Hạ lại chớm về trong cái nắng tháng ba. Nắng rót mật vàng, luễnh loãng tràn xuống cánh đồng, nhuộm vàng thảm lúa mênh mông mới hôm nào còn xanh ngun ngút. Khởi sắc vàng mơ, rồi vàng ruộm, óng ả những gié lúa oằn cong trĩu mình phơi hạt mẩy căng đón nắng.
Từng ngày mặt trời đi qua, hào phóng rót nắng mật xuống đồng hun chín hạt vàng, hun khô chân rạ. Nước lấp xấp mặt ruộng cứ rặt dần, rặt dần phơi lớp bùn đen ngày một ngả sang nâu. Cá tôm cuống quít dắt nhau trườn mình xuống các vũng, các lạch con được đánh tạm làm lối thoát nước ra mương ngày đồng vừa gieo sạ. Trong cơn tuyệt vọng của bản năng sinh tồn, những con cá chen nhau cố vượt lên, tìm đường lê ra con mương rút (mương tiêu) tận phía xa tiếng nước còn róc rách. Hành trình gian nan ấy chỉ dành cho những chú cá lớn; lũ cá nhỏ yếu sức biết thân đành nằm im ngoi ngóp, cố rúc sâu xuống lớp bùn non mà cầm cự trong các vũng, lạch cũng ngày một cạn dần…
Đau khổ của loài này đánh đổi sung sướng cho loài khác. Lũ chim chiền chiện, cuốc lủi hân hoan vào mùa sinh sản bằng những chiếc tổ con khéo léo kết vội vàng ẩn sâu trong ruộng lúa. Một chùm thân lúa xoắn xuýt nhau, ôm giữa một tổ chim chiền chiện hoặc tổ cuốc xinh xinh; nơi chim mẹ sẽ đẻ vài ba chiếc trứng vàng ngà hoặc trắng lấm chấm đốm nâu vào giữa tổ. Và ấp. Và nở ra những chú chiền chiện hoặc cuốc con bé xíu được bố mẹ thay nhau đi về chăm sóc, mớm mồi…
Mùa gặt tháng ba, mẹ ra đồng thể nào tôi cũng nằng nặc xin theo. Không phải để làm đâu (nhỏ xíu mà làm gì!). Tôi theo chỉ vì mê… săn tổ chim và bắt cá (mắc) cạn! Đội chiếc nón cời (nón mê) của mẹ bỏ đi, tròng thêm chiếc áo bà ba cũ (cũng của mẹ) lụng thụng gần tới gối, ống tay xắn lên quá nửa cũng chỉ vừa vặn ló hai bàn tay. Đừng tưởng tôi thích kiểu trang phục kì khôi ấy; là lệnh mẹ thôi (…mầy không chịu mặc thì ở nhà, khỏi đi!). Mẹ sợ tôi ăn mặc phong phanh, loăng quăng chang nắng suốt ngày ngoài đồng sinh bệnh! Kệ; đánh đổi được mấy thú vui săn chim bắt cá thì nhằm nhò gì chuyện ăn mặc giống ông “bù nhìn giữ dưa” (lời ghẹo của chị Tư) hay không. Mẹ gặt đằng trước, tôi lẽo đẽo theo sau. Nhác thấy vạt lúa nào có chim chiền chiện bố/mẹ vụt bay lên lại chỉ tay nhí nhố hò reo. Mẹ cẩn thận rẽ lúa dòm; sau đó đưa liềm quơ nguyên nắm lúa có dính tổ chim, cắt soạt! Trong tổ thường là trứng, những quả trứng chiền chiện bé xíu xiu lốm đốm chấm nâu nhìn dễ thương như cổ tích. May mắn gặp một tổ cuốc trứng to cỡ ngón chân là mừng “vấp té”, bởi chơi xong có thể luộc ăn, ngon như trứng gà. Cũng có lúc bắt được chim non hoặc còn đỏ hỏn, hoặc chưa đủ cánh đủ lông – há chiếc mỏ to da mép còn vàng chạch mà chiêm chiếp đòi ăn rất tội. Chiền chiện non bắt chỉ để chơi chứ không nuôi được. Nhiều lần mẹ thấy bất nhẫn, chừa không gặt các chòm lúa mà tổ chim đã có chim non. Vậy nhưng số phận lũ chim cũng chẳng khá gì hơn: các chòm lúa ấy thể nào cũng bị những người mót lúa theo sau hớt sạch…
Gặp các vũng cạn hoặc những lạch giữa ruộng còn xâm xấp nước là chúi đầu “săn” cá. Chẳng ít thì nhiều vũng nào cũng có cá. Những chú cá sặc, cá rô cuống quít lách mình sang phải sang trái, quẫy loạn lên trong cái vũng chỉ còn chút nước đặc sệt, ngầu bùn. Cua kềnh, rắn nước cũng cùng chung số phận. Không việc gì phải vội; cứ thong thả “lượm” từng chú một bỏ vào chiếc giỏ tre mang sẵn. Lũ cá tội nghiệp; ít ra chúng cũng làm được việc có ích khi theo người về nhà mà… lên mâm lên dĩa. Thêm vài ngày nắng nữa đồng sẽ khô trắng đất, không ai “lượm” đường nào chúng cũng chết khô. Lang thang cả buổi thể nào tới chiều về trong túi chiếc áo bà ba lụng thụng của tôi cũng phồng căng “chiến lợi phẩm” là mớ tổ chim cùng chiếc giỏ tre rột roạt nào cua nào cá...
Giờ thì đã hút xa một thời tuổi nhỏ. Tháng ba âm lịch, đồng vàng xình xịch những chiếc máy gặt bò ngang bò dọc. Lũ chim chiền chiện vẫn thảng thốt bay mỗi khi nghe tiếng máy động từ xa. Chỉ khác cái không còn mẹ, không còn bóng đứa trẻ ngày xưa áo thụng nón cời lẽo đẽo theo sau… Mà không; với tôi, mẹ vẫn về trong những giấc mơ vàng nắng tháng ba. Lại gò lưng mải miết quơ liềm trên cánh đồng vàng ruộm. Thi thoảng mẹ ngừng tay, ưỡn lưng cho đỡ mỏi, tiện thể ngoái trông chừng thằng cu, coi liệu nó có ham chơi mà phơi đầu phơi lưng ra nắng?
Bình luận của bạn đã được gửi và sẽ hiển thị sau khi được duyệt bởi ban biên tập.
Ban biên tập giữ quyền biên tập nội dung bình luận để phù hợp với qui định nội dung của Báo.
Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
Một chiều đi ngang qua lũy tre già xôn xao trong gió, tôi lại thấy trong lòng mình dậy lên một nỗi nhớ mơ hồ về những ngày cũ. Như thể đâu đó ngoài bãi đất sau ngôi nhà xưa, tiếng cành chổi lách cách, tiếng mẹ thở nhẹ mỗi lần rút từng sợi đót, từng sợi tre mảnh mai lại ngân lên, đánh thức cả một miền thương yêu đã mất dấu giữa bao mùa vội vã.
Tháng Tư Hà Nội thật đẹp! Có người nói tháng Tư như người con gái mới biết yêu, cũng dỗi hờn, đỏng đảnh. Cũng có người lại bảo tháng Tư như người phụ nữ mặn mà, đằm thắm nét duyên. Có lẽ đều đúng cả. Bởi tháng Tư Hà Nội như mang trong mình đủ đầy tiết trời của bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông.
Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
Những ngày còn công tác ở Hà Nội, ông ngoại tôi đã xin được giống sen Hồ Tây về trồng trong đám ruộng lầy cải tạo thành ao, bờ mòn dần hóa thành đầm sen đầu tiên ở bản. Những nhà hàng xóm ngắm bông sen to, đẹp thơm ngát một vùng thì đến xin vài ngó già.
Sau 2,5 ngày làm việc khẩn trương, nghiêm túc, đổi mới, sáng tạo; Đại hội đại biểu toàn quốc MTTQ Việt Nam lần thứ XI, nhiệm kỳ 2026 – 2031 diễn ra tại Thủ đô Hà Nội, đã hoàn thành toàn bộ nội dung chương trình và Đại hội bế mạc vào sáng 13/5.
Ngày 12/5, Đại hội đại biểu toàn quốc Mặt trận Tổ quốc (MTTQ) Việt Nam lần thứ XI, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã hoàn thành ngày làm việc thứ hai với nhiều nội dung quan trọng.
Từ những đồi chè trong sương sớm đến mặt hồ xanh biếc dưới chân núi, Thái Nguyên đang bước vào giai đoạn chuyển mình mạnh mẽ của du lịch. Không còn là điểm dừng chân ngắn ngủi của du khách miền Bắc, vùng đất trung du này đang dần định hình một phong cách riêng: du lịch xanh, trải nghiệm bản địa và nghỉ dưỡng cảm xúc.
Trật tự đô thị và vệ sinh môi trường luôn là thước đo cho chất lượng sống của người dân và năng lực quản lý của chính quyền cơ sở. Tại phường Hà Đông, những chuyển biến tích cực thời gian qua là không thể phủ nhận. Tuy nhiên, sự xuất hiện của các “điểm nghẽn” kinh niên như chợ cóc, bãi xe tự phát hay rác thải tồn đọng vẫn đang thách thức diện mạo văn minh.
Hướng tới kỷ niệm 950 năm Quốc Tử Giám – trường đại học đầu tiên của Việt Nam (1076 – 2026), Hiệp hội Xúc tiến phát triển Điện ảnh Việt Nam phối hợp cùng Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội, Trung tâm Hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu – Quốc Tử Giám chính thức phát động Cuộc thi phim ngắn “Hiền tài hôm nay”.
Ngày 12/5, Bluebells Studio chính thức công bố dự án điện ảnh đầy tham vọng mang tên Vùng trời lửa, do đạo diễn Lê Thanh Sơn cầm trịch, đánh dấu bước chuyển mình mới của điện ảnh Việt Nam khi lần đầu tiên mang đến câu chuyện về lực lượng không quân với quy mô siêu trường.
Nhân dịp kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội đã phát động và chỉ đạo các đơn vị nghệ thuật trên địa bàn thành phố triển khai loạt chương trình biểu diễn nghệ thuật đặc sắc, mang đậm ý nghĩa chính trị và tinh thần nhân văn.
Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch vừa ban hành Kế hoạch về việc Triển khai thực hiện Công điện số 38/CĐ-TTg ngày 05/5/2026 của Thủ tướng Chính phủ trong lĩnh vực quản lý nhà nước của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch.
Liên hoan Tiếng hát học sinh, sinh viên khu vực miền Trung và Tây Nguyên năm 2026, với chủ đề “Bản sắc Việt - Khát vọng vươn xa”, là một sự kiện văn hóa nghệ thuật đầy ý nghĩa, được tổ chức với mục đích tôn vinh và lan tỏa những giá trị tốt đẹp trong thế hệ trẻ.
Luật Thủ đô năm 2026 không chỉ là công cụ pháp lý mà còn là động lực phát triển mới, tạo nền tảng để Hà Nội phát huy vai trò đầu tàu, trung tâm dẫn dắt phát triển của cả nước trong giai đoạn mới.
Trung tâm phục vụ hành chính công Hà Nội vừa ban hành Quyết định số 630/QĐ-TTPVHCC về việc công bố thủ tục hành chính được sửa đổi, bổ sung lĩnh vực Điện ảnh thuộc phạm vi, chức năng quản lý của Sở Văn hóa và Thể thao thành phố Hà Nội.
Trong nỗ lực khơi dậy nguồn lực văn hóa của Thủ đô, Ủy ban nhân dân Thành phố Hà Nội tổ chức Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II, năm 2026 với chủ đề “Dòng chảy di sản - Heritage Flow", dự kiến diễn ra từ ngày 11-20/9/2026 tại nhiều không gian văn hóa - di sản tiêu biểu của Thủ đô.
Cuộc thi “Di sản trong mắt em” tại Văn Miếu – Quốc Tử Giám đã vinh danh nhiều họa sĩ nhí với các tác phẩm sáng tạo về di sản văn hóa Việt Nam. Hơn 400 bức tranh từ thiếu nhi trong và ngoài nước góp phần lan tỏa tình yêu di sản và ý thức gìn giữ giá trị truyền thống.
Chiều 10/5, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ tiếp tục mang nghệ thuật đến gần công chúng bằng một không gian biểu diễn mở, nơi âm nhạc hòa vào nhịp sống phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm. Từ những giai điệu jazz kinh điển đến các ca khúc về Hà Nội, chương trình không chỉ tạo thêm điểm hẹn văn hóa cho người dân và du khách, mà còn góp phần hình thành môi trường văn hóa công cộng giàu tính kết nối giữa lòng Thủ đô.