Phố, thơ - cõi riêng Chử Thu Hằng

Bùi Việt Thắng| 28/09/2018 13:52

1. Người phụ nữ Hà Nội viết văn có gì khác với đồng nghiệp văn chương? Tôi nghĩ, có đấy! Cái tuổi Dậu cầm can Đinh như Chử Thu Hằng, bên phái nam tôi biết đến Nguyễn Quang Thiều, Inrasara, Sương Nguyệt Minh,... đều cự phách văn chương. Còn phái nữ viết văn thì bao giờ cũng khiêm tốn hơn. Ngoài đời, họ là “nội tướng” trong mỗi nhà, nhưng khi họ động bút văn chương thì thể nào cũng nổi sóng.

Phố, thơ - cõi riêng Chử Thu Hằng

Tính đến 2018, Chử Thu Hằng đã sở hữu 4 tập thơ (Khoảng trời hoa nắng, Cõi riêng, Lạc mình trong phố, Những mùa phố gieo tôi) và 2 tập văn xuôi (Hồn phố, Nhớ một thuở Viêng Chăn). Nhìn vào “gia tài” này dễ thấy Chử Thu Hằng sở trường về thơ. Trước đây tôi có đọc thơ Chử Thu Hằng từng bài riêng rẽ. Nói thật là chưa ấn tượng như lần này đọc một tập thơ chính tay tác giả ghi “Thơ tự chọn”. 

2. Đừng nói ai sinh ra ở Hà Nội nghìn năm văn hiến, địa linh nhân kiệt thì mới có cái quyền tự hào “Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/ Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An”. Ví như tôi, dân “ngụ cư” Hà Nội từ 1968, nay tròn 50 năm, cũng đã lưu luyến mỗi khi xa Thủ đô. Vậy nên đọc Những mùa phố gieo tôi (Nxb Hội Nhà văn - 2018), cũng cứ như nương theo người thơ mà quyến luyến, bịn rịn, nhớ nhung, bồi hồi, xao xuyến với từng hơi thở, đường nét, âm thanh, sắc màu, mùi vị của đất Kinh kỳ: “Hoàng thành thiêm thiếp giấc trưa/ Kỳ đài lặng, đỡ bóng cờ ngủ quên/ Dấu thời gian rạn bậc thềm/Lơ thơ cỏ dại úa trên sân chầu/ Lầu son gác tía nơi đâu?/Lý Trần Lê Mạc... chỉ màu gạch son/ Ngùi trông di vật cũ mòn/ Thoáng se se gió... vọng hồn người xưa...” (Ru giấc Hoàng thành). Viết như thế là tựa vững chắc vào một cảm hứng lớn, tôi gọi là “đại khí văn chương”. Nhưng không chỉ có cảm hứng lớn tựa vào lịch sử, thơ Chử Thu Hằng còn áp sát cuộc đời, áp sát tự nhiên trong không gian đặc biệt có hồ Gươm, chùa Một Cột, có những mùa cây thay lá rất đặc trưng “Hà Nội mùa cây thay lá/ Phơi phới vàng bay, hè phố cũng dát vàng/ Vũ điệu vào hè cuồng say, hối hả/ Cây trút hết cũ càng để mùa mới kịp sang” (Mùa cây thay lá). Một dạo xem ti vi, thấy cư dân Sài Gòn đổ xô đi mua cúc họa mi. Với ai đó thì chỉ là thói a dua. Với người tinh tế thì đó là cái đẹp giản dị “Họa mi tung tăng dạo phố/ Vui như hò hẹn cùng ai/ Rung rinh rung rinh cánh trắng/ Mắt cười lóng lánh sương mai (...)/ Bồng bềnh họa mi - mây trắng/ Có người nhắn hỏi bâng quơ/ Muốn ủ lòng đông ấm lại/ Này ơi, có dám cùng mơ?” (Mùa cúc họa mi trên phố). Chỉ hai chữ “tung tăng” gieo trên câu thơ, tôi bỗng thấy người thơ như “cải lão hoàn đồng”, trẻ ra cả đến vài chục tuổi. Ai đó nói, thơ trẻ chỉ “khéo thêu thùa cho bản thân mà kém vá may cho mọi người”. Đúng thế chăng (?!). Thơ là cái gì hồn nhiên nhất. Vì thế mà khi nào Chử Thu Hằng định lập ngôn, triết luận, hay chứng tỏ ta đây già dặn, thì y như rằng là sái, là hơi “kiễng chân” (Tự ngẫm là một ví dụ điển hình). 

Thi nhân muôn đời đều âu yếm mùa thu, động bút về mùa thu và thành công về thơ thu. Giờ đây, Chử Thu Hằng cũng không ngại ngần viết tiếp thơ thu theo một lối đi riêng tự mình vạch ra. Bài thơ mùa thu, Thu bình yên, tôi gọi là một “cặp thơ thu” đáng đọc. Để tránh dẫm lên dấu chân người đi trước, tác giả cứ viết về mùa thu như những gì mình nhìn thấy, nghe thấy, ngửi thấy, cảm thấy: “Sớm mai trong dạo gót bên đời/ Căng ngực mùi cỏ thơm vừa cắt/ Tơ nhện xâu chuỗi sương dịu mát/ Mơ mộng nhìn trời đoán lối mùa sang/ Chớm thu thơm trong trái sấu vàng/ Lăn lóc phía hè. Đêm qua vừa có bão/ Thay màu áo khiến hàng cây chao đảo/ Tóc thề tha thướt vắt sang thu (...). Đắm trong lời thu hát thiết tha/ Lộng lẫy cúc vàng, màu thu rực rỡ/ Cuốn rèm lên, hương thu tràn qua cửa/ Bắt được em rồi gió heo may ơi” (Bài thơ mùa thu). Viết như thế không đơn thuần chỉ là “tức cảnh sinh tình”. Mà viết theo sự run bật cảm xúc. Một kiểu cảm xúc riêng tư. Tôi thích câu thơ “Tóc thề tha thướt vắt sang thu”. Và, đọc thơ Chử Thu Hằng thấy vẻ đẹp cổ kính tràn về, lay động những tâm hồn “muôn năm cũ”.

 Nhiều lần tôi nói với bạn bè và học trò rằng, phụ nữ thời nay gần như không biết ru, chỉ biết ca (ca thán, ca cẩm, tụng ca,...). Khối người đồng tình, cũng không ít người không đồng tình. Vậy nên khi đọc Những mùa phố gieo tôi thấy rưng rưng khi như thể mình được ru trong những bài thơ hay như Bà ru cháu ngủ giữa trời, Ru, Ru anh. Bà ru cháu thì đã đành muôn thuở, đó là lời ru vỗ về, nâng niu, ôm ấp, máu mủ ruột rà. Nhưng mà khi người phụ nữ “ru anh” thì mới có chuyện để nói: “À ơi... ngủ ngoan anh nhé/ Ngựa hay cũng mỏi chân rồi/ Buông đi cho lòng thanh thản/ Tự mình thương lấy mình thôi…” (Ru anh). 

3. Thơ có thể hướng ngoại, hay hướng nội là tùy nhân tâm. Khi Chử Thu Hằng hướng nội, tôi thấy thơ của người thơ này dịu dàng, đằm thắm, sâu sắc, gây ấn tượng với độc giả. Khi nào biến sở đoản thành sở trường, tức định triết lý, thì thơ Chử Thu Hằng đôi chút chung chiêng (Bão I, Bão II, Có không tri kỷ tri âm?, Vô đề I,II, III... là một ví dụ). Nhưng cũng may mắn là, chỉ như một cơn “say nắng” nhẹ, thoảng qua. 

Đọc Những mùa phố gieo tôi, thấy Chử Thu Hằng có thể nghiệm thơ văn xuôi (Tháng bảy mưa ngâu, Dư âm là một ví dụ). Nhưng thơ văn xuôi rất “khó chiều”. Ai cũng mong người thơ hãy cứ viết hồn nhiên. Đã có một “Phố Phái” trong hội họa. Nhưng đôi khi nhắc lại/ sống lại với cái đẹp cũng cần thiết. Tôi cứ nghĩ, biết đâu sẽ có một “Phố Chử” trong thơ (như Người thơ ở phố, Ru giấc Hoàng thành, Mùa cây thay lá, Viết ở Hàng Buồm, Mùa cúc họa mi trên phố, Bài thơ mùa thu chẳng hạn).
Đọc Những mùa phố gieo tôi của Chử Thu Hằng lại càng tin tưởng hơn sức sống của thơ ca khi ai đó bi quan trước tình trạng “văn chương lâm nguy” (!?). Nhưng sáng tạo thơ ca đâu có dễ dàng, nên người thơ ngay đầu tập thơ mới này đã xác tín “Nứt vỏ tứ thơ nhọc nhằn” và lo âu, thấp thỏm “Còn ai đọc thơ với mình? (Người thơ ở phố). 

Khép lại bài viết ngắn này trong tôi cứ ngân rung câu thơ “Bắt được em rồi gió heo may ơi” (Bài thơ mùa thu). Tôi thấy, ngoài đời Chử Thu Hằng năng động, hoạt bát, tự tin, quảng giao, mạnh mẽ. Nhưng thơ của chị thì mềm mại, chữ nghĩa tao nhã, thanh thoát, nhẹ nhàng và âu yếm. Kể cũng lạ. Cái câu “văn là người” trong trường hợp này e rằng không thuận. Một độc giả yêu thơ, sau khi đọc Những mùa phố gieo tôi của Chử Thu Hằng, đã chia sẻ với tôi, đại ý, thơ hiện thời rất khó đọc hết cả tập, vậy mà người ấy đã thưởng thức trọn vẹn tập thơ mới ra mắt của Chử Thu Hằng. Còn niềm hạnh phúc nào lớn lao hơn với nhà thơ.
(0) Bình luận
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thị Mai
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Thị Mai.
  • Chùm thơ của tác giả Dương Văn Lượng
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Dương Văn Lượng.
  • Mưa chùa Trăm Gian
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Mưa chùa Trăm Gian của tác giả Phạm Đình Ân.
  • Hồi sinh sông Tô Lịch
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Hồi sinh sông Tô Lịch của tác giả Bằng Việt.
  • Tặng mùa Em mười tám
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Tặng mùa Em mười tám của tác giả Giang Đăng.
  • Sông Hồng
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Sông Hồng của tác giả Nguyễn Linh Khiếu.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Trưng bày “Chuyện thời bình”: Lát cắt chân thực về cuộc sống của người lính sau chiến tranh
    Từ ngày 10/5 đến ngày 24/5/2026 tại Trung tâm điều phối các hoạt động sáng tạo Hà Nội (Bảo tàng Hà Nội) diễn ra trưng bày “Chuyện thời bình”. Trưng bày do Bảo tàng Hà Nội, Trung tâm điều phối các hoạt động sáng tạo Hà Nội đồng hành với nhóm sinh viên Học viện Báo chí và tuyên truyền đồng tổ chức nhằm lan tỏa những câu chuyện đời thường của các cựu chiến binh, thương binh, bệnh binh trên cả nước.
  • Hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW: Gợi mở giải pháp chính sách
    “Muốn đưa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam vào thực tiễn một cách hiệu quả, cần chú trọng đồng thời: thúc đẩy thể chế hóa, cụ thể hóa chính sách một cách kịp thời và chính xác; thực hiện đầu tư theo hướng có trọng tâm và trọng điểm; xây dựng năng lực con người và dữ liệu làm nền cho thực thi; tạo cơ chế để toàn xã hội cùng trở thành chủ thể đồng kiến tạo và đóng góp cho văn hóa” - PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam) nêu ý kiến.
  • Cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị
    PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam), nhận định, chúng ta đang có nhiều cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam. Trong đó, nổi bật là sự thống nhất về quyết tâm chính trị trong bối cảnh yêu cầu đổi mới mô hình tăng trưởng, dư địa phát triển của các công nghiệp văn hóa Việt Nam, tác động của chuyển đổi số và nhu cầu gia tăng sức mạnh mềm quốc gia.
  • Hà Nội thí điểm xây dựng “Đảng viên số, Chi bộ số” hướng tới “Đảng bộ số”
    Sáng tạo phương thức lãnh đạo, nâng cao năng lực quản trị và đẩy mạnh chuyển đổi số trong công tác xây dựng Đảng là mục tiêu trọng tâm trong Kế hoạch số 68-KH/TU ngày 04/5/2026 của Thành ủy Hà Nội về xây dựng mô hình thí điểm “Đảng viên số, Chi bộ số” hướng tới xây dựng “Đảng bộ số” giai đoạn 2026 - 2030. Kế hoạch thể hiện quyết tâm của Đảng bộ Thành phố trong đổi mới phương thức lãnh đạo, xây dựng hệ thống tổ chức đảng hiện đại, đồng bộ, hiệu quả trong kỷ nguyên số.
  • Tạo cơ chế, động lực đưa Dự án đầu tư xây dựng tuyến đường Vành đai 3 qua huyện Đông Anh (cũ) sớm về đích
    Trên cơ sở Tờ trình của UBND Thành phố Hà Nội, thẩm tra của Ban Đô thị HĐND Thành phố, tại kỳ họp thứ hai (kỳ họp chuyên đề) ngày 11/5, HĐND Thành phố Hà Nội khóa XVII, nhiệm kỳ 2026-2031 đã thông qua Nghị quyết phê duyệt điều chỉnh chủ trương đầu tư Dự án đầu tư xây dựng tuyến đường Vành đai 3 đoạn qua địa phận huyện Đông Anh (cũ), nay thuộc địa bàn các xã Đông Anh, Thư Lâm, Quang Minh và Phúc Thịnh.
Đừng bỏ lỡ
  • Trao giải và khai mạc triển lãm tranh cuộc thi “Di sản trong mắt em” 2026
    Cuộc thi “Di sản trong mắt em” tại Văn Miếu – Quốc Tử Giám đã vinh danh nhiều họa sĩ nhí với các tác phẩm sáng tạo về di sản văn hóa Việt Nam. Hơn 400 bức tranh từ thiếu nhi trong và ngoài nước góp phần lan tỏa tình yêu di sản và ý thức gìn giữ giá trị truyền thống.
  • Âm nhạc cuối tuần: Khi nơi công cộng trở thành không gian văn hóa
    Chiều 10/5, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ tiếp tục mang nghệ thuật đến gần công chúng bằng một không gian biểu diễn mở, nơi âm nhạc hòa vào nhịp sống phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm. Từ những giai điệu jazz kinh điển đến các ca khúc về Hà Nội, chương trình không chỉ tạo thêm điểm hẹn văn hóa cho người dân và du khách, mà còn góp phần hình thành môi trường văn hóa công cộng giàu tính kết nối giữa lòng Thủ đô.
  • Festival “Nữ Đại sứ Du lịch làng nghề Hà Nội” 2026: Quảng bá giá trị văn hóa, du lịch, làng nghề Thủ đô
    Chào mừng kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026) và chào mừng Đại hội đại biểu MTTQ Việt Nam lần thứ XI, Trung tâm giáo dục nghề nghiệp và hỗ trợ phát triển phụ nữ Hà Nội (Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Hà Nội) tổ chức Festival “Nữ Đại sứ Du lịch Làng nghề Hà Nội” năm 2026 tại Công viên Thiên Văn Học, phường Dương Nội, TP. Hà Nội.
  • Phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng
    Chiều 8/5, tại xã Phù Đổng, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội phối hợp với UBND xã Phù Đổng tổ chức Hội thảo khoa học về bảo vệ, phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích Quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng.
  • Lắng nghe Hà Nội qua những thanh âm cuối tuần
    Có những buổi chiều ở Hà Nội, âm nhạc không vang lên trong nhà hát, mà cất lên giữa khoảng trời mở của phố đi bộ, hòa cùng nhịp bước người qua lại bên hồ Gươm. Chính trong không gian ấy, “Âm nhạc cuối tuần” dần trở thành một phần quen thuộc của đời sống đô thị - nơi công chúng tìm đến không chỉ để nghe nhạc, mà để cảm nhận một nhịp sống văn hóa rất riêng của Thủ đô.
  • Hà Nội: Thêm hai làng nghề gia nhập mạng lưới Thành phố thủ công sáng tạo thế giới
    Tối 8/5, tại Hoàng thành Thăng Long, UBND Thành phố Hà Nội tổ chức Lễ đón nhận làng nghề khảm trai sơn mài Chuyên Mỹ và làng nghề điêu khắc sơn mỹ nghệ Sơn Đồng trở thành thành viên của mạng lưới các Thành phố thủ công sáng tạo thế giới và khai mạc sự kiện trưng bày, trình diễn, tạo tác sản phẩm thủ công mỹ nghệ làng nghề.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Bóng làng nơi đáy ao (Kỳ 1)
    Ở làng Chiện này, cách đây năm mươi cái tết, người đàn ông nào vào tuổi ngũ tuần, thì được làng tặng con cá chép ao Sen. Ao Sen là ao chung của cả làng, có ý nghĩa quan trọng với cả cộng đồng. Ông Nền giờ đã ngoài sáu mươi, sau khi rời quân ngũ về đã làm liền hai khóa chủ tịch xã. Còn hơn nửa năm nữa, ông chỉ mong kết thúc nhiệm kì để được nghỉ ngơi.
  • Thí điểm thành lập Quỹ văn hóa, nghệ thuật từ trung ương đến địa phương
    Quốc hội Việt Nam vừa chính thức thông qua Nghị quyết số 28/2026/QH16 ngày 24/4/2026, tạo ra một bước ngoặt lịch sử cho sự phát triển của văn hóa và công nghiệp sáng tạo quốc gia.
  • Lần đầu tiên Tuồng, Chèo, Cải lương hội tụ trên cùng một sân khấu
    Dịp Quốc tế Thiếu nhi 1/6 năm nay, công chúng sẽ có cơ hội thưởng thức một tác phẩm độc đáo mang tên "Bí ẩn triều đại phép thuật". Sự kiện đánh dấu bước đột phá hiếm có khi ba loại hình kịch hát truyền thống gồm Tuồng, Chèo và Cải lương kết hợp trên cùng một sân khấu. Bằng tư duy kể chuyện hiện đại, chương trình hứa hẹn mang đến không gian kỳ ảo, giàu cảm xúc, đặc biệt hướng tới khán giả trẻ và các em thiếu nhi trong mùa hè 2026.
  • "Chuyện sĩ tử" - Nơi lưu giữ 950 câu chuyện thực về hành trình học tập của thế hệ hôm nay
    Nhân dịp kỷ niệm 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (1076-2026), một sự kiện lịch sử quan trọng của nền giáo dục Việt Nam, Ban Tổ chức đã chính thức phát động dự án "Chuyện Sĩ Tử". Dự án này được kỳ vọng sẽ xây dựng một "bảo tàng sống" độc đáo, nơi lưu giữ 950 câu chuyện chân thực về hành trình học tập, rèn luyện của các thế hệ học sinh, sinh viên ngày nay, nối tiếp truyền thống hiếu học của dân tộc.
Phố, thơ - cõi riêng Chử Thu Hằng
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO