Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh

Tăng Hoàng Phi 16:32 17/07/2026

Tôi gặp lại P. trong một quán cà phê nhỏ vào một chiều Hà Nội bảng lảng sương giăng, khi cậu có chuyến công tác từ phương Nam ra. P. là đứa em, cũng là người đã chung lưng đấu cật với tôi suốt sáu năm trời trong một căn gác trọ nằm sâu nơi ngõ ngách Khương Trung. Đã lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp ngồi lại, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi qua lớp cửa kính. Giữa những câu chuyện không đầu không cuối về áp lực cơm áo gạo tiền, P. bỗng lặng đi một chút rồi hỏi: “Anh ơi, anh có nhớ mẹ Oanh không?”.

91577825_3739544002753733_1256523245432078336_n.jpg
Ảnh minh họa: Họa sĩ Phạm

Cái tên ấy vừa cất lên, cả một vùng ký ức nghèo khó mà ấm áp của mười năm trước bỗng chốc dội về, vẹn nguyên như vừa mới hôm qua.

Ngày ấy, hai đứa chúng tôi vừa cầm tấm bằng tốt nghiệp ra trường, ngơ ngác giữa Thủ đô và ôm cái túi rỗng tuếch của những đứa con nhà nghèo. Rời khỏi ký túc xá, chúng tôi bắt đầu cuộc hành trình tìm phòng trọ để dung thân. Sau một ngày ròng rã tìm đỏ mắt, ngược xuôi hết mọi ngõ ngách lớn nhỏ, cuối cùng hai đứa cũng “chốt hạ” được một căn phòng be bé rộng chừng mười hai mét vuông áp mái ở phố Khương Trung. Chú chủ nhà là người trực tiếp dẫn hai đứa lên xem phòng. Mặt chú lạnh như tiền, kiệm lời và không một chút cảm xúc. “Chủ nhà khó tính rồi đây”, suy nghĩ đó hiện lên trong đầu cả hai chúng tôi.

Căn phòng có giá một triệu tư, chưa tính điện nước và các khoản phụ phí. Đối với hai gã trai thất nghiệp lúc bấy giờ, tổng chi phí gần hai triệu một tháng là một áp lực khủng khiếp. Tôi cố lấy hết can đảm kì kèo, mong chú bớt cho vài chục nghìn lẻ. Nhưng chú vẫn giữ khuôn mặt lạnh tanh, dứt khoát quay lưng đi xuống cầu thang.

Hai đứa đang băn khoăn nửa muốn ở nửa muốn đi thì gặp cô chủ nhà đi chợ về. Cô giới thiệu tên là Oanh. Thú thật, cái chạm mặt đầu tiên ấy khiến hai đứa tôi có phần run sợ. Gương mặt cô vốn nghiêm nghị, lại thêm hàng chân mày kẻ sắc lẹm và lối trang điểm đậm sắc sảo có phần kịch nghệ - một phong cách rất riêng chẳng giống ai. Cảm giác ban đầu về cô là một người phụ nữ cực kỳ ghê gớm và khó tính.

Nhưng chúng tôi đã lầm hoàn toàn. Vừa thấy hai đứa mặt mũi bơ phờ, cô đã lởi xởi, cười nói nhiệt tình. Khi biết giá phòng chú vừa báo, cô ghé tai hai đứa nói nhỏ: “Các con cứ ở lại đi. Hàng tháng cô sẽ giấu chú gửi lại cho một trăm nghìn làm vốn”. Một trăm nghìn đồng của mười năm trước, đối với người khác có thể chỉ là một bữa ăn, nhưng với hai kẻ vừa ra trường đang đứng bên lề thành phố, nó là cả một phao cứu sinh, là tiền mì tôm của cả tuần lễ.

Giữ đúng lời hứa, cứ đến ngày thu tiền phòng, sau khi chúng tôi nộp đủ cho chú, cô lại lén tìm gặp riêng để dúi vào tay hai đứa tờ một trăm nghìn. Biết chúng tôi chưa có việc làm ổn định, thi thoảng đi chợ về, cô lại xách lên khi thì quả đu đủ chín cây, lúc thì túi ổi, túi bánh. Có những buổi chiều mưa gió ảm đạm, cô mang lên hẳn một bát thịt nấu giả cầy thơm nức, đầy đặn còn nghi ngút khói. Sự hào sảng và tình thương của người phụ nữ Hà Nội ấy đã sưởi ấm căn gác trọ lộng gió, giúp hai đứa tôi bớt đi cảm giác chênh vênh giữa phố thị bon chen.

Kỷ niệm sâu sắc nhất là một ngày mùa hè oi ả, P. phải đi giao hàng thuê cho một cửa hàng thức ăn nhanh, còn tôi ở nhà lên cơn sốt hầm hập. Nghĩ là cảm cúm qua loa, tôi nằm triền miên trên chiếu, không buồn gọi cho P. hay bạn bè. May sao chiều đó cô Oanh đi kiểm tra sân thượng, thấy cửa khép hờ nên đẩy cửa bước vào. Thấy tôi nằm co quắp, mặt mũi đỏ gay vì sốt, cô hốt hoảng kêu lên một tiếng rồi chạy vội xuống nhà. Lát sau, cô trở lên với chiếc khăn ướt đắp trán cho tôi, rồi lại tất tả chạy ra tiệm thuốc tây. Không quên, cô còn nấu cho tôi một tô cháo thịt nóng hổi, đầy ắp hành và tía tô. Nhận bát cháo ấm nóng từ tay cô, nước mắt tôi cứ thế rơm rớm, hòa lẫn vào vị cháo mặn chát. Những năm tháng bươn chải ở trọ, gặp không biết bao nhiêu người xa lạ, nhưng chưa có ai chăm sóc tôi bằng thứ tình cảm gia đình ruột thịt như thế.

Rồi chúng tôi cũng tìm được công việc chính thức, thu nhập dần khá lên. Đến tháng đóng tiền, tôi chủ động nói với cô không cần bớt một trăm nghìn nữa vì chúng con đã tự lo được rồi. Ấy vậy mà cô xua tay, nghiêm nét mặt: “Không được! Chữ tín cô phải giữ, đã hứa là cô làm”. Tôi và P. nhìn cô, lòng tràn ngập sự kính trọng trước đức tính kiên định và sòng phẳng của người phụ nữ ấy.

Sáu năm gắn bó với căn nhà trọ Khương Trung cũng đến ngày khép lại khi P. được công ty điều chuyển vào Nam, còn tôi cũng thay đổi công việc đến một nơi xa hơn. Ngày thu dọn đồ đạc ra đi, cô Oanh luyến tiếc ôm chặt lấy hai đứa chúng tôi, viền mắt cô đỏ hoe: “Có dịp về lại Hà Nội nhớ tới thăm cô nghe không!”. Nhất định rồi, bởi từ lâu, chúng tôi đã coi cô như người mẹ thứ hai của mình ở mảnh đất kinh kỳ này. Và có một bí mật mà mãi đến ngày rời đi chúng tôi mới biết từ lời kể của người hàng xóm: thực ra chú chủ nhà “mặt lạnh như tiền” kia đã biết chuyện cô bớt tiền cho chúng tôi ngay từ tháng đầu tiên. Chú biết hai đứa nghèo nên chỉ giả vờ làm ngơ để vợ đứng ra làm việc thiện. Người Hà Nội là thế, lòng tốt của họ đôi khi cứ giấu nhẹm sau vẻ ngoài có phần lạnh lùng, nghiêm khắc.

Bên ly cà phê chiều nay, P. nhìn tôi, giọng chùng xuống: “Anh biết tin gì chưa? Phố Khương Trung vừa nằm trong diện giải tỏa quy hoạch để mở đường lớn rồi. Nhà cô chú... không còn nữa anh ạ”.

Lời P. nói như một cú chạm mạnh vào lòng tôi. Tôi lặng đi, lồng ngực thắt lại một nhịp. Hà Nội đang thay da đổi thịt từng ngày, những con ngõ nhỏ chật hẹp, ngoằn ngoèo ngày nào đang nhường chỗ cho những đại lộ thênh thang, những tòa nhà cao tầng lộng lẫy. Bản đồ đô thị thay đổi, và ngôi nhà trọ sáu năm chở che thanh xuân của chúng tôi giờ chỉ còn là một khoảng đất trống trống, lẫn vào bụi đường và gạch vụn của đại công trường. Nhà của cô chú đã mất, ngõ phố quen đã không còn hình hài cũ.

Thế nhưng, tôi chợt nhận ra, những chiếc máy xúc, máy ủi của đô thị hóa có thể san phẳng những bức tường gạch, nhưng vĩnh viễn không thể “giải tỏa” được ký ức và tình người đã kết tinh ở đó. Nhà không còn, nhưng phố Khương Trung vẫn sống mãi trong lòng hai đứa tôi, bởi ở nơi đó, có bóng dáng một người mẹ trang điểm đậm, có bát cháo hành tía tô sực nức những ngày giông bão, và có một trăm nghìn đồng tiền “vốn” nuôi nấng giấc mơ của những đứa trẻ nghèo xa quê.

Hà Nội trong mắt người ta có thể là sự hào nhoáng, bon chen hay lạnh lùng. Nhưng với tôi và P., Hà Nội rộng lớn ấy thực ra lại thu nhỏ vừa bằng một góc ngõ Khương Trung - nơi có lòng bao dung của một người mẹ thứ hai, ấm áp, vẹn nguyên và không bao giờ mất dấu./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Tăng Hoàng Phi. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Vui, buồn Hà Nội vẫn bao dung
    Mười năm cho một cuộc tình thì dài, nhưng mười năm với một nơi mình gắn bó như Hà Nội thì lại thấy ngắn ngủi biết bao nhiêu. Với tôi, một thập kỷ trôi qua nhanh như một giấc ngủ trưa, như một cái chợp mắt giữa đêm đông lạnh buốt.
(0) Bình luận
  • Vui, buồn Hà Nội vẫn bao dung
    Mười năm cho một cuộc tình thì dài, nhưng mười năm với một nơi mình gắn bó như Hà Nội thì lại thấy ngắn ngủi biết bao nhiêu. Với tôi, một thập kỷ trôi qua nhanh như một giấc ngủ trưa, như một cái chợp mắt giữa đêm đông lạnh buốt.
  • Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn - Nơi lưu giữ ký ức về một nhân cách lớn của Thủ đô Hà Nội
    Những ngày cuối năm 2025, tôi có dịp đến Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn tại thôn Bặt Chùa, xã Ứng Thiên, thành phố Hà Nội. Giữa cánh đồng rộng mở, trong làn gió nhè nhẹ và sự thanh bình của một miền quê còn đậm nét Bắc Bộ ở phía nam Thủ đô, Khu lưu niệm hiện lên trang nghiêm mà gần gũi. Bước chân tôi chợt chậm lại như đang đi vào một không gian của ký ức, nơi lưu giữ câu chuyện về một nhân cách lớn đã dành trọn cuộc đời phụng sự đất nước và Nhân dân.
  • Thánh đường nghệ thuật giữa Thủ đô
    Giữa lòng Thủ đô, Nhà hát Lớn Hà Nội sừng sững hiện lên như một viên ngọc, khúc xạ, lan tỏa ánh sáng và âm thanh. Kiến trúc của công trình mang vẻ đẹp vượt thời gian và không gian, lộng lẫy đến nao lòng. Ở vị trí đắc địa, ngay đầu phố Tràng Tiền, nơi đồng quy của những con đường đẹp như mơ. Tòa nhà kiêu sa, khoe dáng giữa quảng trường Cách mạng Tháng 8 rộng thênh thênh. Nhìn từ xa, mái vòm vàng óng ánh cùng những mảng tường màu sơn vàng nhạt, Nhà hát Lớn làm tôi liên tưởng đến một bông hoa cúc vàng đang từ từ hé mở, lặng lẽ tỏa hương nghệ thuật và tình yêu bất tận với Hà Nội và cả nước.
  • Chuông chiều Thiên Niên và dấu tích vị khai khoa đất Thăng Long Bùi Quốc Khái
    Chiều muộn, khi bước qua cổng tam quan của chùa Thiên Niên (số 308, đường Lạc Long Quân, thành phố Hà Nội), tôi chợt nghe tiếng chuông chùa ngân dài giữa không gian ven hồ lộng gió. Âm thanh ấy không quá lớn, nhưng đủ khiến lòng người chùng xuống. Giữa nhịp sống gấp gáp của Hà Nội hôm nay, có những khoảnh khắc như vậy khiến ta cảm giác mình vừa đi ngược dòng thời gian để trở về với một miền ký ức rất sâu của đất Thăng Long xưa.
  • Sông Hồng "tiếng hát bốn ngàn năm"
    Hà Nội trong tôi không chỉ có ba mươi sáu phố phường thâm nghiêm, cổ kính cùng những di tích trầm mặc của kinh đô Thăng Long; không chỉ có núi Tản bồng bềnh mây trắng cùng với những mái chùa, mái đình rêu phong của vùng đất thiêng xứ Đoài... mà còn có một dòng sông Hồng đỏ nặng phù sa. Với tôi, Hà Nội gắn liền với sông Hồng. Bởi lẽ, dòng sông ấy chính là người mẹ nhân hậu, vô cùng vĩ đại, đã sinh thành ra vùng đất Thăng Long - Hà Nội nói riêng và bồi đắp nên cả một dải châu thổ Bắc Bộ nói chung. Sự gắn kết ấy không đơn giản là một phép cộng cơ học mà là sự hòa quyện máu thịt không thể tách rời. Song hành cùng Hà Nội, khúc sông cong cong như một vành tai ấy không những là một chứng nhân lịch sử trung kiên, lặng lẽ ghi dấu từng nhịp thở thăng trầm mà còn ôm ấp, che chở, nuôi dưỡng Hà Nội trong suốt chiều dài lịch sử hình thành và kiêu hãnh vươn mình.
  • Nét cổ ở làng cổ Đường Lâm
    Làng cổ Đường Lâm là làng cổ độc đáo, đặc sắc trong những làng cổ đang còn lại trên đất nước ta. Mê cổng làng Mông Phụ, mê làng cổ Đường Lâm và đặc biệt ngưỡng mộ, tri ân mảnh đất có hai vị vua hết lòng vì xã tắc, du khách luôn muốn tìm về đây.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Tản văn: Nơi gió được sinh ra
    Gió không về với nhân gian mà dạo chơi nữa. Trưa, nắng gắt gao nở một nụ cười bí hiểm. Yên gió, hàng cây đứng lặng ngả bóng vào nhau. Lá rơm rớm giọt sầu gục xuống. Phố thấp thoáng những bóng người chạy trốn, bịt kín khuôn mặt. Từng luồng bụi vẫn bay lơ lửng trên không trung, biến hình mờ ảo bám vào nóc nhà, khe cửa, vấn vít hàng quán, vỉa hè, lối người qua lại. Tôi chạy vội về với cánh đồng trong cơn mơ, gió yên lặng ngả xuống vai mình.
  • Nhà biên kịch Phạm Thị Thanh Hà: “Kỷ nguyên số mở ra nhiều cơ hội cho hoạt hình Việt Nam”
    Mùa phim hè 2026 chứng kiến sự áp đảo của các bộ phim hoạt hình ngoại tại phòng vé Việt Nam, trong khi hoạt hình Việt tạm thời vắng bóng sau những tín hiệu khởi sắc của năm 2025. Phải chăng đây là một bước chững lại đáng lo ngại hay chỉ là khoảng lặng cần thiết để chuẩn bị cho một giai đoạn phát triển mới? Phóng viên Tạp chí Người Hà Nội đã có cuộc trao đổi với nhà biên kịch Phạm Thị Thanh Hà - Trường Phòng Kịch bản, Hãng phim hoạt hình Việt Nam về thực trạng, cơ hội cũng như nhưng triển vọng của hoạt hình Việt Nam trong kỷ nguyên số.
  • Xây dựng hệ giá trị văn hóa Thăng Long - Hà Nội trong thời kỳ hội nhập
    Trong bối cảnh hội nhập sâu rộng và khát vọng phát triển đất nước ngày càng mạnh mẽ, việc xây dựng hệ giá trị văn hóa Thăng Long - Hà Nội không chỉ là nhiệm vụ bảo tồn những giá trị truyền thống mà còn là quá trình nuôi dưỡng sức sáng tạo, nâng cao năng lực tiếp nhận văn hóa của cộng đồng và phát huy vai trò của đội ngũ trí thức, văn nghệ sĩ. Để văn hóa thực sự trở thành nguồn lực nội sinh cho sự phát triển bền vững, cần đồng thời củng cố các chủ thể sáng tạo, hoàn thiện thiết chế văn hóa và tạo dựng môi trường thuận lợi cho các giá trị văn hóa lan tỏa trong đời sống đương đại.
  • CleanHanoi - Dịch vụ vệ sinh công nghiệp
    CleanHanoi triển khai vệ sinh cho căn hộ, biệt thự, văn phòng, cửa hàng, công trình sau xây dựng và nhiều loại hình không gian tại Hà Nội.
  • [Infographic] 12 nhiệm vụ trọng tâm tháo gỡ điểm nghẽn về chuyển đổi số
    Thành phố Hà Nội triển khai chiến dịch 100 ngày nhằm tập trung tháo gỡ các điểm nghẽn lớn trong chuyển đổi số. Trọng tâm là hình thành hệ thống cơ sở dữ liệu dùng chung, bảo đảm "đúng, đủ, sạch, sống", chia sẻ và tái sử dụng.
Đừng bỏ lỡ
  • Hà Nội hỗ trợ mức cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể
    Theo nghị quyết mới được thông qua, phạm vi và đối tượng áp dụng được điều chỉnh hướng tới các chủ thể di sản văn hóa phi vật thể trên địa bàn thành phố, bao gồm Nghệ nhân nhân dân, Nghệ nhân ưu tú, các câu lạc bộ, nhóm thực hành, nghệ nhân và người thực hành di sản. Đáng chú ý, Hà Nội quyết định giữ nguyên mức hỗ trợ rất cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể.
  • Đánh thức bảo tàng bằng ứng dụng nghệ thuật liên ngành
    Hệ thống bảo tàng đang đứng trước những yêu cầu thay đổi theo hướng đa dạng, linh hoạt và hấp dẫn hơn trong cách tổ chức trưng bày nhằm thu hút du khách. Theo đó, bên cạnh các tư liệu, hiện vật, sự kết hợp giữa công nghệ, nghệ thuật sắp đặt và các yếu tố liên ngành đóng vai trò quan trọng, mang đến cho khách tham quan một hành trình thấu hiểu quá khứ theo nhiều cách khác nhau.
  • Kiêng kỵ thần linh ở thôn Lặt, xã Ba Vì
    Vào thế kỷ XVI, vùng đất dưới chân núi Tản, ven sông Đà còn hoang vu. Một số người Mường Bi, Mường Thàng từ Thanh Hóa tìm đến nơi đây sinh cơ lập nghiệp. Cụ Nguyễn Trung Hành là người đầu tiên đến khai phá vùng đất mới. Ban đầu, người dân chặt tre nứa trong rừng, rồi chẻ lạt và chở bằng thuyền đi bán khắp nơi.
  • Xây dựng Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam thành tổ hợp du lịch đẳng cấp quốc tế
    Sau khi chính thức được chuyển giao về UBND thành phố Hà Nội quản lý vào tháng 6/2026, Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt lớn. Từ một điểm đến phụ thuộc vào ngân sách, nơi đây được định hướng trở thành tổ hợp văn hóa, du lịch và giải trí mang tầm vóc quốc tế, đóng vai trò hạt nhân trong cực tăng trưởng phía Tây của Thủ đô. Chiều ngày 10/7, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội Trần Đức Thắng đã chủ trì buổi làm việc để định hình dòng chảy phát triển mới cho quần thể di sản này.
  • Ra mắt không gian nghệ thuật quy tụ 3 loại hình di sản xẩm, ca trù và múa rối nước
    Không gian văn hóa CADAO Collective chính thức ra mắt tại số 66 Tô Ngọc Vân (phường Tây Hồ, Hà Nội) với chương trình nghệ thuật đặc biệt quy tụ 3 loại hình di sản tiêu biểu của Thăng Long - Hà Nội gồm xẩm, ca trù và múa rối nước.
  • Triển lãm “Di sản vàng son - Tinh hoa hội tụ”
    Hơn 100 hiện vật/bộ hiện vật độc đáo được chế tác dưới thời Nguyễn được đưa ra triển lãm, giới thiệu đến công chúng từ ngày 10/7 - 9/10 tại điện Long An (03 Lê Trực, phường Phú Xuân, TP Huế).
  • Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ VIII: Tôn vinh sức sáng tạo của thế hệ nghệ sĩ trẻ
    Sáng 10/7, tại Trung tâm Nghệ thuật Đương đại Vincom (VCCA) đã diễn ra Lễ khai mạc Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ VIII - năm 2026. Sự kiện góp phần tôn vinh sức sáng tạo của thế hệ nghệ sĩ trẻ, đồng thời phản ánh những xu hướng mới của mỹ thuật đương đại Việt Nam.
  • Hà Nội hỗ trợ tiền ăn bán trú tiểu học với hai mức 40.000 đồng và 28.000 đồng
    Bước vào năm học 2026 - 2027, thành phố Hà Nội áp dụng cơ chế hỗ trợ chi phí ăn bán trú cho học sinh tiểu học với hai hạn mức cụ thể tùy thuộc vào đối tượng thụ hưởng. Nhóm học sinh được ưu tiên theo quy định sẽ nhận mức hỗ trợ trọn gói là 40.000 đồng mỗi ngày, trong khi các em học sinh còn lại được ngân sách đồng hành san sẻ với mức 28.000 đồng mỗi ngày.
  • Phường Tùng Thiện lan tỏa đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, “đền ơn đáp nghĩa”
    Hướng tới kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026), Đảng bộ, chính quyền phường Tùng Thiện (TP Hà Nội) tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa, thiết thực nhằm tri ân người có công, thân nhân người có công với cách mạng… Qua đó lan tỏa đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, đền ơn đáp nghĩa tốt đẹp của dân tộc Việt Nam nói chung và người Hà Nội thanh lịch, văn minh nói riêng.
  • Phát động cuộc thi ảnh "Người cao tuổi Tây Hồ chung tay xây dựng phường sáng - xanh - sạch - đẹp"
    Chiều 16/7, Hội Người cao tuổi phường Tây Hồ tổ chức Hội nghị Công bố và trao quyết định thành lập các Chi hội Người cao tuổi tại các Tổ dân phố (TDP), Phát động phong trào đua “Toàn dân chung tay bảo về môi trường – vì thủ đô xanh – sạch –đẹp và Cuộc thi ảnh "Người cao tuổi Tây Hồ chung tay xây dựng phường sáng - xanh - sạch - đẹp".
Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO