Tản văn

Về ăn cơm mẹ nấu

Tản văn của Dương Thắng 11:53 04/06/2025

Chiều chậm trôi bên nhánh sông hiền hòa chảy êm dòng văn vắt. Mùa lúa chín đã qua còn lưu lại bao miết mải phù sa trên từng gốc rạ se sắt, hanh hao trồi lên khỏi mặt ruộng khô nứt.

bep_lua_mua_dong_20211129175756_20211203194001(1).png
Trong hơi ấm mùa đông vẫn mơ màng người nhóm lửa, thổi cơm (ảnh minh họa)

Gió heo may chạy dài trên đồng, ram ráp, bám dính, trộn lẫn mùi bùn theo vạt cỏ dầm sương. Trên từng thửa ruộng, rạ cắt sát mép được xếp gọn ghẽ, dựng vào thành từng đống nhỏ lúp xúp như những chiếc nón mê. Nên thơ quá đỗi một cánh đồng đời cuối mùa sâm sấp bóng. Gom đầy nỗi nhớ trải dài đồng ruộng, quẹt lửa hun từng xác xơ đã thấm mồ hôi trong thớ đất ải tơi. Nhớ ngày hanh hao vương vấn mùi khói đốt đồng. Khói bay lên giữa chạng vạng chiều, chừng như gom cả nỗi nhớ cánh đồng trong màu mắt người. Giữa khoảng không rộng lớn, khói mặc sức lan tỏa. Mùi khói chẳng thể lẫn, vị khói chẳng thể quên.

Để rồi mỗi khi đi xa nhìn thấy khói ở bất kì đâu, lại mường tượng ra một gian bếp ấm áp, đủ đầy tuổi thơ. Nhớ mùi cơm sượng, nhớ mùi mồ hôi quyện đầy áo mẹ ám khói. Vẫn biết rạ rơm còn thơm đầy hương mới mà sao nhớ quá miếng cháy nồi gang vàng rụm, niêu cá kho ủ trấu ngày nào. Trời trở lạnh rồi! Về thôi, về ăn cơm mẹ nấu.

Mưa rây rắc nhiều hơn, gió thấm dần qua da, muốn chạy ào về nhà. Đến đầu ngõ nhỏ để thấy khói bếp bay lên quyện lấy mái lợp chừng như quyến luyến, chừng như chưa muốn tan vào khoảng lặng mưa bay. Chưa thể cay xè, con mắt chưa đỏ hoe, mà sao nhớ khói quá thôi. Thứ khói thơm vào gan ruột, vương vít mùi bồ hóng, đậm đặc vị nắng mưa. Thứ khói ngấm vào da, gọi mồ hôi tràn qua khóe mắt. Bếp xưa còn đỏ lửa, mẹ còn đợi con về. Bao nhiêu tuổi là bấy nhiêu vụng dại như câu ca nương mình thuở chưa xa ngái: "Cơm cha cơm mẹ đã từng/ Con đi làm mướn kiếm lưng cơm người/ Cơm người khổ lắm mẹ ơi/ Chẳng như cơm mẹ vừa ngồi vừa ăn". Ấy là ngọt ngào xen lẫn gió mưa của xa xưa đã ngấm vào tiềm thức. Nhưng điều rất thật qua ngần ấy thăng trầm tháng năm, dẫu ăn miếng cơm thị thành đủ đầy mà sao vẫn nhớ vị quê mình đến vậy.

Nhớ ngày nào đi làm đồng về, đói bủn rủn chân tay, mưa phùn rét cóng, về tới nhà chưa kịp rửa chân đã ào vào bếp, quẹt lửa thổi cơm. Mẹ sắp, con đun. Nồi cơm chưa kịp sôi, lòng dạ đã gọi mời. Có khi chỉ là mớ tép, cá vụn ngoài đồng vừa vét được ở con mương cạn đã là một bữa "thủng nồi trôi rế". Rét quá đâu dễ kiếm thức ăn. Ấy vậy mà bát cơm nóng hổi niềm mong. Cả nhà ngồi quây quần bên manh chiếu mỏng. Mùi cơm thức dậy, tâm tư đắp đầy. Chiếc đũa cả để hé bên vung, tiếng thời gian ngập ngừng, đơm cho từng nhớ nhung.

Trở lạnh, nghĩ đến gian bếp xưa mà sao nghe ấm áp. Những hôm mẹ dậy sớm dù không phải ra đồng, vẫn nhóm lửa đun siêu nước thật đầy để lát cha dậy có nước nóng pha trà. Nồi cám lợn to nằm chềnh ềnh trên chiếc kiềng nhỏ đang sôi lục bục. Chiếc kiềng thế mà vững, qua bao ngày tháng, lửa bén bắt muội đen kít mà chẳng cập kênh. Rau bèo, rau chuối, khoai lang, rau muống quyện trong mùi cám gạo thơm đến là thơm. Con mèo cũng dậy sớm theo, nằm lim dim một góc cách ngọn lửa không xa. Và con, đứa trẻ quyện hơi mẹ cũng ngồi sát bên cầm que cời gẩy gẩy, đưa rơm ít một, đều tay cho ngọn lửa khỏi bùng lên. Vẫn nhớ những nắm cơm mẹ lèn chặt như quả trứng vịt để ăn với muối vừng. Cơm gạo mới thơm nồng trong nghi ngút khói. Khi ấy ngọn lửa mẹ nhen mới ấm áp làm sao. Vừa đủ cho đôi má ửng hồng, cho đôi chân đi dép lê khỏi lạnh, cho niềm tin thức dậy xa sau.

food-6762327_1920.jpg
Kí ức ùa về dẫu chẳng loang sương mà trong trẻo như sớm nào còn muốn rúc vào lòng mẹ hít hà mùi mồ hôi ám khói.

Cơm mẹ nấu, vốn bình dị như hơi thở đồng quê. Chỉ niêu cơm và niêu nhỏ cá kho. Thêm ít dưa chua muối xổi. Gia vị đâu có gì ngoài muối trắng và những thứ kiếm được quanh vườn. Khóm riềng, cụm gừng, khóm sả mỗi khi con đào lại mọc thêm nhánh mới. Và có một điều là chẳng bao giờ vội, dù ngoài kia gió bấc xạc xào lá chuối, buồng cau. Cái gì cũng tròn trịa. Cái rế bắc nồi cũng tròn ngay cả khi đã rách nan, quẹt đầy bồ hóng. Cái mâm nhôm trắng cũng tròn khi cả nhà ta ngồi quây tròn. Cùng khoanh đùi, cùng thưởng thức bát cơm tròn vị. Cha kể chuyện ruộng đồng. Mẹ kể chuyện làng trên xóm dưới. Bà nhắc cháu ăn không được vội, kẻo hóc xương. Ngần ấy thôi ghi tạc vào con những ngọt ngào, gần gũi.

Bước qua mỗi giai đoạn của cuộc đời, con người ta lại có thêm thật nhiều trải nghiệm, để mà nhìn lại, để mà gửi thương, gửi nhớ về nơi mình sinh ra và lớn lên. Và cứ mỗi mùa đông, không chỉ bởi rét mướt tái tê, con vẫn muốn về ăn cơm mẹ nấu. Mỗi cuối tuần lại muốn chạy ào về tìm gian bếp ngày xưa đượm lửa thổi cơm.

Ngay cả mùi cơm khê, cả những khi cơm sượng vẫn ngon ngọt, vẫn đong đầy. Bát cơm trắng dậy mùi khói ấy là những giọt mồ hôi thấm đẫm ruộng đồng. Về ăn cơm mẹ, đâu để thấy xa xưa thuở ấy nhọc nhằn mà thấy cả khoảng trời dịu dàng che chở đời sông. Thấy cả con đê dáng lưng còng, thấy bờ tre kĩu kịt rủ xuống đường làng. Dáng mẹ về tất tả, nón mê ủ dột. Mưa phùn rơi, bát cơm ngót nửa làn hơi.

Kí ức ùa về dẫu chẳng loang sương mà trong trẻo như sớm nào còn muốn rúc vào lòng mẹ hít hà mùi mồ hôi ám khói. Trong hơi ấm mùa đông vẫn mơ màng người nhóm lửa, thổi cơm. Bóng mẹ nấu nấu, đun đun. Nghe hơi thở bình lặng, nghe cựa mình thời gian.
Trở lạnh rồi! Về ăn cơm mẹ nấu./.

Bài liên quan
  • Thắp lên cánh đồng mùa xuân
    Ngày Tết, tôi có hứng thú đi tìm miền cỏ nước. Từ thuở bé đến bây giờ vẫn nguyên một mong ước giản dị mà xa xôi ấy. Ví von một chút là được vị thần thiêng liêng của Tết năm đó mừng tuổi cho một hình sắc cánh đồng vào xuân. Ngẫm thế, chợt thấy nếu được trải mình vào cánh đồng đang dâng lên tràn chảy sắc xuân ấy, thật sẽ là một món quà trang trọng, lịch lãm và cải biến diệu kỳ.
(0) Bình luận
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
  • Dáng mẹ nghiêng nghiêng trong chiều đan chổi
    Một chiều đi ngang qua lũy tre già xôn xao trong gió, tôi lại thấy trong lòng mình dậy lên một nỗi nhớ mơ hồ về những ngày cũ. Như thể đâu đó ngoài bãi đất sau ngôi nhà xưa, tiếng cành chổi lách cách, tiếng mẹ thở nhẹ mỗi lần rút từng sợi đót, từng sợi tre mảnh mai lại ngân lên, đánh thức cả một miền thương yêu đã mất dấu giữa bao mùa vội vã.
  • Dịu dàng tháng Tư
    Tháng Tư Hà Nội thật đẹp! Có người nói tháng Tư như người con gái mới biết yêu, cũng dỗi hờn, đỏng đảnh. Cũng có người lại bảo tháng Tư như người phụ nữ mặn mà, đằm thắm nét duyên. Có lẽ đều đúng cả. Bởi tháng Tư Hà Nội như mang trong mình đủ đầy tiết trời của bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông.
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Thông cáo báo chí ngày làm việc thứ hai Đại hội Đại biểu Toàn quốc MTTQ Việt Nam lần thứ XI, nhiệm kỳ 2026 - 2031
    Ngày 12/5, Đại hội đại biểu toàn quốc Mặt trận Tổ quốc (MTTQ) Việt Nam lần thứ XI, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã hoàn thành ngày làm việc thứ hai với nhiều nội dung quan trọng.
  • Dấu mốc quan trọng trong quá trình đổi mới, nâng cao hiệu quả hoạt động của MTTQ Việt Nam
    “Với tinh thần “Đoàn kết - Dân chủ - Đổi mới - Sáng tạo - Phát triển”, đề nghị các vị đại biểu dự Đại hội phát huy cao độ tinh thần trách nhiệm, đoàn kết, trí tuệ, tập trung nghiên cứu, thảo luận sâu sắc các văn kiện trình Đại hội, đóng góp nhiều ý kiến tâm huyết, chất lượng để Đại hội thực sự là dấu mốc quan trọng trong quá trình đổi mới và nâng cao hiệu quả hoạt động của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam trong giai đoạn cách mạng mới” – Đồng chí Bùi Thị Minh Hoài - Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, C
  • Bản giao hưởng mùa hạ của phố phường Hà Nội
    Tháng Năm chạm ngõ, khi cái nắng đầu hạ bắt đầu trải nhẹ trên từng góc phố, cũng là lúc hoa bằng lăng tím bừng nở, nhuộm một sắc mơ màng khắp các con đường Hà Nội. Không rực rỡ như phượng đỏ, không ngào ngạt như hoa sữa tháng 10, bằng lăng mang một vẻ đẹp dịu dàng như chính nhịp sống của thành phố ngàn năm tuổi.
  • CD2 FOOTBALL CUP 2026 – Ngày hội bóng đá sôi động của học sinh Chương Dương
    Khi những vạt nắng tháng Năm bắt đầu rót mật xuống sân trường, cũng là lúc tiếng còi khai cuộc của CD2 Football Cup 2026 vang lên, đánh thức một mùa hè rực lửa. Không chỉ là một giải đấu, đây là nơi những giấc mơ sân cỏ của học sinh THCS Chương Dương (phường Hồng Hà, Hà Nội) được chắp cánh, nơi tinh thần đồng đội và lòng nhiệt huyết tuổi trẻ dệt nên một bức tranh thanh xuân đẹp đẽ.
  • Phường Cửa Nam: khi chính sách tín dụng là nhịp cầu nối những ước mơ
    Phường Cửa Nam vừa ghi một dấu mốc quan trọng trên hành trình an sinh xã hội khi công bố thành lập Ban Đại diện Hội đồng quản trị Ngân hàng Chính sách xã hội (NHCSXH) phường. Đây không chỉ là một quyết định hành chính, mà còn là lời cam kết mạnh mẽ để những "dòng vốn nghĩa tình" chảy sâu, chảy mạnh hơn nữa vào lòng đời sống nhân dân.
Đừng bỏ lỡ
Về ăn cơm mẹ nấu
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO