Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội – một góc phố, một khoảng trời

Dương Anh Thanh 10:51 28/05/2024

Hà Nội lên đèn. Những con phố tấp nập người hối hả ngược xuôi trở về nhà. Mọi cảnh vật được khoác lên mình sự huyền ảo của sắc đèn neon đủ loại sắc màu sặc sỡ. Có những con người thời khắc ấy mới bắt đầu cuộc “hành trình” của mình. Hà Nội, có người đến, có người đi và có người ở lại. Chỉ riêng góc phố ấy, khoảng trời ấy là vẫn còn ở đó, vẹn nguyên những tình cảm và cảm xúc mà người ta gửi gắm, để lại.

1.jpg
Hà Nội – một góc phố, một khoảng trời

Ngày còn thơ nhỏ, Hà Nội hiện lên trong mắt những đứa trẻ thơ qua những lời kể về Văn Miếu Quốc Tử Giám, Lăng Bác, Công viên Thủ Lệ,... Là niềm vui được lên với Thủ đô, xem cảnh, xem vật. Được thỏa cái khám phá về Hà Nội rồi khi về có cái “hãnh diện” để khoe cho lũ trẻ cùng xóm biết. Cảm thấy như vậy thật “oách” trong mắt đám trẻ, cùng với sự ngưỡng mộ của chúng bạn. Hà Nội qua đôi mắt của trẻ thơ luôn là những mảng màu tươi sáng, vui vẻ và phấn khởi.

Khi đã lớn hơn, Hà Nội không chỉ còn gói gọn trong những nơi “đình đám” của tụi nhỏ nữa. Biết đến Hà Nội nhiều hơn qua cách ta tiếp xúc với Hà Nội, cách ta cho đi và nhận lại. Cách chúng ta nhìn ngắm Hà Nội và cả cách chúng ta yêu quý mảnh đất này. Khi đã ở Hà Nội đủ lâu, tự nhiên sẽ thấy mọi góc phố đều sẽ có những nét đẹp rất riêng. Trong từng khoảnh khắc của thời gian và không gian, đẹp ở từng khoảnh khắc cảm xúc trong lòng. Cũng có khi, Hà Nội đẹp ở cách mà mỗi người nhìn theo một góc nhìn riêng – không hề có sự trùng lặp. Để rồi Hà Nội dần dần trở thành một phần ký ức của những người đã từng đi qua, đã từng ở lại hoặc là chọn gắn bó với nơi đây...

Hà Nội – một góc phố, một khoảng trời.

Có những người thích sự đông đúc, tấp nập. Lại có những người thích chọn những góc bình yên nhất cho mình... Ở Hà Nội, tìm được một góc bình yên như vậy không quá khó. Đặc biệt, khi gắn bó cùng Hà Nội đủ lâu, mọi nơi của Hà Nội đều có thể trở thành những ký ức, là nơi lưu giữ những kỷ niệm mà trước giờ chỉ để tâm như thói quen.

Góc phố nơi ta từng bắt đầu những điều gì đó thật đặc biệt. Cũng có khi là nơi một câu chuyện kết thúc. Góc phố ấy đã từng có những đứa bạn ngồi với nhau suốt vui đùa, ca hát suốt một quãng thời gian sinh viên đẹp đẽ biết mấy. Đến khi nhìn lại, chỉ còn lại một người lững thững bước đi trong dòng chảy của những ký ức vẫn còn đó. Cũng có khi là cô hàng dong, bác lái xe vẫn thường ngồi ở một góc phố nào đó, trên con đường ngày nào cũng đi học, đi làm qua. Cho đến một ngày tự dưng không thấy, lòng bỗng trở nên thiếu vắng một chút gì đó man mác nhẹ nhàng. Cũng có khi, chỉ là một hôm dậy sớm, một ngày về muộn thấy một chút xê dịch không quá rõ ràng trong cảnh vật nhưng cũng đủ làm trong lòng có những sự thay đổi.

Chẳng hay tự bao giờ mà Hà Nội đã trở thành thân quen đến như vậy?

Một ngày bình thường, một ngày thất thường, một ngày nắng, một ngày mưa, một ngày đông lạnh, một ngày xuân sang... một góc phố lạ nhưng một bóng dáng quen – dáng hình của cảm xúc. Đâu cần phải những ký ức lớn lao mới có cảm tình với Hà Nội nhỉ? Lòng người dao động trong một phút “yếu mềm” trước cảnh vật vậy là nhen nhóm một thứ tình cảm đặc biệt với nơi đây.

Một góc phố thân quen, một khoảng trời yên ả. Một vùng ký ức, một vùng suy tư hay chỉ là những mảnh cảm xúc. Cứ nhẹ nhàng chảy qua trái tim, chảy qua những hình ảnh bỗng hiện lên ở trong đầu. “Trách” Hà Nội đôi khi xô bồ quá, đôi khi náo nhiệt quá. “Trách” Hà Nội để người đến, người đi chẳng kịp chào nhau một lời sau cuối. Guồng quay của cuộc sống chẳng chậm chạp chút nào. Áp lực thật đấy, suy nghĩ cũng thật nhiều. Nhưng lại chẳng thể nào rời bỏ được.

Bởi lẽ, nếu chọn rời đi lại cảm thấy “tiếc” nuối. Tiếc mọi thứ hiện hữu ở trước mắt, tiếc những ký ức đã có ở đây. Tiếc một góc phố đã từng gắn bó rất nhiều điều, tiếc cả một khoảng trời đã từng gửi gắm những lời thủ thỉ và những ước mơ. Những câu chuyện vui buồn mà chẳng người bạn nào chịu lắng nghe. Chỉ biết gửi gắm và tâm tình ở một khoảng trời, như một bí mật vậy. Chẳng ai có thể chiến thắng được thời gian và như một lẽ tất yếu. Ký ức về Hà Nội cứ vậy mà nhiều dần lên. Càng gắn bó, càng thân thiết lại chẳng thể rời xa. Và rồi những góc phố ấy, những khoảng trời ấy lại thêm đôi, ba lần nữa chứng kiến sự trưởng thành. Đôi, ba lần làm nhân chứng cho sự thành công hay thất bại này. Những giọt nước mắt hay chỉ là chút suy tư chẳng biết thủ thỉ cùng ai...

Hà Nội trong mỗi người đều có những đoạn ký ức đặc biệt. Riêng hai chữ Hà Nội cũng đã trọn một mảnh ghép tuyệt đẹp trong đoạn ký ức đó... trước kia hay hiện tại và đến tận sau này./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Dương Anh Thanh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Đêm giao thừa ấy ở Hà Nội
    Đêm ba mươi Tết Nhâm Dần 1962 tối đen sâu thẳm, trời Hà Nội mưa bụi bay bay, gió bắc lạnh cắt da cắt thịt từng cơn ào tới lùa vào các vòm cây, bứt đi các lá úa vàng phủ lên mặt đường quanh Hồ Gươm. Rét căm căm buốt lạnh. Măt Hồ Gươm phẳng lặng, bình yên.
(0) Bình luận
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): Đưa nền giáo dục và đào tạo Hà Nội vươn tầm cao mới
    Để hiện thực hóa khát vọng trở thành trung tâm giáo dục và đào tạo hàng đầu cả nước và châu lục, Điều 16 về “Phát triển giáo dục, đào tạo” trong Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) khẳng định sự đổi mới mới tư duy, trao quyền tự chủ và tạo bệ phóng để giáo dục, đào tạo Hà Nội thực sự vươn tầm.
  • Định vị “vũ khí tư tưởng” trong kỷ nguyên mới
    Chỉ thị số 04-CT/TW ngày 17/3/2026 của Ban Bí thư về “Tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới” có thể xem là “kim chỉ nam” thể hiện tầm nhìn chiến lược toàn diện của Đảng để mở đường cho ngành xuất bản Việt Nam bứt phá, trở thành một ngành công nghiệp văn hóa - công nghệ mũi nhọn trong kỷ nguyên số, vươn tầm khu vực và thế giới.
  • Không gian "Âm nhạc cuối tuần": Gọi ký ức về từ những mùa hoa
    Những ngày cuối tháng Ba, khi Hà Nội bước vào mùa loa kèn, Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ lại trở thành một điểm hẹn đặc biệt của công chúng. Không gian ấy trong khuôn khổ chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 29/3 không chỉ có âm nhạc, mà còn được bao phủ bởi sắc trắng tinh khôi của hàng nghìn bông hoa loa kèn, tạo nên một trải nghiệm văn hóa giàu cảm xúc – nơi thính giác và thị giác cùng thăng hoa. Mỗi mùa hoa Hà Nội chỉ kéo dài một đến hai tháng, nhưng cũng đủ để đánh thức hoài niệm trong mỗi người
  • Tiến sĩ Đặng Trần Hoàng và hành trình đưa xét nghiệm ADN trở thành “thước đo” sự thật phổ biến
    Từ niềm đam mê nghiên cứu về sinh học và di truyền khi còn là thiếu niên, Tiến sĩ Đặng Trần Hoàng đã trải qua hành trình nghiên cứu khoa học đầy thử thách nhưng cũng vô cùng ý nghĩa. Hiện nay, Tiến sĩ Đặng Trần Hoàng là Tổng Giám đốc công ty TNHH Công nghệ Di truyền NOVAGEN, anh đã chứng tỏ bản thân không chỉ là một nhà nghiên cứu về công nghệ sinh học xuất sắc mà còn là người “mang ánh sáng của sự thật và sức khỏe đến với mọi mái nhà Việt Nam”.
  • Du lịch Hà Nội đón gần 9 triệu lượt khách trong quý I/2026
    Quý I/2026, du lịch Thủ đô Hà Nội tiếp tục ghi nhận những tín hiệu khởi sắc với lượng khách và doanh thu tăng mạnh so với cùng kỳ năm trước. Theo ước tính, Hà Nội ước đón 8,82 triệu lượt khách, tăng 20,5% so với cùng kỳ năm 2025.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội – một góc phố, một khoảng trời
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO