Bình yên cùng “Cánh diều trong phố”

Kim Ngân| 03/02/2023 16:04

Mới đây, nữ giáo viên xứ Kinh Bắc - Lương Thìn đã có tập tản văn in riêng đầu tiên mang tên “Cánh diều trong phố”, đã được xuất bản.

Tác giả Lương Thìn chia sẻ, giữa cái ồn ã của cuộc sống, có lúc thấy lòng mình khắc khoải, muốn tìm chút bình yên. Chị tìm được sự bình yên trong công việc viết lách, trên những con chữ. Và, người đọc chắc chắn sẽ tìm được những khoảnh khắc bình yên khi đến với “Cánh diều trong phố” của chị.

2.jpg
Hình ảnh minh họa

Lương Thìn là một người có trái tim nhạy cảm, tinh tế và đầy ngọt ngào, nên một mùi hương hăng hắc của hoa xuyến chi nở bạt ngàn trên triền đê cũng gợi lên trong chị bao cảm xúc. Một sớm ra phố giữa mùa sương bay, đạp chân lên những bồng bềnh sương khói mờ ảo mà nghe lòng mình cũng mềm mại như mây trời. Một mùi hương hoa dẻ khẽ khàng trong gió chiều bảng lảng cũng khiến lòng chị lắng lại giữa những chênh chao cuộc sống.

Tản văn của nữ giáo viên Kinh Bắc này rất nhẹ nhàng và giàu cảm xúc, lúc nào cũng phảng phất nỗi niềm xưa cũ vừa ấm áp mà cũng rất đỗi ngọt ngào. Là ổ rơm một thời mẹ ủ đàn con đi qua cái lạnh của mùa rét mướt, là món ăn xưa khơi gợi bao nỗi nhọc nhằn cơm áo một thời, là cánh diều tuổi thơ bay trong chiều hè nắng đổ, là những trò chơi thuở bé đã chìm sâu trong ký ức phôi pha để mỗi khi nhớ về lại thấy lòng mình mênh mang trong nỗi nhớ.

Đọc “Cánh diều trong phố”, người đọc sẽ hiểu hơn về mảnh đất Kinh Bắc, cái nôi của làn điệu dân ca quan họ. Tác giả dẫn dắt người đọc ngang qua làng Đông Hồ xem tranh, ghé cánh đồng hoa Kinh Bắc ngắm hoa nở khi xuân về. Lang thang dọc sông Cầu, sông Đuống khi hoàng hôn đỏ rực về bên kia núi, lòng thấy an bình giữa một tiếng chuông ngân. Có khi lại dừng bên đồng dâu xanh mướt dưới chân đê mà nghĩ về những tháng ngày no ấm.

Bên cạnh đó, người đọc nhận ra một nguồn năng lượng tích cực trong những tản văn mộc mạc nhưng luôn đầy chất thơ của chị. Ta sẽ thấy một Lương Thìn luôn có một tình yêu thiên nhiên sâu nặng, một tấm lòng sáng trong và đôi mắt tinh tế quan sát mọi thứ. Để rồi chị luôn “vẽ” ra những bức tranh bình dị quanh mình, những bức tranh bừng bừng sức sống.

Người đọc như thấy tác giả nói hộ lòng mình, cuộc sống này thật tươi đẹp. Bốn mùa luân chuyển, dù mưa hay nắng, dù nóng hay rét thì cũng ngọt ngào trân quý, đáng để yêu thương. Một chiếc lá mít nửa đỏ nửa vàng rụng bên hè, một chiếc lá khế rơi lạo xạo trên chái bếp, một làn hương thoang thoảng nương theo gió đồng, một nụ hoa e ấp trong làn mưa bụi, một cành cây khô gầy giữa tiết đông gió rét, tất cả gợi nên vẻ đẹp bình dị mà mờ ảo. Cuộc sống quanh ta luôn tưng bừng và đầy màu sắc như thế, chỉ cần ta chịu khó dừng lại, chậm rãi lắng nghe, lòng sẽ thấy sự bình yên của đất trời như lan vào tim mình. Những lo toan, những muộn phiền đều như dừng lại, chỉ còn sự an yên chiếm hữu cõi lòng.

Bài liên quan
  • Tản văn: Đèn quê
    Chẳng biết đèn quê có tự bao giờ, chỉ biết rằng tôi và lũ bạn đồng trang lứa từ buổi lọt lòng trong mái nhà tranh vách đất nơi vùng trung du yên ả, đã có ánh đèn quê.
(0) Bình luận
  • Giáo sư Hà Minh Đức “kể chuyện ngày xưa” ở tuổi 92
    Sáng mùng 4 Tết Bính Ngọ (2026), tôi đến thăm Giáo sư, Nhà giáo Nhân dân Hà Minh Đức. Thầy tặng tôi một số cuốn sách do chính mình biên soạn, trong đó có tác phẩm “Kể chuyện ngày xưa”. Cuốn sách vừa xuất bản, dày chưa đến trăm trang, nội dung phong phú, hấp dẫn. Đây cũng là cuốn sách thứ 109 của Giáo sư Hà Minh Đức khi ông bước sang tuổi 92. Món quà đầu năm từ người thầy đáng kính khiến tôi xúc động, bởi đó là kết tinh của một đời lao động bền bỉ, say mê với văn chương và học thuật.
  • Từ một câu chuyện của chiến tranh
    Chiến tranh là một “lát cắt” không bình thường của cuộc sống. Mọi sinh hoạt, mọi dự tính, kể cả những điều riêng tư nhất của con người có thể bị đảo lộn để nhường chỗ cho một trật tự lớn hơn: sự thống nhất hành động vì mục tiêu chiến thắng.
  • Từ “Chào con” đến “mẹ đây”: Lời chào tới hai thế giới
    Có lẽ, trước khi con người học cách gọi tên thế giới, thế giới đã kịp cúi xuống thì thầm gọi con người bằng tình yêu. Tình yêu ấy dường như ở ngay đây - trong khoảnh khắc sinh linh chào đời. Ở giây phút mong manh ấy, sự sống bắt đầu. Bài thơ “Chào con, mẹ đây” của Huỳnh Mai Liên đã chạm vào đúng miền nguyên sơ đó - nơi đời người mở ra bằng một tiếng gọi dịu dàng, vừa đón một sinh linh bước vào thế giới, vừa đánh thức một con người khác bên trong người mẹ.
  • Nhà văn Nam Cao - nhìn từ khả năng kiến tạo di sản văn hóa vùng
    Nhà văn có muôn nẻo lựa chọn bút danh cho mình (cội nguồn dòng tộc, kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu, bè bạn, triết lý nhân sinh, thế sự, nghề nghiệp, phép chơi chữ…). Với Trần Hữu Tri (1917-1951), ông chọn bút danh Nam Cao bằng lối ghép địa danh quê hương với hai chữ đầu của tên tổng và huyện: tổng Cao Đà, huyện Nam Xang (nay thuộc xã Nam Lý, tỉnh Ninh Bình).
  • Nhà thơ Nguyễn Thanh Kim với “Nhịp xuân”
    Thơ Nguyễn Thanh Kim trong tập “Nhịp xuân” mở ra một không gian giàu nhạc tính và ký ức, nơi con người, thiên nhiên, quê hương và lịch sử hòa quyện thành mạch cảm xúc dào dạt. Đọc những vần thơ này, ta cảm nhận rõ nỗi thiết tha với đất mẹ, với những mùa màng, với dòng sông, cây bưởi, hoa gạo, hoa xoan. Tất cả trở thành những biểu tượng vừa gần gũi vừa lung linh trong tâm thức người thơ.
  • Tạp chí Người Hà Nội nhận tặng thưởng của Hội đồng Lý luận Trung ương
    Tối 29/12, tại Hà Nội, Hội đồng Lý luận Trung ương tổ chức Lễ trao tặng thưởng các tác phẩm lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật xuất bản năm 2024; khen thưởng các cơ quan báo chí, xuất bản có thành tích nổi bật trong tuyên truyền, quảng bá các hoạt động lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật năm 2025.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Bình yên cùng “Cánh diều trong phố”
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO