Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội, mùa đầu nỗi nhớ

Trường Thế 23/07/2024 16:55

Tôi chậm rãi bước từng bước nhẹ nhàng trên một con phố nhỏ quanh Hồ Tây, từng chiếc lá vàng từ tốn rơi trên mặt đường tấp nập người qua lại, mặt hồ còn nhấp nhô phản chiếu những tia nắng mờ nhạt còn sót lại của buổi hoàng hôn. Dường như thời gian đang trôi chậm lại để tôi có thể cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp của miền đất Thủ đô, mà trước đây tôi chỉ có thể trông thấy qua lớp màn ảnh vô giác.

canh-dep-ha-noi.jpg

Tôi đến với Hà Nội vào một ngày trời tháng Mười nắng đẹp, trong một chuyến phỏng vấn visa ở đại sứ quán Ba Lan. Vừa bước xuống sân bay Nội Bài, tôi cảm nhận được sự khác biệt về khí hậu của hai nơi, về giọng nói hay cách xưng hô cũng đều lạ lẫm đối với tôi, nhưng sự nhiệt tình đối đãi và hiếu khách của hai miền Bắc Nam đều thật tâm không kém.

Tôi tá túc tại khách sạn Khăn Quàng Đỏ, nằm trên đường Hoàng Hoa Thám gần Tây Hồ. Dự kiến là chỉ ở ba hôm, sau khi phỏng vấn xong là khởi hành về ngay, nào ngờ kế hoạch bị trì hoãn, thời gian để tôi có thể bổ sung hồ sơ kéo dài tận hai tuần.

Mười bốn ngày, khoảng thời gian tôi ở lại Hà Nội gấp mấy lần của dự định lúc đầu, nên về chi phí và những thứ lặt vặt hầu như đều bị xáo trộn. Đây là khoảng thời gian rảnh rỗi nhất của tôi, không cần học cũng chẳng phải đi làm, chỉ việc ăn với ngủ. Tuy nói đây là khoảng thời gian “ăn hại” nhưng nhờ vậy mà tôi có thể cảm nhận vẻ đẹp mùa thu của miền đất Thủ đô, trực tiếp trải nghiệm những món ăn với những địa điểm nổi tiếng và tất nhiên là không thể quên những ly trà đá ven đường đặc trưng của Hà Nội.

Tôi hay nghe nhiều người bảo “Hà Nội không vội được đâu”. Kỳ thực, đi giữa lòng Thủ đô tôi cảm nhận được sự đông đúc của nơi này, nghe ra thì nhiều người nghĩ rằng Hà Nội không thể đi vội là vì xe cộ tấp nập khó đi, điều này cũng đúng. Nhưng đối với tôi, những lúc chậm rãi dạo quanh những con phố nhỏ, chẳng phải vì nhiều người chen lấn nhau mà do những tán cây xoan, những quán ăn ven đường, hay những cô bán hàng rong với những món ăn giản dị mà làm ấm lòng biết bao người,... làm tôi phải nén lại đôi lúc.

Trước cổng khách sạn có một quán ăn gia đình mà tôi thường hay lui đến, thật bất ngờ vì bà chủ ở đây là người miền Tây. Cô nói rằng lúc trước cũng vì lần đầu đến Hà Nội, không biết vô tình hay cố ý mà cô đã lỡ yêu vẻ đẹp cổ kính của vùng đất này, rồi cô quyết định ở lại lập nghiệp và gặp được tình yêu là chồng của cô lúc này. Tôi vừa nghe cô kể lại những chuyện lúc trước và sau khi đến đây, vừa thưởng thức những món ăn của người Hà Nội được làm ra từ tay của một người phụ nữ miền Tây, cảm giác thật ấm lòng.

Trong một ngày lung linh sắc nắng, cây lá hát ca, chim muông nô đùa, tôi đến viếng thăm lăng Bác. Thật bất ngờ khi vừa bước đến cổng, những người lính gác với thái độ nghiêm túc nhưng vẫn luôn nở nụ cười thân thiện làm tôi cảm giác vừa có chút sợ hãi, vừa lại thân quen.

Bước qua cổng kiểm soát, tôi đi dọc theo dòng người nối đuôi nhau thành một đường thẳng, hồi hợp tiến đến gần hơn về hướng Bác. Đứng giữa quảng trường Ba Đình, với sự biết ơn sâu sắc nhất, tôi cùng những người khác đứng trước cửa vào Lăng Bác, nghiêm chỉnh làm lễ chào cờ, tiếng Quốc ca vang vọng cả vùng trời rộng lớn, âm điệu hào hùng làm mọi thứ như trở nên bất động, yên tĩnh đến trang nghiêm.

Hát xong Quốc ca, nghi lễ kết thúc, tôi vẫn ở vị trí đó trong dòng người, từ tốn tiến vào trong Lăng Bác. Tôi vừa tiến bước, vừa nhìn ngắm dung nhan Người Anh hùng vĩ đại của dân tộc, thời gian có được chỉ vỏn vẹn mấy mươi giây, chân cứ bước nhưng dạ chẳng muốn rời, về đến khách sạn mà trong lòng vẫn còn vương vấn.

Sau khi rời Hà Nội, tôi đã đến làm việc tại một đất nước rất xa, tuy mọi thứ ở đó đều tốt đẹp, nhưng lại không còn được thấy hình ảnh của ly trà đá ven đường, những quán ăn vặt và mấy cốc bia hơi thơm mát. Sự vội vã của xã hội và nhu cầu trong công việc khiến tôi chẳng thể chậm rãi một chút nào nữa. Những lúc mệt mỏi hay chán nản, tôi thường nhớ đến sự bình yên khi thong thả ngắm nhìn mặt sóng Hồ Tây, nhẹ nhàng bước qua những dãy nhà cổ kính phong nhã và thanh tao.

Rồi cũng sẽ có một ngày đẹp trời nào đó, có thể vẫn là mùa thu, nhưng cũng có thể là một mùa nào đó trong năm, tôi sẽ đến với Hà Nội thêm lần nữa. Cho dù Hồ Tây lúc này không còn như trước kia, có thể quán cơm trước khách sạn đã đổi chủ, nhưng tôi chắc rằng Hà Nội sẽ không bao giờ thiếu vắng những ly trà đá và những mùa thu lá đẹp vẫn ở đó chờ đón người lãng khách quay về./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trường Thế. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Ấn tượng thiên nhiên giữa lòng Hà Nội
    Dạo ấy, gần hai năm trước, nhân chuyến công tác Thủ đô, đoàn chúng tôi tổ chức chuyến thực tế thực sự ý nghĩa. Cho đến bây giờ, mọi người vẫn còn luyến tiếc, bởi với thời gian một ngày, chúng tôi chưa thể nào tiếp cận trọn vẹn không gian của “địa chỉ đó”. Cách trung tâm thành phố gần 40km về phía Tây, nơi hội tụ các sản phẩm văn hoá truyền thống của 54 dân tộc anh em. Nơi đó là “Làng Văn hoá các dân tộc Việt Nam” thuộc Khu du lịch Đồng Mô, Sơn Tây, Hà Nội.
(0) Bình luận
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
  • Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
    Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Dấu mốc quan trọng trong quá trình đổi mới, nâng cao hiệu quả hoạt động của MTTQ Việt Nam
    “Với tinh thần “Đoàn kết - Dân chủ - Đổi mới - Sáng tạo - Phát triển”, đề nghị các vị đại biểu dự Đại hội phát huy cao độ tinh thần trách nhiệm, đoàn kết, trí tuệ, tập trung nghiên cứu, thảo luận sâu sắc các văn kiện trình Đại hội, đóng góp nhiều ý kiến tâm huyết, chất lượng để Đại hội thực sự là dấu mốc quan trọng trong quá trình đổi mới và nâng cao hiệu quả hoạt động của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam trong giai đoạn cách mạng mới” – Đồng chí Bùi Thị Minh Hoài - Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, C
  • Bản giao hưởng mùa hạ của phố phường Hà Nội
    Tháng Năm chạm ngõ, khi cái nắng đầu hạ bắt đầu trải nhẹ trên từng góc phố, cũng là lúc hoa bằng lăng tím bừng nở, nhuộm một sắc mơ màng khắp các con đường Hà Nội. Không rực rỡ như phượng đỏ, không ngào ngạt như hoa sữa tháng 10, bằng lăng mang một vẻ đẹp dịu dàng như chính nhịp sống của thành phố ngàn năm tuổi.
  • Trưng bày “Chuyện thời bình”: Lát cắt chân thực về cuộc sống của người lính sau chiến tranh
    Từ ngày 10/5 đến ngày 24/5/2026 tại Trung tâm điều phối các hoạt động sáng tạo Hà Nội (Bảo tàng Hà Nội) diễn ra trưng bày “Chuyện thời bình”. Trưng bày do Bảo tàng Hà Nội, Trung tâm điều phối các hoạt động sáng tạo Hà Nội đồng hành với nhóm sinh viên Học viện Báo chí và tuyên truyền đồng tổ chức nhằm lan tỏa những câu chuyện đời thường của các cựu chiến binh, thương binh, bệnh binh trên cả nước.
  • Những góc nhìn đa chiều về thơ Châu Anh Tuấn
    Sáng 12/5/2026, Hội Nhà văn Hà Nội tổ chức buổi sinh hoạt chuyên đề với chủ đề “Châu Anh Tuấn và các giải thưởng thơ mới”. Tham dự buổi sinh hoạt có PGS.TS Trần Thị An - Phó Chủ tịch Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Hà Nội, Chủ tịch Hội Văn nghệ dân gian Hà Nội; nhà thơ Trần Gia Thái - Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội cùng đông đảo hội viên Hội Nhà văn Hà Nội, Hội Văn nghệ dân gian Hà Nội và những người yêu thơ.
  • Hà Nội đổi mới công tác đánh giá cán bộ bằng dữ liệu số và quản trị hiệu suất
    Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch số 71-KH/TU ngày 08/5/2026 về đổi mới công tác đánh giá, xếp loại cán bộ, công chức, viên chức, lao động hợp đồng trong hệ thống chính trị Thành phố gắn với phương pháp đo lường hiệu suất công việc (OKR/KPI) giai đoạn 2026-2030. Đây được xác định không chỉ là giải pháp kỹ thuật trong chuyển đổi số, mà còn là bước chuyển căn bản về tư duy quản trị, xây dựng văn hóa thực thi công vụ hiện đại, minh bạch, hiệu quả của Thủ đô.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội, mùa đầu nỗi nhớ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO