Nhà thơ Trần Gia Thái

Vũ Xuân Hoát| 24/05/2017 16:36

LTS: Thơ Trần Gia Thái đem đến sức nhìn nhận mang tầm khái quát rộng lớn về thời đại mà nhà thơ từng trải ngấm. Nghĩ suy thông loát, xuyên suốt bằng cảm giác tự thân giàu tính hoài niệm. Con người hiện hữu trên từng chặng đời đầy yêu thương và bất trắc...sâu sắc đến độ dự báo...Thơ Trần Gia Thái có thể nói đây là một giọng thơ khác lạ, rất riêng và rất cảnh tỉnh

Bậu cửa mẹ ngồi

Bão năm trước

Cây muỗm cổ gẫy cành

Ngẩn ngơ

Mẹ tiếc

Bão năm nay

Cây bồng gốc

Mẹ buồn

Bậu cửa

Mẹ ngồi

Nắng tắt...

Có tiếng kèn xa

Dội về

Réo rắt

Nhà ai

Con hỏi

Mẹ lặng im... !

Duyên nợ

Nợ em tôi nợ những gì

Mực loang trên vở ướt mi học trò

Nợ em lời dối vòng vo

Dòng sông rắc bạc con đò bến mê

Nợ em chiều lộng chân đê

Hoa trinh nữ thẹn lối về cỏ may

Nợ em thư kẹp sách dầy

Nợ em khăn tím còn đây ấm lành

Này trăng mười bốn tân thanh

Hương nhu đầu ngõ tóc xanh ngóng chờ

Kìa ai ngượng ngập làm thơ

Mẹ cha bắt được roi chờ... còn đau

Roi thì roi thấm gì đâu

Vết khăn chấm nhẹ vết dầu ai xoa

“Đã đi mách mẹ người ta

Lại còn thương xót xuýt xoa nỗi gì”

Lại cầm tay lại vân vi

Em đừng khóc nữa anh đi sao đành

Trời buông giọt nắng mong manh

Rồi trăng mười sáu em thành cô dâu

Ngày ăn hỏi mẹ rầu rầu

Rằng mẹ thiểu phúc nên dâu không thành

Vô tình vô phận cũng đành

Hỏi ai làm rối chỉ mành lỡ duyên

Tôi đi bao xứ bao miền

Đắng cay cũng trải dịu mềm cũng qua

Nhớ mái tranh nhớ mẹ già

Nhớ em ngõ nhỏ trăng tà đợi nhau

Tuổi thơ lạc bước về đâu

Trốn trong mái tóc ngả màu sương giăng

Đã qua trăm lẻ mùa trăng

Nợ em chưa trả còn đằng đẵng vai

Nợ em gánh một đời trai

Trời cho trả hết... một mai tôi về!


Không giúp được nhiều đâu

Không giúp được nhiều đâu

Chỉ là nỗi nhớ thôi

Như con tằm cuốn tươi non thành kén

Như con nhện đi về cụi cặm

Suốt đời giăng mắc sợi thương

Em đã qua anh như vệt sao băng

Phóng mũi kiếm vào ngực trời sâu hút

Hố trũng niềm vui chưa lấp

Nỗi đau đã dềnh lên

Tấy đỏ chân trời

Bỏ quên tuổi thơ mình em đi

Bỏ rơi tuổi trẻ ta em xa

Anh cứ nhặt, nhặt hoài trên đường vắng

Những viên hồng kỉ niệm

Xây tháp ngà cư trú trái tim đau

Không giúp được nhiều đâu

Những ngày độc

Những đêm đơn

Nước mắt khô trở ngược

Ru mầm đau nở ngọn bình yên

Không giúp được nhiều đâu

Ngần ấy cũng đủ thôi

Anh qua được bao tháng năm trĩu nặng

Nhờ gia tài kỉ niệm

Cứ chất chồng giầu có đấy mà em!

Thày tôi nói

Cộng xưa

Cộng nay

Thơ về hoa phủ kín mặt đất này

Nhiều đến nỗi google không đếm xuể

Bắt chước các nhà thơ chưa kịp trẻ

Đang ồn ào cách tân

Tôi bỏ hoa nhảy sang làm thơ ca ngợi cỏ:

“Cỏ giản dị khiêm nhường

Cỏ là phẩm hạnh

Cỏ tự tin kiên định

Cỏ là nhân cách

Cỏ dịu dàng sâu sắc

Cỏ là chân trời nuôi dưỡng ước mơ xanh”

Bạn đọc khen thơ tôi có tình

Bạn thơ khen cá tính,độc đáo

Thày tôi, một lão nông chính hiệu

Rít xong điếu thuốc lào ông lơ mơ ngửa mặt lên trời phả một câu vào khói :

Trâu bò khen cỏ khen rơm

Người ta ơn gạo ơn thóc

Cả đời Thày,U nhổ cỏ chăm cây

Sao anh không viết về rau về lúa?

Hoài niệm lúa

...Lúa vít cong đòn gánh

Đường về thôn lượn quanh

Nắng nghiêng vào nón mẹ

Soi giọt mừng long lanh...

Cối đá rung thậm thịch

Néo tung đon rơm trần

Hạt mưa rào vàng suộm

Cõng một mùa gian truân...

Ngày nào... ngày như thế

Đêm trăng lời đinh ninh

Quê giờ không bóng lúa                                                                                   

Cối thủng lăn ao đình...

Người xa người cũng khác

Tóc xanh đi về đâu

Nói gì quê lẫn phố

Hoang vu lên mái đầu...

Không phải của anh

Câu thơ này anh viết ra nhưng không phải của anh

Của nụ cười ngày qua gió mùa thu làm rớt

Câu thơ này anh viết ra nhưng không phải của anh

Của hơi thở dồn năm nao làm nóng đêm trăng khuyết

Hương đồng ngỡ căng lồng ngực

Hóa ra rỗng loãng đến giờ

Câu thơ này anh viết ra nhưng không phải của anh

Của ánh mắt mê hồn chưa kịp đốt thiêu đã bị nắng mùa hè nẫng mất

Câu thơ này anh viết ra nhưng không phải của anh

Của hoảng hốt ông lão mù bị đám trẻ hư chơi trò giấu gậy

Những câu thơ, những câu thơ viết ra

Là nói hộ những lần lầm lỡ

Là nói hộ bao phen vấp ngã

Thơ cũng như người

Anh trả nghĩa đất đai!

(0) Bình luận
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thị Mai
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Thị Mai.
  • Chùm thơ của tác giả Dương Văn Lượng
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Dương Văn Lượng.
  • Mưa chùa Trăm Gian
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Mưa chùa Trăm Gian của tác giả Phạm Đình Ân.
  • Hồi sinh sông Tô Lịch
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Hồi sinh sông Tô Lịch của tác giả Bằng Việt.
  • Tặng mùa Em mười tám
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Tặng mùa Em mười tám của tác giả Giang Đăng.
  • Sông Hồng
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Sông Hồng của tác giả Nguyễn Linh Khiếu.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Thông cáo báo chí ngày làm việc thứ hai Đại hội Đại biểu Toàn quốc MTTQ Việt Nam lần thứ XI, nhiệm kỳ 2026 - 2031
    Ngày 12/5, Đại hội đại biểu toàn quốc Mặt trận Tổ quốc (MTTQ) Việt Nam lần thứ XI, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã hoàn thành ngày làm việc thứ hai với nhiều nội dung quan trọng.
  • Dấu mốc quan trọng trong quá trình đổi mới, nâng cao hiệu quả hoạt động của MTTQ Việt Nam
    “Với tinh thần “Đoàn kết - Dân chủ - Đổi mới - Sáng tạo - Phát triển”, đề nghị các vị đại biểu dự Đại hội phát huy cao độ tinh thần trách nhiệm, đoàn kết, trí tuệ, tập trung nghiên cứu, thảo luận sâu sắc các văn kiện trình Đại hội, đóng góp nhiều ý kiến tâm huyết, chất lượng để Đại hội thực sự là dấu mốc quan trọng trong quá trình đổi mới và nâng cao hiệu quả hoạt động của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam trong giai đoạn cách mạng mới” – Đồng chí Bùi Thị Minh Hoài - Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, C
  • Bản giao hưởng mùa hạ của phố phường Hà Nội
    Tháng Năm chạm ngõ, khi cái nắng đầu hạ bắt đầu trải nhẹ trên từng góc phố, cũng là lúc hoa bằng lăng tím bừng nở, nhuộm một sắc mơ màng khắp các con đường Hà Nội. Không rực rỡ như phượng đỏ, không ngào ngạt như hoa sữa tháng 10, bằng lăng mang một vẻ đẹp dịu dàng như chính nhịp sống của thành phố ngàn năm tuổi.
  • CD2 FOOTBALL CUP 2026 – Ngày hội bóng đá sôi động của học sinh Chương Dương
    Khi những vạt nắng tháng Năm bắt đầu rót mật xuống sân trường, cũng là lúc tiếng còi khai cuộc của CD2 Football Cup 2026 vang lên, đánh thức một mùa hè rực lửa. Không chỉ là một giải đấu, đây là nơi những giấc mơ sân cỏ của học sinh THCS Chương Dương (phường Hồng Hà, Hà Nội) được chắp cánh, nơi tinh thần đồng đội và lòng nhiệt huyết tuổi trẻ dệt nên một bức tranh thanh xuân đẹp đẽ.
  • Phường Cửa Nam: khi chính sách tín dụng là nhịp cầu nối những ước mơ
    Phường Cửa Nam vừa ghi một dấu mốc quan trọng trên hành trình an sinh xã hội khi công bố thành lập Ban Đại diện Hội đồng quản trị Ngân hàng Chính sách xã hội (NHCSXH) phường. Đây không chỉ là một quyết định hành chính, mà còn là lời cam kết mạnh mẽ để những "dòng vốn nghĩa tình" chảy sâu, chảy mạnh hơn nữa vào lòng đời sống nhân dân.
Đừng bỏ lỡ
Nhà thơ Trần Gia Thái
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO