Văn hóa – Di sản

Dương Khuê – nhà nho tài tử

Nguyễn Phương Thảo 19/11/2023 15:24

Dương Khuê là nhà thơ cuối thời trung đại, sinh năm Kỷ Hợi (1839), tự Giới Nhu, hiệu Vân Trì. Ông là người làng Vân Đình, huyện Sơn Minh, tỉnh Hà Đông (nay thuộc huyện Ứng Hòa, ngoại thành Hà Nội). Xuất thân trong gia đình có truyền thống Nho học, Dương Khuê đỗ Tiến sĩ năm 1868, từng giữ chức Tri phủ Bình Giang (Hải Dương) rồi được thăng Bố chánh.

Đương thời ông cùng nhiều sĩ phu yêu nước chủ ý chống lại việc người Pháp sử dụng sông Hồng buôn bán với Trung Quốc nên bị vua Tự Đức qui là người “Bất thức thời vụ” (Không biết thời cuộc) và bị giáng làm Chánh sứ sơn phòng, đi khai khẩn đất hoang. Sau ông được phục chức, thăng làm Án sát Hải Phòng rồi làm Đốc học Nam Định và thăng Bố chánh. Có thời gian Dương Khuê chuyển về làm Tham tán ở Nha Kinh lược Bắc Kỳ, trải Tổng đốc Nam Định - Ninh Bình rồi thăng hàm Thượng thư. Từ năm Đinh Mùi (1897), khi người Pháp thi hành chính sách trực trị “Chính phủ bảo hộ” thì Dương Khuê cáo quan về nghỉ và mất tại quê nhà ngày 6 tháng 3 năm Nhâm Dần (13 - 4 -1902), hưởng thọ 63 tuổi...

khoc-duong-khue.jpg
Tranh minh họa tác phẩm Khóc Dương Khuê.

Dòng họ của Dương Khuê vốn gốc Hà Tĩnh, từ thế kỉ XVIII thì ra định cư ở Vân Đình. Ông có người em ruột là nhà thơ Dương Lâm. Hai nhà thơ Dương Khuê, Dương Lâm đã làm rạng danh cho dòng họ mình, từng giữ những chức vụ chủ chốt trong triều đình nhà Nguyễn. Người em Dương Lâm (1851-1920), từng làm chức Phó Tổng tài Quốc sử quán, rồi được thăng hàm Thái tử Thiếu Bảo (năm 1902). Các thế hệ con cháu cũng tiếp bước hai ông trở thành những danh sĩ nổi tiếng như nhạc sĩ Dương Thiệu Tước, Giáo sư Tiến sĩ Giáo dục học Dương Thiệu Tống, nhà thơ Dương Tuyết Lan (hiện là Phó chủ nhiệm Câu lạc bộ Thơ cổ truyền Hà Nội), nhà khoa học Dương Nguyệt Ánh (hiện đang làm việc tại Bộ Quốc phòng Hoa kỳ)...

Nhà thơ Dương Khuê sống chủ yếu vào cuối thế kỉ XIX nên cũng có những sáng tác về cảnh quan vùng đất Thăng Long - Hà Nội. Một bài thơ của ông mang tên Hà Nội tức cảnh có tả cảnh hồ Tây (lâu nay nhiều người vẫn tưởng nhầm là bài ca dao cổ). Bài thơ như sau:

Phất phơ ngọn trúc trăng tà,

Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương.

Mịt mùng khói tỏa ngàn sương,

Nhịp chày An Thái, mặt gương Tây hồ.

Đoạn trên là một bài thơ được xác định là của Dương Khuê chứ không phải là sáng tác dân gian truyền miệng. Tiến sĩ Dương Thiệu Tống đã dựa theo Dương gia phả ký của dòng họ Dương và tham khảo thêm Luận đề về Dương Khuê của Nguyễn Duy Diễn (Nxb Khai Trí, Sài Gòn, 1960) và chép lại nguyên văn bài thơ Hà Nội tức cảnh trong thiện khảo luận Tâm trạng Dương Khuê và Dương Lâm (1995) kèm nhận xét về câu mở đầu: “Có người đã sửa đổi câu thơ này là Gió đưa cành trúc la đà, nhưng có lẽ là sai vì làm mất đi ý nghĩa ẩn dụ của toàn câu mà chỉ có ý nghĩa tả cảnh mà thôi”. Như vậy, thi phẩm được xác định là sáng tác của nhà thơ Dương Khuê chứ không phải là bài ca dao dân gian nữa... Bài thơ có đề cập đến những địa danh chốn Thăng Long - Hà Nội xưa. Huyện Thọ Xương thuộc khu vực nhà Thờ lớn, thuộc hai quận Hoàn Kiếm và Hai Bà Trưng hiện nay. Quang cảnh hồ Tây mờ ảo trong sương sớm, vang vọng tiếng chuông chùa và xung quanh những cành liễu rủ đìu hiu trong bài thơ mang đến cảm giác thanh thản, thơ mộng: “Những buổi sớm tinh sương mùa đông, khách dạn sương đi trên đường Thanh Niên không thấy trời, không nhìn rõ mặt nước, trên đầu cành lá rũ nặng giọt, bên trái lung linh ánh trăng úa hạ huyền; lúc ấy lòng lâng lâng, không ngâm mà cũng như ngâm câu thơ cổ: Phất phơ ngọn trúc trăng tà... Gà xóm bên hồ đã gáy, chuông hồi đã đổ dồn, đồng bào Bưởi đã dậy giã dó từ lâu. Mặt trời mới hé trên đê Yên Phụ mở ra một tấm gương phẳng lặng rắc phấn hồng.” (Hoàng Đạo Thúy, 1969).

Về sáng tác, Dương Khuê có tập Vân Trì thi thảo và một số thơ văn, câu đối... Nội dung trong các sáng tác của ông có xu hướng “thoát ly, hưởng lạc”. Điều này có lẽ do ông thất vọng về thời cuộc, đặc biệt là thất vọng về triều đình nhà Nguyễn lúc bấy giờ. Bên cạnh đó, ông còn có hàng loạt sáng tác ca trù đạt đến trình độ cổ điển, mẫu mực và điêu luyện như bài Hồng Hồng Tuyết Tuyết, Cô đào Cần, Ái Cúc... Đây được coi là những đóng góp đáng kể cho việc xây dựng, định hình thể hát nói - một thể thơ gắn với lối hát ca trù; tên gọi của thể thơ cũng gắn với lối hát này, ở chỗ nghệ nhân ca trù khi diễn phải vừa hát vừa nói lối. Dương Khuê gửi gắm tâm sự mình về thời cuộc trong những nhân vật cô đầu ở các bài ca trù. Xét trên phương diện nghệ thuật, bài hát nói Hồng Hồng Tuyết Tuyết có một cấu trúc chặt chẽ với khổ mưỡu thứ nhất:

Ngày xưa Tuyết muốn lấy ông,

Ông chê Tuyết bé, Tuyết không biết gì.

Bây giờ Tuyết đã đến thì,

Ông muốn lấy Tuyết, Tuyết chê ông già.

Từ hình ảnh cụ thể, thi nhân mở rộng đến cái tình của không gian đất trời với nước biếc non xanh và số đo của thời gian năm tháng đời người trong đoạn mưỡu thứ hai:

Nước, nước biếc, non, non xanh,

Sớm, tình tình sớm, trưa, tình tình trưa.

Nhớ ai tháng đợi năm chờ,

Nhớ người độ ấy, bây giờ là đây.

Cuối cùng là lời nói lối vang hưởng khẩu khí của bậc tài tử gặp giai nhân, niềm cảm khái buồn thương trước dòng thời gian đang biến đổi. Trên tất cả là khát vọng nhân văn và tình người đồng điệu:

Hồng Hồng, Tuyết Tuyết,

Mới ngày nào chửa biết cái chi.

Mười lăm năm thấm thoắt có xa gì,

Ngoảnh mặt lại đã tới kỳ tơ liễu.

Ngã lãng du thời, quân thượng thiếu,

Kim quân hứa giá, ngã thành ông.

Cười cười, nói nói, sượng sùng,

Mà bạch phát với hồng nhan chừng ái ngại.

Riêng một thủ thanh sơn đi lại,

Khéo ngây ngây, dại dại với tình.

Đàn ai? một tiếng dương tranh...

Sau khi Dương Khuê qua đời, thi hào Nguyễn Khuyến có bài thơ Khóc Dương Khuê. Qua bài thơ này chúng ta có dịp hiểu thêm tính cách và con người nhà thơ Dương Khuê thông qua lời kể của bạn thơ Nguyễn Khuyến. Hai ông vốn là đôi bạn tri âm tri kỉ. Họ cùng thi đỗ làm quan, cùng chung “điểm nhìn” về thời cuộc nên gắn bó sâu sắc với nhau. Nguyễn Khuyến bàng hoàng khi nghe tin bạn ra đi: Bác Dương thôi đã thôi rồi/ Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta... Nhà thơ Nguyễn Khuyến bày tỏ lòng thương tiếc về người bạn tâm giao, tri kỉ của mình bằng điệp từ “thôi”, ông tránh nói đến cái chết để tiếp nhận sự thực một cách bình thản, nhẹ nhàng hơn. Vị Tam nguyên này nhớ về những kỉ niệm với bạn. Năm 1864, ông thi Hương đậu Giải nguyên cùng khoa với bạn thân Dương Khuê. Nguyễn Khuyến cho đó là “duyên trời” với Dương Khuê và lại càng tâm đắc khi bồi hồi nhớ lại những tháng ngày cùng bạn làm thơ:

Nhớ từ thuở đăng khoa ngày trước,

Vẫn sớm hôm tôi bác cùng nhau.

Kính yêu từ trước đến sau,

Trong khi gặp gỡ khác đâu duyên trời.

Với Dương Khuê, Nguyễn Khuyến tỏ lòng trân trọng bằng hai thứ tình cảm “kính trọng” và “yêu mến”. Nhà thơ nhớ lại thật nhiều kỉ niệm: cùng đi chơi nơi dặm khách, nơi suối đèo; cùng nhau uống rượu ngâm thơ và ca hát; lại cùng nhau chia ngọt sẻ bùi những tháng ngày sống khó khăn của buổi “dương cửu” (lúc vận hạn, phải chịu cảnh nô lệ, nước mất nhà tan). Nguyễn Khuyến buồn vì sự ra đi của bạn thơ Dương Khuê, nhưng ông cũng tự an ủi lòng mình rằng đó là số phận, là vận mệnh. Tuổi già thì ai rồi cũng phải ra đi như vậy thôi!. Ông tâm sự:

Buổi dương cửu cùng nhau hoạn nạn,

Phận đẩu thăng chẳng dám tham trời.

Bác già tôi cũng già rồi,

Biết thôi thôi thế thì thôi mới là!...

Trong lịch sử văn học nước nhà hiếm có bài thơ nào viết về tình bạn lại sâu sắc đến như vậy. Tam nguyên Yên Đổ Nguyễn Khuyến đã trải lòng mình kể về những kỉ niệm đẹp đẽ với bạn Dương Khuê. Ông coi Dương Khuê là người bạn lớn và luôn tỏ tấm lòng kính yêu với bạn. Con người và cốt cách Dương Khuê trong bài thơ hiện lên thực sống động và cao đẹp.

Nhà thơ Dương Khuê của thế kỉ XIX là một nhà văn hóa, nhà thơ, nhà trí sĩ ưu thời mẫn thế... Khi sống, ông thể hiện là con người cương nghị, chính trực và tài hoa. Khi mất, người đời, bạn bè tiếc thương ông như một bậc tài tử, một nhân cách cao sang. Dương Khuê đã mang đến và để lại cho đời thực nhiều cống hiến nghệ thuật, đặc biệt là những sáng tác ca trù để đời như Hồng Hồng Tuyết Tuyết, Cô đào Cần, Ái Cúc, Gửi đào Ngọ... Đây chính là những sáng tác văn nghệ độc đáo của đất nước nói chung và tinh hoa của nghệ thuật ca trù - di sản văn hóa phi vật thể của đất Thăng Long - Hà Nội ngàn năm văn hiến nói riêng./.

Theo Danh nhân Thăng Long - Hà Nội

Bài liên quan
  • Trần Khánh Dư – danh tướng thủy binh
    Trần Khánh Dư người huyện Chí Linh (Hải Dương), chưa rõ năm sinh, mất năm 1339, dòng dõi tôn thất nên được phong tước Nhân Huệ vương. Khi quân Nguyên mới sang xâm lược nước ta, ông thường nhằm chỗ sơ hở đánh úp, Trần Thánh Tông khen là có chí lược, lập làm thiên tử nghĩa nam (con nuôi vua). Khi đánh dẹp ở miền núi thắng lớn, được phong chức Phiêu kỵ đại tướng quân. Rồi từ tước hầu, do được vua yêu, thăng mãi lên Thượng vị hầu áo tía, giữ chức phán thủ. Sau vì tư thông với công chúa Thiên Thụy, con dâu của Trần Quốc Tuấn nên bị cách hết quan tước, tịch thu sản nghiệp, phải lui về ở Chí Linh làm nghề bán than.
(0) Bình luận
  • ​Bắc Ninh khai mạc Festival “Về miền Di sản Bắc Ninh 2026”
    Tối 27/3, tại Quảng trường 3/2, tỉnh Bắc Ninh tổ chức Lễ đón nhận Bằng của UNESCO ghi danh Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ vào Danh sách Di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp; công bố Quần thể di tích và danh thắng Yên Tử - Vĩnh Nghiêm - Côn Sơn, Kiếp Bạc là Di sản Văn hóa Thế giới, đồng thời khai mạc Festival “Về miền Di sản Bắc Ninh 2026”.
  • “Đánh thức” những mạch ngầm di sản Hà Nội
    Song song với nhịp sống hiện đại của Hà Nội, nhiều giá trị di sản vẫn lặng lẽ ẩn mình sau những cổng, ngõ rêu phong, âm thầm gìn giữ lịch sử, niềm tin và bản sắc tinh thần của cộng đồng cư dân đô thị qua nhiều thế kỷ. Bằng sự kết hợp giữa công nghệ số và tâm huyết của những người làm văn hóa, các di sản ấy đang dần được kết nối và kể lại theo cách sinh động, gần gũi và giàu sức lan tỏa hơn trong đời sống đương đại.
  • Hội Kén rể Đường Yên là di sản văn hóa phi vật thể quốc gia
    Hội Kén rể Đường Yên là sinh hoạt văn hóa dân gian độc đáo, gắn với truyền thuyết về nữ tướng Lê Hoa - người theo Hai Bà Trưng đánh giặc, lập nhiều chiến công và được nhân dân tôn kính.
  • Làng tranh dân gian Đông Hồ được ghi danh di sản của UNESCO
    Lễ đón nhận bằng của UNESCO ghi danh di sản nghề làm tranh dân gian Đông Hồ vào Danh sách di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp. Chương trình sẽ được truyền hình trực tiếp trên VTV 1 vào lúc 20 giờ 10 ngày 27/3.
  • Lễ hội Tam giáp ở phường Ba Đình là Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia
    Đây là sự ghi nhận của Nhà nước đối với những giá trị tiêu biểu, đặc sắc của Lễ hội; đồng thời là niềm vinh dự, tự hào của Đảng bộ, chính quyền và nhân dân phường Ba Đình nói chung, nhân dân Tam giáp nói riêng trong ngày kỷ niệm 1.000 năm ngày sinh Đức Thánh.
  • Lễ hội đền Và xuân Bính Ngọ: Gìn giữ di sản văn hóa, gắn kết Nhân dân đôi bờ sông Hồng
    Sáng 3/3 (tức 15 tháng Giêng năm Bính Ngọ) nghi lễ quan trọng nhất trong kỳ chính hội Đền Và (phường Sơn Tây, TP. Hà Nội) - lễ rước long ngai bài vị Tam vị Đức Thánh Tản sang Đền Ngự Dội (xã Vĩnh Phú, tỉnh Phú Thọ) được tổ chức long trọng với sự tham gia của nhân dân các làng: Vân Gia, Nghĩa Phủ, Mai Trai, Thanh Trì, Ái Mỗ, Phú Nhi, Phù Sa trước đây (nay là 7 tổ dân phố của phường Sơn Tây) cùng thôn Duy Bình, xã Vĩnh Phú, tỉnh Phú Thọ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Định vị “vũ khí tư tưởng” trong kỷ nguyên mới
    Chỉ thị số 04-CT/TW ngày 17/3/2026 của Ban Bí thư về “Tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới” có thể xem là “kim chỉ nam” thể hiện tầm nhìn chiến lược toàn diện của Đảng để mở đường cho ngành xuất bản Việt Nam bứt phá, trở thành một ngành công nghiệp văn hóa - công nghệ mũi nhọn trong kỷ nguyên số, vươn tầm khu vực và thế giới.
  • Không gian "Âm nhạc cuối tuần": Gọi ký ức về từ những mùa hoa
    Những ngày cuối tháng Ba, khi Hà Nội bước vào mùa loa kèn, Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ lại trở thành một điểm hẹn đặc biệt của công chúng. Không gian ấy trong khuôn khổ chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 29/3 không chỉ có âm nhạc, mà còn được bao phủ bởi sắc trắng tinh khôi của hàng nghìn bông hoa loa kèn, tạo nên một trải nghiệm văn hóa giàu cảm xúc – nơi thính giác và thị giác cùng thăng hoa. Mỗi mùa hoa Hà Nội chỉ kéo dài một đến hai tháng, nhưng cũng đủ để đánh thức hoài niệm trong mỗi người
  • Live Concert “Hà Nội bình yên”: Chạm tới chiều sâu cảm xúc
    Tối 28/3, tại Nhà Bát Giác bên Hồ Hoàn Kiếm, Live Concert “Hà Nội bình yên” đã mang đến một không gian nghệ thuật cộng đồng giàu cảm xúc, nơi âm nhạc trở thành nhịp cầu kết nối hàng nghìn khán giả.
  • Đề xuất "Ngày văn hóa Việt Nam" 24/11 được nghỉ, hưởng nguyên lương
    Ngày 24 tháng 11 hằng năm là "Ngày Văn hóa Việt Nam", người lao động được nghỉ làm việc và hưởng nguyên lương. Trong ngày "Ngày Văn hóa Việt Nam" các thiết chế văn hóa, thể thao công lập miễn phí vé vào cửa phục vụ Nhân dân...
  • Phẫu thuật nội soi giúp người phụ nữ 73 tuổi trút bỏ mặc cảm 20 năm vì sa sinh dục
    20 năm sống chung với tình trạng sa tử cung khiến sinh hoạt hàng ngày trở thành nỗi bất tiện kéo dài đối với bà M.D. (73 tuổi, Phú Quốc). Nhờ ca phẫu thuật nội soi khâu treo tử cung được thực hiện tại Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Vinmec Phú Quốc, bệnh nhân đã chấm dứt căn bệnh kéo dài suốt hơn hai thập kỷ, nhanh chóng hồi phục và trở lại sinh hoạt bình thường.
Đừng bỏ lỡ
Dương Khuê – nhà nho tài tử
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO