Mùa thu nhớ những bông may

Xanh Nguyên| 14/10/2019 07:33

Ai đã từng đi qua những mùa thu hẳn cũng là đi qua những mùa nhớ. Làm sao không nhớ khi gió thu thì thầm, hơi thu se sẽ, trời thu lặng thinh như dỗi hờn ai lơ đãng.

Mùa thu nhớ những bông may
 Và giữa đất trời thu, có một loài hoa cỏ nhỏ bé nhưng đã chạm khắc vào miền nhớ của biết bao người, đi cả vào thơ ca như một nỗi niềm thao thức. Đó chính là hình ảnh hoa cỏ may!
Hoa cỏ may, thật không khó bắt gặp trên quê hương mình, nhất là chốn hương đồng gió nội. Nơi đường quê ngõ xóm, theo vòng xe chầm chậm, ta dễ dàng nhận ra hai bên đường là những hàng cỏ may như đón chào. Cánh đồng quê sau vụ mùa, chỉ còn lại gió heo may với cỏ may dàn dạt khắp nẻo bến bờ, cồn bãi. Con đê làng nghiêng nghiêng ôm lấy cánh đồng cũng khoác lên mình chiếc áo choàng cỏ may dịu dàng…
Cỏ may, mỏng manh là vậy nhưng có sức sống mãnh liệt vô cùng. Thân cỏ bò ngang trên mặt đất, bám chặt trên cả đất đá cỗi cằn, đan kết với nhau như tấm thảm êm. Chúng cũng thật khéo léo khi biết gửi từng bông cỏ theo gió hay bám vào quần áo ai khi ngang qua để có thể góp mặt khắp nơi trên mọi miền đất nước. Chỉ một buổi đi làm đồng, thả bò hay mãi đuổi theo cánh diều trên đê, có khi quần áo ta dệt kín bông may lúc nào chẳng biết. Để rồi có khi, ta mất hàng giờ nhọc nhằn chỉ để ngồi gỡ những bông may ấy!
Trong những màu tím thiên nhiên ban tặng, chẳng hiểu sao tôi lại nặng lòng với những bông may đến thế. Những bông may tím long lanh bên những hạt sương sớm treo lửng lơ. Một màu tím tinh khôi, thủy chung, đợi chờ. Chợt một ngày cuối thu, ta lại thấy màu áo tím của những bông may ấy bỗng trở nên nhạt dần, bàng bạc, xao xác cả cõi lòng. Những bông may khẽ lay giữa làn gió se diệu vợi dễ gợi lòng ta man mác buồn xa xăm.
Cỏ may, với một thời tuổi thơ chân đất đầu trần chốn đồng quê rơm rạ thật không dễ gì quên. Có những tháng ngày, trên đê sông, lũ trẻ trâu thích thú cầm từng cọng cỏ may non thả xuống hang mối, hả hê cười khi kéo lên được những chú mối háu ăn béo mẫm. Rồi đợi mùa cỏ may chín, lại dạo quanh bờ ruộng, chọn lấy cọng cỏ may già cứng cáp để xâu cào cào, châu chấu, cá tôm. Có đứa hẳn là sẽ nhớ đời khi bị nhóm bạn lừa ngậm bông cỏ may. Tưởng rằng chỉ cần nhắm mắt lại ngậm chặt một bó bông may là sẽ biết bơi. Ai ngờ vừa mới nhắm mắt đã bị một đứa trong nhóm bạn giật mạnh ngay bó cỏ, để lại trong miệng ta biết bao bông cỏ may! Ta chỉ biết mếu máo, tức giận. Còn đám bạn thì chạy tán loạn, cười sặc sụa. 
Nhớ một thời cắp sách đến trường, những bông cỏ may cứ thế theo ta suốt quãng đường đi học. Đến cái thuở biết yêu, ta biết mượn những bông may gần gũi trong những vần thơ quen thuộc để thổ lộ tâm tình: “Hồn anh như hoa cỏ may/ Một chiều gió cả bám đầy áo em” (Nguyễn Bính). Nhưng rồi tình đầu mấy khi trọn vẹn. Để rồi ai mà chẳng khắc khoải lòng khi nhớ về những lời thề cỏ may: “Trăng vàng đêm ấy bờ đê/ Có người ngồi gỡ lời thề cỏ may” (Phạm Công Trứ). Và thế là ta băn khoăn: phải chăng hoa cỏ may gắn liền với tình duyên trắc trở…
Xa quê đến chốn thị thành đã lâu. Vậy mà những bông may tím biếc vẫn chập chờn đâu đó trong tâm trí ta. Những triền cỏ may phất phơ trong gió thu vẫn như mảnh hồn làng khơi dậy trong ta dòng ký ức cũ xưa năm nào. Trong màu tím bông may gọi về có tiếng cười trẻ thơ và có cả niềm bâng khuâng, nhung nhớ! 

(0) Bình luận
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
  • Dáng mẹ nghiêng nghiêng trong chiều đan chổi
    Một chiều đi ngang qua lũy tre già xôn xao trong gió, tôi lại thấy trong lòng mình dậy lên một nỗi nhớ mơ hồ về những ngày cũ. Như thể đâu đó ngoài bãi đất sau ngôi nhà xưa, tiếng cành chổi lách cách, tiếng mẹ thở nhẹ mỗi lần rút từng sợi đót, từng sợi tre mảnh mai lại ngân lên, đánh thức cả một miền thương yêu đã mất dấu giữa bao mùa vội vã.
  • Dịu dàng tháng Tư
    Tháng Tư Hà Nội thật đẹp! Có người nói tháng Tư như người con gái mới biết yêu, cũng dỗi hờn, đỏng đảnh. Cũng có người lại bảo tháng Tư như người phụ nữ mặn mà, đằm thắm nét duyên. Có lẽ đều đúng cả. Bởi tháng Tư Hà Nội như mang trong mình đủ đầy tiết trời của bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông.
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Mùa thu nhớ những bông may
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO