Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Đèn đường kể chuyện

Trần Thị Huế 07:09 12/05/2024

Ở thành phố này, những cột đèn đường cứ kỳ quặc thế nào ấy. Đêm, thành phố đã đi ngủ, tất cả chìm vào lặng yên, riêng mấy cột đèn còn thức. Bốn mùa xuân hạ thu đông, đèn đường soi rõ những mặt người, lặng lẽ giấu đi những câu chuyện kể.

0814_img_6680.jpg
Bốn mùa xuân hạ thu đông, đèn đường soi rõ những mặt người, lặng lẽ giấu đi những câu chuyện kể... (ảnh: internet)

Chuyện kể rằng có cô gái nọ đi học xa nhà, phải làm thêm đủ thứ để trang trải cuộc sống. Từ năm giờ sáng đến một rưỡi khuya, luôn luôn trong cái guồng quay nghiệt ngã của kim tiền nhưng cô chưa lúc nào từ bỏ hay nghĩ sẽ buông lơi. Một chiếc xe đạp cũ, kẽo kẹt ngày đêm. Trăng treo trên đầu, dịu dàng cùng bầu bạn.

Chuyện kể rằng ở quán cà phê nọ, có một người vẫn thức đợi một người. Hương cà phê ở đó lúc nào cũng đậm đặc, đắng vị cô đơn. Người ta bảo, những cuốn sổ chi chít chữ kia lưu giữ không biết bao nhiêu là kỷ niệm quý báu. Rốt cuộc thì thứ khiến người ta tiếc nuối, là người đã ra đi hay kỷ niệm chẳng thể vãn hồi?

Chuyện cũng kể về những bóng lưng gầy gò gồng mình đẩy xe rác trong đêm đen. Rác ngút ngàn giống nỗi lo chất ngất trong chiếc bụng réo lên vì đói. Tháng này năm triệu tiền học, bảy triệu tiền thuốc, một triệu tiền nhà, chưa kể tiền lo sinh hoạt hàng ngày. Đôi giày của thằng út vá tới lần thứ năm rồi thì phải, còn cái cặp của chị nó mới được hai năm, chắc dùng thêm ít lâu nữa.

Trong những câu chuyện kể, có cả tiếng cười lanh lảnh giữa đêm khuya của một đám bạn thân. Hồi đó sao mà vui đến thế, bây giờ kẻ ở người đi. Sau vụ tai nạn ngỡ ngàng ấy, vắng bóng một tiếng cười, chất keo gắn kết những tấm lòng lỏng lẻo cũng bợt đi theo tháng ngày mưa nắng.

Đèn đường cũng thâu vào lòng cả tiếng khóc nấc giữa đêm khuya. Bên tấm bảng đỏ có chữ K trong vòng tròn thân thuộc, có một người đã lệch xa khỏi tâm của một người. Chàng trai chẳng về nữa, ghế ngồi bên phải của cô gái mãi mãi trống hoác một nụ cười ấm áp, thân thương. Nụ tầm xuân, liệu có thể nở thêm một lần?

Đêm nay mưa dữ dội, cột đèn cố lắm vẫn chẳng thể che cho cụ bà khỏi ướt. Tội nghiệp, long đong lận đận cả đời người, đêm mưa dằn dữ không một chỗ trú thân. Không biết lúc co ro vì lạnh kia, bà nghĩ gì nhỉ? Về mái ấm cũ xưa, hay một căn nhà chưa từng có tiếng cười con trẻ?

Đông về, gió mùa đông bắc như con dao lưỡi mỏng sắc lẹm kề sát da thịt người qua đường. Cảm tưởng như chỉ cần sơ sểnh một chút thôi là vết thương cũ chưa lành miệng kia sẽ rách toạc ra, ứa máu. Cảm tưởng như chỉ cần đúng một vết cắt đó thôi là sẽ có người gục xuống, vĩnh viễn.

Nhưng...

Ở thành phố này, những cột đèn đường cũng thân thương thế nào ấy.

Những ngày tan làm muộn, toàn thân rã rời, chỉ muốn mau mau trở về nhà ngả lưng trên chiếc giường quen thuộc. Tắt đèn, sập cửa quán, ngẩng đầu lên thấy cái cây bên đường đang rung rinh. Lá cây lấp la lấp lánh một màu vàng ấm áp. Ồ, mình không cô đơn!

Ở thành phố này, những cột đèn đường cứ thân thương thế nào ấy.

Người ta cứ đồn đoán tôi lụy tình, có đôi kỷ niệm thoáng chốc với một người đàn ông xa lạ mà mãi chẳng chịu buông lơi. Mặc kệ! Tôi vẫn bán cà phê, kể chuyện tình, ôm đàn ca lên những khúc nhạc Trịnh mà tôi yêu. Cà phê đắng, sữa thơm, nhạc dìu dịu, những đôi tình nhân, đôi ba nỗi buồn méo mó, con mèo béo lười biếng. Tất cả quyện lại, ngào ngạt hương thơm. Kỷ niệm như vị kẹo dâu ngọt ngào năm xưa, càng ngậm lâu càng ngọt, nhưng thoáng cái đã tan đi mất trong vòm họng. Người ta vẫn đồn đoán tôi ngờ nghệch. Chỉ có đèn đường là biết, tôi không đợi một người, tôi đợi lòng mình yên trở lại.

Ở thành phố này, những cột đèn đường cứ thân thương thế nào ấy.

Những đêm dọn đường cùng đồng nghiệp, trời nóng hay lạnh thì người cũng vã đầy mồ hôi, ướt đẫm cùng sương đêm. Có khi lòng nặng trĩu nỗi lo củi gạo dầu muối, chỉ cần bạn đùa một câu “Dạo này nhà có gì vui hay sao mà trông trẻ đẹp ra gớm” lại chọc nhau cười khanh khách cả một góc phố vắng hoe.

Ở thành phố này, những cột đèn đường cứ thân thương thế nào ấy.

Đèn đường chứng kiến bao kỷ niệm vui buồn, góp mình vào cả những trò chơi ngốc xít. Đám bạn rã rời sau một vụ tai nạn, nhưng ai ai cũng an lòng vì biết phần còn lại đã tìm được bến bờ của đời mình, theo đuổi giấc mơ từng kể trong mấy câu chuyện cười năm xưa. Người đi xa thì cũng đã xa rồi, kẻ ở lại cố sống phần mình cho thật tốt.

Ở thành phố này, những cột đèn đường cứ thân thương thế nào ấy.

Đèn đường hong khô những giọt lệ, sưởi ấm cả những tấm lòng. Dù đúng, dù sai, ai rời đi, ai ở lại thì cũng là vì mưu cầu hạnh phúc cho chính mình. Nhân danh hạnh phúc, không ai là có lỗi.

Ở thành phố này, những cột đèn đường cứ thân thương thế nào ấy.

Ở thành phố này, những cột đèn đường cứ lạnh lùng thế nào ấy.

Đèn đường thâu vào lòng tất cả đớn đau, hoài niệm lẫn vui vầy nhưng vẫn giữ mãi cái vẻ ngoài lạnh tanh… giống người ở thành phố này./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trần Thị Huế. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hà Nội dấu trong mình điều gì
    Với mình, Hà Nội lúc nào cũng rộng lớn. Hay ít ra thì thành phố này đủ rộng để cất giấu trong mình vô vàn những bí mật không tên.
(0) Bình luận
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
  • Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
    Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW: Gợi mở giải pháp chính sách
    “Muốn đưa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam vào thực tiễn một cách hiệu quả, cần chú trọng đồng thời: thúc đẩy thể chế hóa, cụ thể hóa chính sách một cách kịp thời và chính xác; thực hiện đầu tư theo hướng có trọng tâm và trọng điểm; xây dựng năng lực con người và dữ liệu làm nền cho thực thi; tạo cơ chế để toàn xã hội cùng trở thành chủ thể đồng kiến tạo và đóng góp cho văn hóa” - PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam) nêu ý kiến.
  • Cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị
    PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam), nhận định, chúng ta đang có nhiều cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam. Trong đó, nổi bật là sự thống nhất về quyết tâm chính trị trong bối cảnh yêu cầu đổi mới mô hình tăng trưởng, dư địa phát triển của các công nghiệp văn hóa Việt Nam, tác động của chuyển đổi số và nhu cầu gia tăng sức mạnh mềm quốc gia.
  • Khai mạc triển lãm ảnh “Những góc nhìn di sản”
    Trong khuôn khổ các họat động giao lưu văn học nghệ thuật của văn nghệ sĩ Hà Nội - Huế - TP Hồ Chí Minh đã diễn ra Lễ khai mạc triển lãm ảnh “Những góc nhìn di sản” tại trụ sở Liên Hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật TP Huế.
  • Đưa cải lương đến trường học, lan tỏa tình yêu nghệ thuật truyền thống
    Những làn điệu cải lương giàu cảm xúc cùng câu chuyện lịch sử hào hùng về “Thái sư Trần Thủ Độ” do các nghệ sĩ Nhà hát Cải lương Hà Nội thể hiện tại Trường Tiểu học Vân Phú (xã Phúc Lộc, Hà Nội) đã mang đến cho học sinh trải nghiệm nghệ thuật giàu cảm xúc, giúp các em hiểu thêm về lịch sử dân tộc và thêm yêu các giá trị văn hóa truyền thống.
  • Hà Nội phân luồng giao thông phục vụ Đại hội Mặt trận Tổ quốc Việt Nam lần thứ XI
    Đại hội đại biểu toàn quốc Mặt trận Tổ quốc Việt Nam lần thứ XI (nhiệm kỳ 2026 - 2031) sẽ diễn ra từ ngày 11/5 đến 13/5 tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia (phường Từ Liêm, Hà Nội). Để đảm bảo trật tự an toàn giao thông, lực lượng chức năng sẽ tạm cấm, hạn chế xe cộ tại một số khung giờ.
Đừng bỏ lỡ
  • Festival “Nữ Đại sứ Du lịch làng nghề Hà Nội” 2026: Quảng bá giá trị văn hóa, du lịch, làng nghề Thủ đô
    Chào mừng kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026) và chào mừng Đại hội đại biểu MTTQ Việt Nam lần thứ XI, Trung tâm giáo dục nghề nghiệp và hỗ trợ phát triển phụ nữ Hà Nội (Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Hà Nội) tổ chức Festival “Nữ Đại sứ Du lịch Làng nghề Hà Nội” năm 2026 tại Công viên Thiên Văn Học, phường Dương Nội, TP. Hà Nội.
  • Phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng
    Chiều 8/5, tại xã Phù Đổng, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội phối hợp với UBND xã Phù Đổng tổ chức Hội thảo khoa học về bảo vệ, phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích Quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng.
  • Lắng nghe Hà Nội qua những thanh âm cuối tuần
    Có những buổi chiều ở Hà Nội, âm nhạc không vang lên trong nhà hát, mà cất lên giữa khoảng trời mở của phố đi bộ, hòa cùng nhịp bước người qua lại bên hồ Gươm. Chính trong không gian ấy, “Âm nhạc cuối tuần” dần trở thành một phần quen thuộc của đời sống đô thị - nơi công chúng tìm đến không chỉ để nghe nhạc, mà để cảm nhận một nhịp sống văn hóa rất riêng của Thủ đô.
  • Hà Nội: Thêm hai làng nghề gia nhập mạng lưới Thành phố thủ công sáng tạo thế giới
    Tối 8/5, tại Hoàng thành Thăng Long, UBND Thành phố Hà Nội tổ chức Lễ đón nhận làng nghề khảm trai sơn mài Chuyên Mỹ và làng nghề điêu khắc sơn mỹ nghệ Sơn Đồng trở thành thành viên của mạng lưới các Thành phố thủ công sáng tạo thế giới và khai mạc sự kiện trưng bày, trình diễn, tạo tác sản phẩm thủ công mỹ nghệ làng nghề.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Bóng làng nơi đáy ao (Kỳ 1)
    Ở làng Chiện này, cách đây năm mươi cái tết, người đàn ông nào vào tuổi ngũ tuần, thì được làng tặng con cá chép ao Sen. Ao Sen là ao chung của cả làng, có ý nghĩa quan trọng với cả cộng đồng. Ông Nền giờ đã ngoài sáu mươi, sau khi rời quân ngũ về đã làm liền hai khóa chủ tịch xã. Còn hơn nửa năm nữa, ông chỉ mong kết thúc nhiệm kì để được nghỉ ngơi.
  • Thí điểm thành lập Quỹ văn hóa, nghệ thuật từ trung ương đến địa phương
    Quốc hội Việt Nam vừa chính thức thông qua Nghị quyết số 28/2026/QH16 ngày 24/4/2026, tạo ra một bước ngoặt lịch sử cho sự phát triển của văn hóa và công nghiệp sáng tạo quốc gia.
  • Lần đầu tiên Tuồng, Chèo, Cải lương hội tụ trên cùng một sân khấu
    Dịp Quốc tế Thiếu nhi 1/6 năm nay, công chúng sẽ có cơ hội thưởng thức một tác phẩm độc đáo mang tên "Bí ẩn triều đại phép thuật". Sự kiện đánh dấu bước đột phá hiếm có khi ba loại hình kịch hát truyền thống gồm Tuồng, Chèo và Cải lương kết hợp trên cùng một sân khấu. Bằng tư duy kể chuyện hiện đại, chương trình hứa hẹn mang đến không gian kỳ ảo, giàu cảm xúc, đặc biệt hướng tới khán giả trẻ và các em thiếu nhi trong mùa hè 2026.
  • "Chuyện sĩ tử" - Nơi lưu giữ 950 câu chuyện thực về hành trình học tập của thế hệ hôm nay
    Nhân dịp kỷ niệm 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (1076-2026), một sự kiện lịch sử quan trọng của nền giáo dục Việt Nam, Ban Tổ chức đã chính thức phát động dự án "Chuyện Sĩ Tử". Dự án này được kỳ vọng sẽ xây dựng một "bảo tàng sống" độc đáo, nơi lưu giữ 950 câu chuyện chân thực về hành trình học tập, rèn luyện của các thế hệ học sinh, sinh viên ngày nay, nối tiếp truyền thống hiếu học của dân tộc.
  • Phát động cuộc thi chuyển thể truyện tranh “Kính vạn hoa”
    Với mong muốn mang đến hình thức thể hiện mới cho bộ truyện “Kính vạn hoa”, Nhà xuất bản Kim Đồng tổ chức Cuộc thi chuyển thể tác phẩm văn học “Kính vạn hoa” sang truyện tranh. Cuộc thi được phát động đúng dịp sinh nhật nhà văn Nguyễn Nhật Ánh (7/5).
  • Nhìn lại diện mạo văn học thiếu nhi hôm nay
    Sáng 7/5/2026, Nhà xuất bản Kim Đồng phối hợp cùng Khoa Văn học, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn tổ chức tọa đàm “Văn học thiếu nhi từ góc nhìn của người viết trẻ”. Tọa đàm là cơ hội để nhìn lại đời sống văn học thiếu nhi hiện nay; vị trí, vai trò của văn học thiếu nhi trong đời sống đương đại và cách người viết trẻ hiện nay tiếp cận thế giới tâm hồn trẻ thơ.
Đèn đường kể chuyện
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO