Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội đâu phải để "tạm thương"

Hòa Lương 08/03/2024 10:37

Có những người chỉ thương nhau trong một thời ngắn ngủi nhưng vấn vương là thứ cả đời mang theo. Có con đường ngắn ngủi giữa lòng Thủ đô mang tên ngõ Tạm Thương mà lòng người một lần ghé qua đã biết không chỉ là thương tạm.

180122241_1386709961688098_860851861064309419_n.jpg
Hà Nội có một con ngõ mang tên Tạm Thương

"Hà Nội, những ngày cuối năm…

Gấp lại cuốn sách vừa đọc xong, mình ngồi bên cửa sổ, mải mê nhìn xuống đường phố. Mùa đông dường như đã chiếm lĩnh cả không gian, trên vòm lá đỏ ối của cây bàng già dưới ngõ, sà vào cốc cà phê đang uống dở trên bàn. Tiết trời hanh hao và lành lạnh này khiến trong lòng mình có chút bâng khuâng." (*)

Tôi đọc những con chữ của một người bạn văn mà nhớ nhung Hà Nội khôn cùng. Dấu yêu của tôi! Tôi thường luôn thu xếp về Hà Nội đều đặn mỗi năm, từ năm nay đã bắt đầu tính cho năm tới, năm nào cũng vậy. Dù rằng Hà Nội không phải cố xứ, không có người thân và cũng không mấy khi có công việc gì quan trọng để tôi bắt buộc phải lên một chuyến bay sau mấy giờ chạy xe máy đến Sài Gòn cả. Đơn giản là tôi muốn tìm về Hà Nội, về nơi tôi nương náu lòng mình, về để nghe bình yên lắng lại. Tôi sẽ khoan khoái tận hưởng chút hơi đông len vào xống áo. Ngay cả giây phút đứng giữa lòng Hà Nội, nỗi nhớ trong tôi vẫn không mấy nguôi ngoai. Nỗi nhớ khắc khoải theo tháng năm cuộn lại, lăn vào lòng tôi tựa cuộn len rối. Và dù viết bao nhiêu câu từ về Thủ đô vẫn khó lấp đầy trong tôi nỗi trống vắng của những ngày từng xa.

Phải chăng tôi sợ hãi trước những tàn phai? Sợ ngày mai sẽ phải nói lời từ biệt? Phải chăng tôi luyến tiếc những vấn vương còn sót lại? Như thói quen của kẻ nghèo dè sẻn từng chút nhớ để nuôi hồn mình sau mỗi đận chông chênh.

Tôi đã tưởng tượng cô bạn mình ngồi bên cửa sổ với trang sách đọc dở, ly cà phê uống dở, mùa đông lưng chừng nửa. Cô sẽ bâng khuâng vì mùa đông ngoài khung cửa, tôi chùng chình nghe gió lạnh về giữa trang văn. Người ta đâu cần tận mắt ngắm nhìn mới thấy trọn vẻ đẹp của một ngày đông giá. Đâu cần tận tai lắng nghe mới tường tận thanh âm của phố xá ồn ào. Đông Hà Nội hiển hiện trong tôi bằng thứ tình yêu không cầu kỳ tô vẽ, bằng nỗi nhớ không đếm được theo giờ.

Đôi khi, tôi nghĩ tới chuyện chuyển về Hà Nội để sống. Tôi sẽ không còn là người đứng bên ngoài để nhìn vào một thành phố trong quả cầu pha lê. Tôi sẽ thấy Hà Nội cựa quậy đổi thay theo bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. Cái rét ngọt hồng lên cánh đào xuân phơn phớt, cái nắng chang chang vườn sen hạ đưa hương, hoa cúc dịu dàng vàng nắng thu sắc lịm và mùa đông gõ cửa cùng lời thì thầm của gió bấc sương sa. Thế rồi tôi lại sợ…, sợ gần quá hóa hư không. Biết đâu tôi mê mẩn Hà Nội vì sống ở phương xa. Biết đâu khi trở thành một phần của Hà Nội, tôi sẽ lại thấy Hà Nội với những vết xước không thể nào giấu được. Tôi chối từ, tôi trốn chạy, để giữ nguyên trong tôi một Hà Nội vừa đủ để ru niềm yêu mãi.

Tôi vẫn thường nhớ về mùa rét cuối tháng ba. Rét trở lại cho nàng Bân đan áo, cho người ta bịn rịn thêm ít ngày nữa trước khi chính thức cất tấm chăn bông dày sụ để đón nắng hè gay gắt. Sân bay Nội Bài hai năm trước, tôi bước xuống cầu thang di động với váy xẻ tà và đôi xăng đan cao gót. Gió lạnh quật vào mặt, tôi chới với đôi chút. Mưa lâm râm ẩm lên vạt áo. Bầu trời ảm đạm, nước tù đọng lại. Tôi bối rối vì thời tiết chuyển biến rất nhanh chỉ sau hai giờ. Từ Sài Gòn nắng khô, ngột ngạt tới Hà Nội mưa lạnh, ẩm ướt. Nhưng khi hít thở không khí của Thủ đô, tôi đã thấy an tâm như đứa trẻ con trở về bên mẹ.

Chúng tôi đi từ vùng ngoại ô, qua vài ba cây cầu rồi dừng chân ở một địa điểm giữa lòng phố. Quang cảnh biến đổi nhiều dọc theo bánh xe quay. Hoa sưa trắng mong manh nằm run trong mưa lạnh. Những cánh hoa sưa li ti, trắng nhạt rơi xao xác. Tôi ngồi trên xe, lơ đãng ngắm phố phường trôi vùn vụt trước mắt. Hà Nội đây, tôi hít cho căng đầy lồng ngực.

Tôi nào có bệnh tình gì đâu thế mà mỗi lần xa Hà Nội quá lâu vẫn thấy tim mình nhoi nhói. Tôi như quả bóng mất dần khí heli qua một lỗ thủng kim bé tẹo. Ngày qua ngày, vơi dần, vơi. Phải tới khi đặt chân lên địa phận thành phố quen mới thấy mình được bơm đầy hứng khởi. Lồng phổi phập phồng không chỉ bởi oxy. Tôi thấy mình hồ hởi, cũng thấy mình trầm yên. Muộn phiền, âu lo, hôm qua hay mai này, tất thảy hóa hư vô. Tôi chỉ muốn được hòa vào với phút giây hiện tại, được tan trong lòng phố.

Hà Nội đâu nào chỉ bình yên. Hà Nội càng không thuần cổ điển. Nhưng giữa xô bồ, giữa phức tạp, tôi vẫn tìm được vô vàn những góc phố xôn xao. Giữa âm thanh ồn ào vẫn nghe được tiếng rao hàng từ ngày cũ. Mái nhà rêu phủ, hàng cổ thụ lặng im, những góc đường quen, cuốc xích lô êm đềm. Hà Nội luôn là bản giao hưởng tôi chẳng thể gọi tên.

Duy ngõ Tạm Thương thôi cũng đủ giữ lòng tôi neo lại mãi. Là Tạm Thương nhưng ai đâu nào thương tạm.

"Sương giăng mờ trên ngõ Tạm Thương

Ngõ rất cụt mà lòng xa thẳm

Ngõ bảy thước mà lòng muôn dặm

Thương một đời đâu phải tạm thương."

Có đôi khi trong giấc mộng riêng mình, trong tỉnh say thổn thức, tôi cũng hỏi cùng một câu với thi sĩ Chế Lan Viên. Thương trọn một đời người sao nỡ gọi Tạm Thương? Tôi trót thương một con đường mà đem lòng yêu phố, trót thương một con người mà nhớ hoài Thủ đô. Người xưa như làn khói, thương Hà Nội vẫn đây. Bởi ngõ thì Tạm Thương mà lòng này có đâu nào thương tạm./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Hoà Lương. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Ga Long Biên, một phần hồn của người Hà Nội
    Không hiểu sao mỗi khi mệt mỏi nhất, chênh vênh nhất, tôi lại muốn về Hà Nội... Ở góc phố gần ga Long Biên, tôi mua một căn hộ nhỏ, nhỏ lắm, nhưng có một khoảng không gian xanh mướt mát, một ô cửa sổ mở rộng hai cánh, đủ để đón gió sông Hồng và nghe tiếng đoàn tàu vào ga xình xịch...
(0) Bình luận
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Không gian "Âm nhạc cuối tuần": Gọi ký ức về từ những mùa hoa
    Những ngày cuối tháng Ba, khi Hà Nội bước vào mùa loa kèn, Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ lại trở thành một điểm hẹn đặc biệt của công chúng. Không gian ấy trong khuôn khổ chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 29/3 không chỉ có âm nhạc, mà còn được bao phủ bởi sắc trắng tinh khôi của hàng nghìn bông hoa loa kèn, tạo nên một trải nghiệm văn hóa giàu cảm xúc – nơi thính giác và thị giác cùng thăng hoa. Mỗi mùa hoa Hà Nội chỉ kéo dài một đến hai tháng, nhưng cũng đủ để đánh thức hoài niệm trong mỗi người
  • Live Concert “Hà Nội bình yên”: Chạm tới chiều sâu cảm xúc
    Tối 28/3, tại Nhà Bát Giác bên Hồ Hoàn Kiếm, Live Concert “Hà Nội bình yên” đã mang đến một không gian nghệ thuật cộng đồng giàu cảm xúc, nơi âm nhạc trở thành nhịp cầu kết nối hàng nghìn khán giả.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Hy vọng (Kỳ 2)
    Ngày tôi được sinh ra đã định sẵn cuộc sống sẽ gắn liền với một khu vườn ươm chật hẹp. Mỗi ngày, tôi đều nhìn thấy các bạn xung quanh rời đi. Đúng vậy, họ thường nói với nhau rằng: “Nó chẳng nở hoa được, mang về làm gì cho chật nhà!”...
  • Phẫu thuật nội soi giúp người phụ nữ 73 tuổi trút bỏ mặc cảm 20 năm vì sa sinh dục
    20 năm sống chung với tình trạng sa tử cung khiến sinh hoạt hàng ngày trở thành nỗi bất tiện kéo dài đối với bà M.D. (73 tuổi, Phú Quốc). Nhờ ca phẫu thuật nội soi khâu treo tử cung được thực hiện tại Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Vinmec Phú Quốc, bệnh nhân đã chấm dứt căn bệnh kéo dài suốt hơn hai thập kỷ, nhanh chóng hồi phục và trở lại sinh hoạt bình thường.
  • Chuỗi sự kiện “Phủ xanh trường học 2026”: Học sinh Hà Nội trải nghiệm xe điện VinFast, lan tỏa thông điệp sống xanh
    Không chỉ hào hứng trải nghiệm nhiều mẫu xe máy điện hot của VinFast, hàng nghìn học sinh tại Hà Nội tham gia chương trình “Phủ xanh trường học 2026” do VinFast tổ chức đã được khơi dậy ý thức bảo vệ môi trường, qua đó lan tỏa tinh thần chuyển đổi xanh tới cộng đồng.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội đâu phải để "tạm thương"
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO