Những vần thơ đầu tiên giữa Sài Gòn giải phóng

Nguyễn Thiên Việt ghi| 15/05/2017 14:23

Nhà thơ - nhà báo Anh Ngọc là một trong những phóng viên đầu tiên theo đoàn quân chiến thắng tiến vào Sài Gòn. Nhân dịp kỷ niệm 42 năm ngày giải phóng miền Nam thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2017), nhà thơ Anh Ngọc đã chia sẻ những câu chuyện đầy cảm động khi ông phác thảo những vần thơ đầu tiên giữa Sài Gòn giải phóng.


“Trong ngày tiến vào Sài Gòn, cái cảm giác tốc độ bao trùm ý nghĩ của chúng tôi. Sáng sớm còn ăn xôi chấm muối mè ở thị xã Phan Thiết, chập chiều, chiếc xe đò mác DESOTO đã thả chúng tôi xuống trụ sở cơ quan USAID của Mỹ ở đường Lê Văn Duyệt. Tôi như bị rơi tõm xuống đáy một cái đèn kéo quân khổng lồ. Tứ phía xe gắn máy phóng như điên. Quần áo đủ màu, mũ giày đủ kiểu. Một anh chàng khoác áo lương đen thời Khải Định đi sóng đôi với một cô diện mini juyp và phía dưới cái quần ống loe thật lực có lẽ hơn 45 phân là một đế guốc sơn son thếp vàng kiểu Nam Phương Hoàng hậu… Tôi chợt nhìn xuống đôi dép cao su chiến trường của mình và bật cười nhớ đến câu nói của một cậu chiến sĩ tôi gặp trong đêm xuất kích đánh vào Phan Thiết. Vừa lao lên được mấy bước về phía cái ụ phòng thủ cuối cùng của địch thì đôi dép cao su của cậu ta dở chứng bật tung một lúc cả hai quai. Cậu ta hét tướng lên: “Thế này thì là… rùa tốc chứ thần tốc cái gì!” Và phát cáu, cậu ta “vụt” luôn chiếc dép phản chủ, rồi cứ thế, một chân dép, một chân không, cậu ta tiến đến tận… Phan Thiết. Tôi cứ nghĩ mung lung như vậy và thong thả cuốc bộ dọc những con đường xe cộ lao đi vun vút. Tôi mong gặp lại anh bạn của mình lúc này quá. Không biết giờ này anh ta đã tìm cho mình được chiếc dép khác hay chưa?... Và trong đầu tôi bỗng lóe lên một phác thảo:

… Bàn chân đất đi nhanh hơn lịch sử

Năm mươi ngày vượt quá năm mươi năm

Những vần thơ đầu tiên giữa Sài Gòn giải phóng
Nhà thơ Anh Ngọc (người đeo kính thứ 2 từ phải qua)

Và câu chuyện này nữa, một anh bạn nói với tôi: “Nếu không nghe người Sài Gòn nói, anh sẽ tưởng anh đã đến một thành phố nước ngoài.” Điều đó cũng không hoàn toàn sai. Nhưng chả lẽ với Sài Gòn, anh lại không tìm được một cái gì thân thiết với anh hay sao? Riêng tôi, những cái đó không phải là ít. Xin kể một điều trong số đó.

Một cái gì thật quen thuộc đang đập vào mắt tôi – một tấm băng đỏ. Người đeo băng là một cô gái có lẽ là sinh viên văn khoa gì đó, đội mũ rộng vành, quần loe, guốc sơn mài… Cô đứng ở chính giữa ngã tư đường,  vị trí vẫn dành cho chiếc bục công an. Cô làm cái việc điều hành giao thông này tự nguyện và say mê đến ngạc nhiên. Tất nhiên, giữa cái ngã tư Sài Gòn đó, cô không thể có thời gian để trò chuyện với  tôi dù một câu. Nhưng tôi đã đứng theo dõi không bỏ sót một cử chỉ nào của cô, và xem đó như một lời tự sự lý thú. Trong đầu tôi, một đoạn thơ nho nhỏ đã hình thành, và như các bạn sẽ thấy, nó chỉ là một phác thảo:

Dừng lại

Xin anh dừng lại

Xòe trước mắt một bàn tay con gái

Như nhị vàng giữa hoa nắng ngã tư.

Đèn đỏ bật rồi, anh định vượt qua ư?

Dừng lại.

Vẫn mềm mại một bàn tay con gái

Hồn nhiên đôi vết mực học trò

Mọi ngả đường trái chiều xin dừng lại

Cho một con đường: đi đến tự do

* * *

Những ngày đầu giải phóng ấy, người dân Sài Gòn cũng có nhiều cảm xúc, vừa là vui mừng vừa là nghi ngại. Còn nhớ, chúng tôi đến Sài Gòn đã quá bữa cơm chiều. Những đống lửa nhóm lên rải rác trong vườn Dinh Độc Lập đã tắt, chỉ còn le lói vài tia khói mỏng. Những chiếc xe tăng quen thuộc đang nằm nghỉ rải rác dưới các gốc me – loài cây đặc trưng nhất của đường phố Sài Gòn. Mấy anh bộ đội không bỏ cái lệ thường của bao năm hành quân, đang ngồi túm lụm dưới tháp pháo và rót cho nhau những giọt nước chè rừng dành dụm được trong những chiếc ca làm bằng vỏ bom bi, ống rốc két Mỹ…

Tôi đã đi một mạch 300 cây số dọc đường 1 tiến quân của chúng ta vào Sài Gòn, và tôi có một quan sát thú vị: tất cả mọi căn nhà hai bên đường đều mở tung cửa trên suốt đường chúng tôi tiến tới. Vậy liệu có một căn nhà nào trong những ngày này, vẫn đóng cửa im ỉm hay không? Tôi đã tìm và gặp một căn nhà như vậy. Trong căn nhà ấy có người hẳn hoi, tôi nghe rõ tiếng họ trò chuyện, tiếng trẻ con reo đùa khe khẽ. Tôi quyết định đeo băng đỏ vào tay (suốt một tháng qua, lúc nào tôi cũng có một tấm băng như thế trong túi áo) và gõ cửa căn nhà nói trên. Tôi nhìn qua khe cửa thấy mấy người  trong nhà đùn nhau không ai dám ra mở cửa cho tôi. Cuối cùng, một cháu bé khoảng lên 9 lên 10 chen lên trước và vặn nắm đấm.

Cánh cửa mở toang. Tôi đứng trước chừng hai chục cặp mắt đang mở to, dò hỏi. Tôi kiếm cớ để lý giải  sự đường đột của mình:

- Thưa gia đình, hôm nay ở Dinh Độc Lập có cuộc mít tinh ra mắt Ủy ban quân quản Thành phố, xin mời gia đình đến dự.

- Phải đi hết cả nhà ư, thưa quý ông?

- Tùy gia đình thôi, các cháu bé nên ở nhà kẻo đông quá có thể bị lạc đấy.

- Không, em đi cơ - Cậu bé đã dũng cảm ra mở cửa hét toáng lên: “Đi cả nhà má nhé, mặc anh Hai ở nhà mà trông nhà.”

Lúc em bé nói đến câu này, chợt bà mẹ trừng mắt nhìn em và giật gấu áo em như muốn lôi lại phía sau. Cử chỉ đó đã không lọt qua mắt tôi. Bà mẹ vội nói lảng:

- Vâng, quý ông yên lòng, chúng tôi sẽ đi cả nhà, cả nhà…

Tôi rời căn nhà được quãng thì có tiếng bước chân lẹp kẹp chạy theo. Cậu bé ban nãy níu lấy tay tôi thì thào một câu rồi biến mất: “Má nói dối, anh Hai em là cảnh sát đang trốn trong nhà, không chịu trình diện đâu.”

Tôi đã viết thử một cái gì về cái ấn tượng vừa gặp, cái mà ngôn từ Sài Gòn gọi là “mặc cảm” đó, nhưng tôi chưa viết được gì, ngoài mấy câu tươi tắn:

Thành phố sáng nay như đứa trẻ

Mở cửa ra là đã gặp nụ cười.

(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Nâng cao nhận thức về Đảng trong kỷ nguyên phát triển mới
    “Tài liệu bồi dưỡng nhận thức về Đảng” (xuất bản lần thứ 24, có sửa chữa, bổ sung theo Văn kiện Đại hội XIV) cập nhật toàn diện các quan điểm chỉ đạo mới, đáp ứng yêu cầu bồi dưỡng lý luận trong kỷ nguyên phát triển của dân tộc. Nội dung tài liệu tập trung làm rõ tầm nhìn về xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh, đồng thời khơi dậy khát vọng cống hiến của thế hệ trẻ. Đây là hành trang chính trị quan trọng, góp phần hình thành bản lĩnh, tư duy để học viên lớp đối tượng kết nạp Đảng sẵn sàng đứng vào hàng ngũ của Đảng.
  • Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): Đưa nền giáo dục và đào tạo Hà Nội vươn tầm cao mới
    Để hiện thực hóa khát vọng trở thành trung tâm giáo dục và đào tạo hàng đầu cả nước và châu lục, Điều 16 về “Phát triển giáo dục, đào tạo” trong Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) khẳng định sự đổi mới mới tư duy, trao quyền tự chủ và tạo bệ phóng để giáo dục, đào tạo Hà Nội thực sự vươn tầm.
  • Định vị “vũ khí tư tưởng” trong kỷ nguyên mới
    Chỉ thị số 04-CT/TW ngày 17/3/2026 của Ban Bí thư về “Tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới” có thể xem là “kim chỉ nam” thể hiện tầm nhìn chiến lược toàn diện của Đảng để mở đường cho ngành xuất bản Việt Nam bứt phá, trở thành một ngành công nghiệp văn hóa - công nghệ mũi nhọn trong kỷ nguyên số, vươn tầm khu vực và thế giới.
  • Chung tay phát triển thể thao cộng đồng
    Theo các thống kê, tại Việt Nam, năm 2025 ghi nhận hơn 50 giải chạy lớn nhỏ trải dài cả năm, bao phủ hầu hết các vùng miền trên toàn quốc. Bước sang năm 2026, trong bối cảnh cộng đồng chạy bộ ngày càng lớn mạnh, các giải quy mô lớn càng được tổ chức nhiều hơn. Nói cách khác, phong trào chạy bộ đang bước vào giai đoạn bền vững hơn tại Việt Nam, không dừng lại ở “trào lưu” mà trở thành một phần của lối sống, từ đó các giải chạy dần tạo ra nhiều tác động tích cực đến kinh tế, xã hội.
  • Tuyên truyền kỷ niệm 120 năm Ngày sinh đồng chí Hà Huy Tập: Lan tỏa giá trị, khơi dậy tinh thần cách mạng
    Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy vừa ban hành Hướng dẫn số 26-HD/BTGDVTU ngày 24/3/2026 về tuyên truyền kỷ niệm 120 năm Ngày sinh đồng chí Hà Huy Tập (24/4/1906 - 24/4/2026), nhằm tôn vinh, tri ân những đóng góp to lớn của đồng chí, đồng thời khơi dậy tinh thần yêu nước, ý chí cách mạng trong cán bộ, đảng viên và các tầng lớp Nhân dân Thủ đô.
Đừng bỏ lỡ
Những vần thơ đầu tiên giữa Sài Gòn giải phóng
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO