là việc ghi lại một bài ca dao mà lính ta thích thú đọc cho nhau nghe trong bệnh xá. Đó là việc đọc và ghi chép rất tỉ mỉ những kiến thức về hội họa từ một cuốn sổ tay của người bạn họa sĩ. Đó còn là dày đặc các tư liệu vùng ven, về Sài Gòn, về tình hình bố trí lực lượng của địch, về thực trạng văn hóa nô dịch trong các thành thị tạm chiếm. Anh ghi chép tỉ mỉ tên tuổi, số lính, chức vụ, quê quán của 17 hàng binh. Vào giai đoạn cuối của chiến tranh anh ghi rất cụ thể các số liệu từng giờ bay, từng quả pháo mà địch quy định cho từng trận càn, từ cấp sư đoàn đến cấp đại đội. Đó là những con số biết nói phơi trần sự sa sút thảm hại của quân ngụy khi không còn quan thầy Mỹ hà hơi tiếp sức. Những trang ghi chép tưởng như khô khan lại nói với ta rất nhiều. Nhờ có một sự chuẩn bị nghiêm túc như thế, nên khi bắt tay vào việc, ta thấy rõ cái chuẩn xác của một cán bộ nghiên cứu văn hóa được đào tạo cơ bản. Đó là việc anh nhận xét rất thuyết phục khi đọc và biên tập tập thơ của nhà thơ Nguyễn Bá. Có lẽ đó là lần trả bài đầu tiên khi anh chính thức bắt tay vào công việc với tư cách một cán bộ biên tập, nghiên cứu, tham mưu về công tác tư tưởng, văn hóa cho Trung ương Cục. 

Nếu như phần Vượt Trường Sơn và Ở R cho ta thấy rõ đời sống nội tâm phong phú của tác giả, thì ở các phần sau với các chuyến thâm nhập thực tế dài ngày ở Bù Đốp- Lộc Ninh, Tây Ninh, về vùng ven Đồng Tháp Mười, Mỹ Tho… người đọc được chứng kiến cuộc chiến tranh nhân dân đan chéo dằng dịt giữa địch và ta trong tư thế hằng ngày giáp mặt. Tác giả với cương vị là cán bộ tuyên huấn về bám dân, bám địa bàn, ba cùng với nhân dân, đem niềm tin đến cho nhân dân, giúp dân trụ lại trong cuộc đấu tranh vừa hợp pháp, công khai vừa bí mật, đan xen giữa những cán bộ cơ sở, những người nông dân Nam Bộ, những em bé, những cụ già, những chị những em trong đội quân tóc dài vô cùng thông minh và quả cảm, tất cả hết lòng xả thân vì cách mạng. Đó là anh Cừ, trạm phó một binh trạm ở cửa ngõ miền Đông, bao năm xa nhà, đã viết 146 lá thư gửi về nhà mà không hề nhận một chữ hồi âm nhưng vẫn cứ viết tiếp. Anh kể: "Những ngày đi chiến đấu bị thương, lạc đường, nhịn đói, khát, thèm lạt… chiến đấu với bản thân mình, với địch, trở về cùng đồng đội. Có lúc sáu người chia nhau những quả cam non bằng ngón tay. Sáu người chia nhau dây rau má, chia nhau gói cơm bằng nắm tay đã bị mưa rã, thiu chua ngoét và lúc khát nước chỉ nhúng ngon tay nhễu vào cổ họng khô cháy một hai giọt nước. Lúc nhặt được cục ruốc bằng đầu ngón chân, mừng ứa nước mắt, người chỉ huy chỉ cho mỗi ngày mỗi người một hạt nhỏ, ngậm vào miệng thấy tan ngon, ngọt lịm". Đó là cô y tá tên Tằm, 17 tuổi, xinh đẹp, một chiến sĩ vận tải lương thực tay không bắt giặc ra hàng. Tằm được điều lên quân khu vào đội văn công nhưng nhất định không đi, "em chẳng muốn về văn công chút nào, đi tải (gạo) vui hơn". 


Một cuốn nhật ký chân thực và cảm động
Tác giả Phạm Quang Nghị, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị,
nguyên Bí thư Thành ủy Hà Nội phát biểu tại lễ giới thiệu sách

Ngòi bút của anh ghi lại một cách xúc động những cảnh tang thương đầy sức tố cáo tội ác dã man của kẻ thù. "Bom Mỹ lại rơi vào giữa thị trấn Lộc Ninh, xuống những mái nhà đông đúc trẻ em và ông bà già. Và ngay cả lúc bom Mỹ đã tàn sát gần 100 người dân, những người còn lại lo lắng, hớt hơ hớt hải, chạy cuống quýt… thì cũng toàn ông già bà già, phụ nữ, trẻ con dắt dìu bế bồng, tay mang tay xách, chân tiến, chân lui, luýnh qua luýnh quýnh". Và anh rút ra một nhận xét: "Chiến tranh không phải đâu xa, chiến tranh ở mỗi mái nhà lở lói, ở mỗi trái tim nhức nhối, căm uất, phẫn hờn". Nhật ký ngày 16/6/1972, anh ghi lại một bi kịch của một kẻ phản bội, chính là kẻ đã gọi bom Mỹ ném bom giết chết 100 người dân vô tội của thị trấn Lộc Ninh vừa được giải phóng, một sự trả thù hèn hạ nhất của một kẻ vẫn tự xưng là "thế giới tự do". Hắn là một sinh viên Văn khoa Sài Gòn, học đến năm thứ hai ra dạy tiểu học. Bố đi tập kết ra Bắc. Hắn nhận làm tình báo cho Thiệu lương mỗi tháng lĩnh 9 ngàn 2, sau làm thêm cho CIA mỗi tháng 14 ngàn rưỡi. Hắn có 2 máy liên lạc trực tiếp với máy bay gọi bom Mỹ giết hại bà con và chính hắn cũng bị thương do bom Mỹ mà hắn gọi đến giết hại đồng bào. Vào bệnh viện của ta, thấy các thầy thuốc đối xử rất nhân đạo, hắn ân hận, đau xót, tìm cách tự tử. Cuối cùng, hắn cắn lưỡi lần thứ hai mới chết. Em gái hắn hiểu tội lỗi của anh xin vào hàng ngũ giải phóng được chấp nhận, làm quản lý, rất chăm chỉ. (Nhật ký, 16/6/1972). Và đây nữa, thêm một chân dung của một người trở về từ phía bên kia. Anh tên Thừa, 21 tuổi, quê Cần Thơ. Nhà có 5 anh em thì 4 em bị chết vì bom Mỹ ném trúng hầm. Còn anh, khi đến tuổi quân dịch, cứ mỗi trận càn của địch, má lại giục đi trốn. Hôm ấy anh đi trốn nhưng vì không nghe lời má, về sớm nên bị lính biệt động bắt. Lúc tiễn đưa con, bà má dúi cho tất cả số tiền bán sầu riêng, chôm chôm vụ ấy, dặn: "Bằng cách nào con cũng phải trốn về với cách mạng. Tiền này là tiền của cách mạng, chia đất cho để làm vườn. Con không trốn, thì có trở về cũng không còn nhìn thấy ba má". Trong thời gian huấn luyện, bọn chỉ huy tìm mọi cách để anh gây tội ác với nhân dân để không còn đường về với cách mạng. Nhưng anh kiên quyết không chịu. Động cơ trốn thật chân thành "Em không thể nào cầm khẩu súng đã giết hại những người thân gia đình em để chống lại Tổ quốc. Chỉ có theo các anh em mới khỏi lo âu và may ra trả thù cho gia đình được… Em đã quyết rồi. Chỉ có xin làm cách mạng em mới có được niềm vui và sự yên tĩnh trong đời" (Nhật ký, 23/12/1972). Hai chân dung thoáng qua không chỉ cần thiết cho lớp người đã trưởng thành, mà rất cần thiết cho thế hệ đang lớn lên. Nó là bằng chứng sinh động để trả lời những ai đang la lối bịa tạc coi chiến tranh chống Mỹ thống nhất nước nhà của nhân dân ta là một "cuộc nội chiến", bày đặt ra bao nhiêu sự dối trá để xóa nhòa chiến tranh chính nghĩa và chiến tranh phi nghĩa. Cần gọi đích danh đó là sự đồng lõa với tội ác. 

Phần dày công nhất và cũng cảm động nhất trong những trang nhật ký ở vùng ven của anh Phạm Quang Nghị là cuộc đấu tranh sống chết giành đi giật lại của bà con cô bác, hình thành một thế trận chiến tranh nhân dân hùng mạnh, thiên biến vạn hóa, làm cho kẻ thù điên đảo, giãy giụa trong tuyệt vọng. Đó là cuộc đấu trí, đấu sức, vừa khôn khéo vừa quyết liệt, bẻ gãy từng họng súng, từng cuộc càn quét, từng âm mưu tát nước bắt cá, tách dân ra khỏi cách mạng của kẻ thù. Nhật ký ngày 19/12/1972 anh kể chuyện, lính đi càn trong lúc bộ đội ta đang tổ chức các mũi tấn công. Bọn lính chui hết xuống hầm, bắt một bà má ngồi cửa hầm để làm bia đỡ đạn. Tụi lính bảo nếu bộ đội đến thì bảo nhà không có lính, nếu trả lời có, chúng bắn má tại chỗ. Má nói: Các ông phải cho tôi ra ngoài mới nói được. Trước tình thế đó bọn lính buộc phải để bà lên. Lên khỏi hầm, bà nói lớn, các ông giải phóng ơi, các ông đừng bắn vô nhà, nhà tôi không có lính đâu. Miệng má nói "Không" nhưng tay má ngoắc ngoắc chỉ về phía hầm. Nhận được tín hiệu, bộ đội ta xốc tới mau lẹ, dùng lựu đạn ném vô hầm, diệt gọn tốp lính. 

Ở cái thế cài răng lược, căng thẳng và dữ dằn, cái chết rình rập mọi nơi, mọi chỗ, nhưng ác liệt nhất là mỗi lần vượt Lộ 4. Địch bố trí dày đặc hệ thống đồn bốt, mai phục, cài mìn, pháo sáng, pháo bầy. Hết chủ lực, dân vệ đến xe M.113 tuần tiễu 24/24 giờ hòng bịt đường liên lạc giữa Trung ương Cục với vùng tạm chiếm. Nhiều cán bộ ta đã hy sinh vượt qua lộ. Anh Phạm Quang Nghị trong một lần được gọi về R, mất cả ba ngày không sao vượt được Lộ 4. Cuối cùng, du kích xã phải tổ chức đánh chặn địch từ hai đầu ấp để đoàn cán bộ vượt qua. Tấm lòng của người dân vùng ven với cách mạng rất bình thường. Lòng yêu nước đối với họ đã trở thành máu, nó giản dị và gần gũi như cơm ăn, áo mặc hàng ngày. Chính vì thế mà họ trở nên vĩ đại. 

Nhật ký 3/10/1974 ghi lại một việc chưa từng có, vô cùng cảm động: "Vì hoạt động đi khuya về sớm, mẹ vất vả, con cũng cực. Thằng Hai dỗ em không nín, phải cho bú chó, mẹ về, em "mét" mẹ. Ai bảo mày cho con Mỹ bú chó? Mẹ hỏi. Đứa con len lén trả lời: Con nặn thấy sữa chó cũng trắng, ngọt như sữa mẹ". Tác giả chỉ ghi có thế và không bình luận gì thêm. Mà cần gì phải nói thêm gì nữa. Tự nó nói lên tất cả. Nhà văn có thể lấy cái cốt đó viết thành một truyện ngắn đặc sắc. Còn giặc thì không một ai sống yên được. Ở xã Biên Giới trước kia là cả một rừng xoài, bom pháo địch tàn phá hết, nay chỉ còn lại 2 cây xù xì, toàn thân đầy vết đạn, nhưng vẫn tươi tốt, đơm hoa kết trái, tác giả như muốn khóc khi ôm hai cây xoài, chứng nhân đau đớn và quật cường của quê hương. Rồi những ngày đấu tranh thi hành Hiệp định Paris, địch mở chiến dịch "tràn ngập lãnh thổ" xua lính đi sơn cờ, cắm cờ, tranh dân, giành đất với cách mạng. Cả xã tràn ngập cơn dịch cờ ba sọc. Cờ trên mái nhà, trên tường, trên nón, trên xuồng. Bọn lính ngụy tràn vào các chợ, vào ấp, mặc sức bôi trát, làm xong đè người ta ra tính tiền. Cờ lớn 90 đồng, cờ nhỏ 30 đồng, có nhà cả cờ sơn quét, cờ giấy 9 lá. Bọn lính ngụy cứ thế mà tính tiền. Nhưng địch vừa rút khỏi thì bà con xóa đốt, rửa, thậm chí lấy bào bào hết lớp vỏ xuống để "tẩy dịch". Cờ địch thì thế, còn cờ ta? Chúng cấm dân mua bán vải đỏ, vải xanh, sợ dân ta may cờ giải phóng. Nhưng dân đã có cách, mua vải trắng, chỉ một đêm có thể nhuộm màu xanh hòa bình. Binh lính càn, người dân thực hiện "vườn không nhà trống", cái gì không mang sơ tán được thì tìm mọi cách giấu xuống dòng kênh, giằng co với địch từng con gà, con vịt. Thế chưa đủ, bọn lính còn giật quần phụ nữ trên dây phơi, lột quần chị em đang mặc để thay cho những bộ đồ Mỹ dầm bùn ướt bết do chúng đi càn nhiều, toàn lội kênh lội ruộng. Có thể nói một bức tranh về cuộc đấu tranh sống chết với địch, diễn ra hàng ngày hết sức quyết liệt, căng thẳng được tác giả ghi lại một cách rất cảm động, mà, nếu không phải một người từng bám dân, hòa vào từng hơi thở với dân không thể nào có được vốn sống đó. 

Phạm Quang Nghị đã sống hòa vào cuộc sống của những người bình thường mà gan góc đó. Tình yêu mênh mông, chân chất và sức mạnh to lớn của nhân dân đã được tác giả ghi lại thật tự nhiên và sống động. Nhân dân yêu "người của bên mình", yêu cách mạng, vì cách mạng là lẽ sống của họ. Cảm động biết bao một ông già đặt một ly rượu vào tay cán bộ Phạm Quang Nghị trước giờ qua lộ mà nói: "Uống đi, chốc nữa qua lộ dẫu có chết cũng là chết đã được uống rượu". Hay lời một bà má: "Thằng Nghị có ở với tao hai ba năm tao cũng nuôi". Rồi mẹ than: "Biết nó tới ở rồi lại đi tao không cho nó ở cho rồi. Bây giờ nó đi tao buồn, nhớ nó". Còn ông Năm, một lão nông mà nắm địch, hiểu địch như một vị tướng chỉ huy lão luyện. Nghe tiếng pháo địch ông biết nó đi càn kiểu gì, nhìn máy bay trinh sát của địch thì nhận ra ngay con đuôi đỏ đi gọi bom, gọi pháo, con đuôi đen bay dẫn đường cho bọn dưới đất. Rồi cả ấp tổ chức những đám giỗ bộ đội, cúng tất cả những đứa con hy sinh, lại còn thắc thỏm, "không biết chúng nó có nhớ đường về không".

Nhân dân, tình thương là ở đấy, sức mạnh là ở đấy. Điều đó giải thích tất cả tầm cao và chiều sâu của ngày 30 tháng 4 năm 1975, một cái mốc chói lọi của lịch sử dân tộc. Theo ý nghĩa đó "Nơi ấy là chiến trường" là tập nhật ký chân thực và cảm động có ý nghĩa chống lại mọi sự quên lãng.
(0) Bình luận
  • Dấu ấn nhiệm kỳ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh khóa XII (Bài cuối)
    Nhiệm kỳ khóa XII (2022 - 2026), Đoàn TNCS Hồ Chí Minh các cấp đã thực hiện hiệu quả công tác xây dựng đoàn, mở rộng mặt trận đoàn kết, tập hợp thanh niên tham gia xây dựng, bảo vệ Đảng và hệ thống chính trị; công tác quốc tế thanh niên; tham mưu, phối hợp… Qua đó hoàn thành các mục tiêu nghị quyết Đại hội Đoàn khóa XII đặt ra, hướng tới nhiệm kỳ khóa XIII với hành động cách mạng thống nhất: “Tuổi trẻ Việt Nam tiên phong trong kỷ nguyên mới”.
  • Bố trí các điểm trông giữ xe tại Lễ hội Sen Hà Nội 2026
    Lễ hội Sen Hà Nội 2026 diễn ra từ ngày 26 đến 28/6/2026 tại khu vực hồ Tây, là sự kiện văn hóa - du lịch trọng điểm nhằm tôn vinh nét đẹp hoa sen và quảng bá bản sắc Thăng Long – Hà Nội.
  • Dấu ấn nhiệm kỳ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh khóa XII (Bài 2)
    Giai đoạn 2022 – 2026, triển khai nghị quyết Đại hội Đại biểu toàn quốc Đoàn TNCS Hồ Chí Minh khóa XII, các cấp đoàn đã chuyển hóa những nội dung trong nghị quyết Đại hội thành hành động cụ thể và đạt được nhiều kết quả nổi bật.
  • Ra mắt Liên Chi hội Nhà báo Cơ quan Báo và Phát thanh, Truyền hình Hà Nội
    Ngày 17/6, Cơ quan Báo và Phát thanh, Truyền hình Hà Nội tổ chức Lễ công bố Quyết định và ra mắt Liên Chi hội Nhà báo Cơ quan Báo và Phát thanh, Truyền hình Hà Nội và các Chi hội trực thuộc.
  • Các thành phố ASEAN cùng xây dựng cộng đồng ASEAN tự cường, bền vững
    Đó là phát biểu của Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng Thường trực Chính phủ Phạm Gia Túc tại phiên khai mạc Hội nghị lãnh đạo các Thành phố ASEAN diễn ra chiều 8/6 tại Hà Nội. Hội nghị do UBND Thành phố Hà Nội chủ trì.
  • Hà Nội cho thấy quan hệ cấp địa phương là nền tảng vững chắc cho quan hệ cấp quốc gia
    Tại Hội nghị lãnh đạo các Thành phố ASEAN diễn ra chiều 8/6 do UBND Thành phố Hà Nội chủ trì tổ chức, đồng chí Nguyễn Mạnh Cường - Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, chia sẻ: “Hà Nội đã thiết lập mối quan hệ hợp tác với hơn 100 Thủ đô, thành phố trên thế giới, trong đó có nhiều thành phố ASEAN. Hà Nội cho thấy quan hệ cấp địa phương là nền tảng vững chắc cho quan hệ cấp quốc gia”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Động lực đột phá mở ra giai đoạn phát triển mới của Thủ đô Hà Nội
    Nhấn mạnh trong bài phát biểu tại Hội nghị công bố quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm và xúc tiến đầu tư năm 2026 diễn ra sáng 29/6, Ủy viên Bộ Chính trị - Bí thư Thành ủy Hà Nội Trần Đức Thắng khẳng định: “Động lực đột phá từ thể chế, không gian mới từ quy hoạch sẽ là bệ phóng hiện thực hóa khát vọng xây dựng Thủ đô trở thành nơi hội tụ tri thức và công nghệ. Người dân được sống trong môi trường văn minh, an toàn và hạnh phúc”.
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Tiểu thuyết “Phi công” - kiệt tác văn học đương đại Nga ra mắt độc giả Việt
    Công ty Cổ phần Văn hóa và Truyền thông Nhã Nam vừa giới thiệu tới bạn đọc tiểu thuyết “Phi công” của nhà văn Nga đương đại Evgeny Vodolazkin, do dịch giả Phan Xuân Loan chuyển ngữ. Tác phẩm được đánh giá là một trong những tiểu thuyết Nga nổi bật nhất của thập niên 2010.
  • Tây Hồ tổ chức khám sức khỏe định kỳ cho người có công: Lan tỏa đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”
    Sáng 29/6, tại Trạm Y tế phường Tây Hồ, UBND phường Tây Hồ tổ chức chương trình khám sức khỏe định kỳ cho người có công và các đối tượng chính sách trên địa bàn nhân dịp kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026). Đây là hoạt động thiết thực, thể hiện sự tri ân sâu sắc của cấp ủy, chính quyền và Nhân dân địa phương đối với những người đã cống hiến, hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
  • "Âm nhạc cộng đồng" lan tỏa hình ảnh Hà Nội văn hiến, sáng tạo và giàu bản sắc
    Mỗi ca khúc là một miền ký ức, mỗi nhạc cụ dân tộc là một thanh âm của quê hương. Những tác phẩm quen thuộc đã tạo nên một dòng chảy âm nhạc xuyên suốt trong chương trình "Âm nhạc cộng đồng" diễn ra tại Nhà Bát Giác tối 28/6. Chương trình đưa công chúng đi qua nhiều sắc màu văn hóa Việt Nam trước khi trở về với Hà Nội – Thủ đô ngàn năm văn hiến, nơi những giá trị văn hóa được hội tụ, gìn giữ và tiếp tục lan tỏa trong đời sống hôm nay.
Đừng bỏ lỡ
  • Truyện tranh “Thần Giấy Hlabar”: Đưa lịch sử chữ viết Bahnar đến với thiếu nhi
    Hơn ba năm sau “Hành trình sáng tạo chữ Quốc ngữ”, bộ đôi tác giả Phạm Thị Kiều Ly - Tạ Huy Long tiếp tục giới thiệu truyện tranh “Thần Giấy Hlabar - Sử thi nhỏ về chữ viết Bahnar”. Tác phẩm được chuyển thể từ một công trình nghiên cứu về lịch sử chữ viết Bahnar, qua đó góp phần đưa đề tài ngôn ngữ học đến gần độc giả nhỏ tuổi.
  • Vở kịch "Ngược chiều bình an" và hành trình nghệ thuật nối dài mạch nguồn tri ân
    Nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh – Liệt sĩ, trong tháng 7 và tháng 8, Nhà hát Kịch Việt Nam sẽ tổ chức chuyến lưu diễn xuyên Việt với vở kịch “Ngược chiều bình an” — một tác phẩm sân khấu mang đậm ý nghĩa tri ân, tưởng nhớ và tôn vinh những con người đã hy sinh vì dân, vì nước.
  • Tái hiện thiên tình sử bất hủ giữa Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn và Công chúa Thiên Thành
    Vở cải lương “Tình sử Đông A” tái hiện thiên tình sử bất hủ giữa Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn và Công chúa Thiên Thành, đưa khán giả trở về với một giai đoạn lịch sử rực rỡ, nơi tình yêu, lòng trung nghĩa và khí phách dân tộc cùng tỏa sáng. Đêm diễn sẽ chính thức được mở màn vào lúc 20h00 ngày 27 tháng 6 năm 2026 tại Rạp Chuông Vàng, số 72 Hàng Bạc, Hà Nội.
  • Hà Nội tăng cường phát triển xuất bản trong tình hình mới, lan tỏa văn hóa đọc và sức mạnh mềm văn hóa Thủ đô
    Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Hướng dẫn số 38-HD/BTGDVTU ngày 22/6/2026 về quán triệt, tuyên truyền, triển khai thực hiện Chỉ thị số 04-CT/TW của Ban Bí thư về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới. Hướng dẫn xác định nhiều nhiệm vụ, giải pháp quan trọng nhằm phát triển xuất bản theo hướng hiện đại, chuyên nghiệp, gắn với phát triển văn hóa đọc, công nghiệp văn hóa và chuyển đổi số trên địa bàn Thủ đô.
  • "Trải nghiệm văn hóa dân gian truyền thống" tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Từ ngày 1 đến 31/7/2026, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (Đoài Phương, Hà Nội) sẽ diễn ra chuỗi hoạt động tháng 7 với chủ đề "Trải nghiệm văn hóa dân gian truyền thống", mang đến nhiều chương trình trải nghiệm, giao lưu và thực hành di sản dành cho công chúng, đặc biệt là thanh thiếu niên trong dịp hè.
  • Khai mạc Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026
    Tối 26/6, tại Hà Nội, Cục Điện ảnh (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) phối hợp với Hãng phim Quốc gia Belarus (Belarusfilm) và Bộ Văn hóa Cộng hòa Belarus tổ chức lễ khai mạc Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026.
  • Khai mạc Lễ hội Sen Hà Nội năm 2026: Tôn vinh giá trị của sen trong đời sống người Việt
    Tối 26/6, tại Vườn hoa Lý Tự Trọng, Sở Du lịch Hà Nội phối hợp với UBND phường Tây Hồ tổ chức Lễ hội Sen Hà Nội năm 2026 với chủ đề “Sắc Sen Hà Nội”. Đây là sự kiện văn hóa - du lịch quy mô lớn nhằm tôn vinh giá trị của sen trong đời sống người Việt, đồng thời góp phần xây dựng thương hiệu du lịch văn hóa đặc trưng của Thủ đô gắn với hình ảnh hoa sen.
  • Tầm nhìn thế kỷ để Thủ đô Hà Nội bứt tốc trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc
    Trong suốt tiến trình lịch sử phát triển đô thị của Việt Nam, chưa có một văn kiện nào thể hiện chiều sâu không gian và chiều dài thời gian vĩ mô như Nghị quyết số 02-NQ/TW của Bộ Chính chị về xây dựng và phát triển Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên mới. Nghị quyết số 02-NQ/TW ngày 17/3/2026 đánh dấu một bước ngoặt tư duy mang tính cách mạng, thay thế các góc nhìn ngắn hạn bằng một hệ kiến trúc chính sách mang tầm thế kỷ cho Hà Nội.
  • Thêm một không gian vui chơi cho trẻ tại Phố Sách Hà Nội
    Sáng 26/6, tại Phố Sách Hà Nội (phố 19 háng 12, phường Cửa Nam), UBND phường Cửa Nam phối hợp với Tập đoàn Picenza Việt Nam, doanh nghiệp xã hội Think Playgrounds và Ban Quản lý Phố Sách Hà Nội tổ chức ra mắt Khu vui chơi - Chòi chơi Phố sách, hưởng ứng kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 - 28/6/2026).
  • Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026
    Từ ngày 26 đến 28/6/2026, tại Trung tâm Chiếu phim Quốc gia (Hà Nội), Cục Điện ảnh phối hợp với Hãng phim Quốc gia Belarus (Belarusfilm) và Bộ Văn hóa Cộng hòa Belarus tổ chức “Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026”.
Một cuốn nhật ký chân thực và cảm động
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO