Hà Nội trong tôi

Đặng Nhã| 07/01/2023 16:32

Từ nhỏ tôi đã được nghe các cụ, ông bà, bố mẹ tôi kể về Hà Nội. Hà Nội với những mốc son của lịch sử và tôi cũng được nghe về một Hà Nội thật trìu mến thân thương, với những con người thanh lịch dịu dàng, tôi nghe Hà Nội với những địa danh lịch sử được khắc ghi trong những bài thơ những bài viết trong sách giáo khoa cô giáo thường đọc truyền cảm cho chúng tôi nghe với giọng nhẹ nhàng cô kể về sự tích Hồ Gươm linh thiêng huyền bí...

bang-tang-e1506264028494.jpg
Bảo tàng Hồ Chí Minh (nguồn: internet)

Tôi được các anh chị sinh viên học ở Hà Nội về thường kể cho nghe những món ăn nổi tiếng của Hà Nội như món kem tràng tiền, món cốm mùa thu thơm phức, món ô mai ngọt mát thanh, làm tôi như đang cảm giác nếm được hương vị các món ăn của Hà Nội và Hà Nội qua lời kể còn đâu đây thơm nức của những con đường hoa sữa vào mùa thu khi đi dạo quanh những cung đường của Hà Nội bằng những chiếc xe đạp. Bà tôi bảo hồi nhỏ được theo chân ông cố ra Hà Nội chơi mà đi đâu cũng chẳng muốn rời bước vì người Hà Nội nói giọng nói thật nhẹ nhàng và ngọt ngào, ngồi nghe mãi ngẩn ngơ, rồi được đi xem nhà hát lớn rộng và đẹp lắm, bà tôi còn nhận xét người Hà Nội ăn mặc lịch thiệp không cầu kỳ nhưng cũng không kém phần sang trọng, họ đi đứng nói năng nhẹ nhàng vì thế mà trên đường đi bộ dẫu vẫn đông người họ vẫn thong dong không chen lấn, bước đi không vội vàng... Còn ông tôi và bố tôi kể cho tôi nghe về một Hà Nội hào hùng với những chiến công, ông tôi nói Hà Nội với bom đạn bắn phá rất ác liệt, hy sinh của quân ta cũng mất mát nhiều, thời đó chiến tranh khổ cực vất vả lắm, pháo đạn bom nổ sáng lóe khắp nơi, nhất là các chiến sĩ tay luôn mang súng canh gác thâu đêm vật lộn với kẻ thù giành từng thước đất, từng phút từng giây và Hà Nội hiên ngang vượt qua bom đạn với những chiến công hào hùng đi vào lịch sử trong trận chiến Điện Biên Phủ trên không với thắng lợi thật vẻ vang!

Rồi tôi nằm miêm man nghĩ về một Hà Nội vừa xa xăm vừa mơ màng, Hà Nội lúc đó hiện lên trong đầu cô bé học tiểu học như tôi với ngàn năm văn hiến lịch sử với bao chiến công và những con người xinh đẹp bước ra trong từng trang cổ tích với hương thơm mơ màng thoang thoảng của mùi hoa sữa, mùi hoa ngọc lan rơi từng cánh nhẹ nhàng như níu chân người đi qua như gửi gắm hương thơm của Hà Nội, tôi mơ màng sẽ được bước chân vui vẻ lon ton đến Hà Nội trong bài hát đến thăm lăng Bác Hồ của em nhỏ vùng cao “Đi từ bản làng xa xôi, chân em bước qua bao núi….Hôm nay em được về Thủ đô thân yêu, đến thăm lăng Bác Hồ…”.

Tình yêu đối với Hà Nội trong tôi như có ấp ủ từ bao giờ, như một nỗi niềm riêng cũng giống như một tình yêu thầm lặng luôn nhớ mong khắc khoải, lớn lên một chút tôi lại được biết về Hà Nội sâu đậm hơn qua những bài học lịch sử, qua những trang thơ trang văn Hà Nội hiện lên yêu kiều xinh đẹp, Hà Nội trầm tư qua những nét rêu phong của những bức ảnh những ngôi nhà cổ và những kiến trúc tinh xảo nghệ thuật của những ngôi chùa và những công trình mang phong cách hài hòa cổ điển và hiện đại.

Và tôi đã được đến Hà Nội trong một chuyến đi học tập thực tế tại Hà Nội khi tôi là cô sinh viên năm thứ hai trong hành trình điểm đến lịch sử ở phía Bắc, tôi thật sự vui mừng đêm niềm vui về kể cho mẹ, đêm đó tôi bồi hồi không ngủ được vì niềm vui sẽ được đến Hà Nội dấu yêu.

Khi soạn hành lý và xe buýt khởi hành từ mờ sớm, tại cổng trường đại học, chúng tôi háo hức lên xe và được các thầy cô hướng dẫn qua những điểm đến thăm ở Hà Nội, cả lớp vui vẻ hò reo vui vẻ hát những khúc ca về Hà Nội. Tôi thì không chớp mắt ngồi nhìn qua khung cửa xe buýt để ngắm những cung đường sẽ đến Hà Nội.

Và tôi đã đặt chân đến Hà Nội vào chiều muộn, tôi ghé vào tiệm gọi điện báo tin cho mẹ đã đến nơi, mẹ tôi không quên dặn tôi đi đứng nói năng nhẹ nhàng và cẩn thận khi tham quan, mẹ tôi bao giờ cũng lo lắng như vậy như thể tôi vẫn là cô bé lên ba vừa đi xa vòng tay bố mẹ.

Đêm đó lũ bạn đi chơi tung tăng các điểm gần Hà Nội còn tôi vẫn lặng lẽ một mình ngắm nhìn thanh phố từ nơi nhà nghỉ, tôi trầm tĩnh ngắm nhìn những ánh đèn xanh đỏ mơ màng. Ôi Hà Nội thật tĩnh lặng và cổ kính với khung trời về chiều tối như trong bầu trời của Liên và An khi ngắm nhìn bầu trời với những ước mơ xa xăm về tương lai cuộc sống, ta nghe làn gió nhẹ như ru của nhà văn Thạch Lam đâu đây trong truyện “hai đứa trẻ” vừa gần gũi vừa thân thương…

Các thầy cô đưa đi tham quan các di tích lịch sử như bảo tàng Hồ Chí Minh, với những hiện vật cổ xưa vừa dung dị vừa là cả những hiện vật linh thiêng của cha ông ghi lại qua những mốc son, tôi được xem lại phim lịch sử và Bác Hồ, những thước phim ghi lại những cảnh quay khói lửa đạn bom, trước đây tôi thường đọc qua sách viết nhưng giờ được chứng kiến những cảnh quay rất thật, trong tôi lắng lại những cảm xúc nước rơi rơi, tôi biết ơn đến Bác Hồ những anh hùng chiến sĩ đã ngã xuống và dâng hiến tuổi thanh xuân cho bình yên đất nước ngày hôm nay.

Chúng tôi được tham quan chùa Một Cột một ngôi chùa nhỏ chỉ có một cột nằm nhỏ bé nhưng rất xinh đẹp và cổ kính, với những điêu khắc tỉ mỉ nét chạm khắc tinh xảo của các nghệ nhân, chúng tôi còn được thăm Lăng Bác với bao nỗi niềm kính trọng biết ơn, Người đã đi về cõi thiên thu nhưng vẫn đâu đây bóng Bác đọc tuyên ngôn hào hung trong nắng mùa thu Ba Đình rực rỡ với những hình ảnh búa liềm bay bay trong gió khai sinh ra nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa với bao nhiêu niềm tự hào cùng sánh vai với cường quốc năm châu.

Tôi được đặt chân đến Hồ Gươm, Hồ Gươm đúng là đẹp hùng vĩ, xanh trong như lời kể của cô giáo, những làn nước trong veo soi bóng hàng cây bên đường, cảnh như một bức tranh thủy mặc, thỉnh thoảng tiếng cười nói và những bước chân nhẹ nhàng của dòng người đi bộ ngắm cảnh Hồ Gươm, tôi gặp những ông cụ râu tóc bạc phơ, đôi mắt hiền hậu và nụ cười trìu mến đẹp như những ông bụt, ông tiên, mặc bộ đồ ghi thanh lịch bên chiếc gậy như một người bạn thân thương, cụ kể cho tôi nghe về ký ức Hà Nội những năm tháng không thể nào quên của thời chiến và giọng trầm lắng như nốt lặng buồn khi nhớ đến những người bạn đồng đội đã hy sinh.

Đi dọc con đường Hà Nội với những hàng cây đẹp tỏa bóng mát hình ảnh những cô bán hoa với những bó hoa tươi thắm chào mời chúng tôi mua hoa, những bó hoa họ nâng niu chăm chút như tình yêu của mình với Hà Nội, những gánh hoa đủ màu sắc xinh đẹp thoang thoảng hương thơm khiến ta cũng xiêu long không thể không mua.

Rồi tôi bước nhẹ nhàng qua Ngã Tư Sở để mua một vài đôi bông tai hạt cườm, mấy chiếc kẹp xinh, lắng nghe giọng nói ngọt ngào và cầm gương nâng niu của cô bán hàng, ôi mình thấy được chăm sóc nâng niu như những nàng công chúa, thật dịu dàng và ân cần bởi cô vui vẻ nhiệt tình và gần gũi như người thân. Ghé qua chợ ăn món bún chả nướng thơm lừng, ôi sao ngon và thơm vậy! Hay vì hương vị rất đặc trưng của Hà Nội, một hương vị của tình yêu của những con người lao động cần mẫn gửi vào Hà Nội, họ gửi vào Hà nội bao tình yêu lắng đọng tiếp nối của miền đất sầm uất buôn bán tấp nập ba sáu phố phường của Hoàng Thành Thăng Long xưa.

Hà Nội vẫn hiện lên trong tôi với một Hà Nội cổ kính rêu phong và trầm tư yêu dấu và một Hà Nội rực rỡ ánh đèn hào quang của những tòa nhà cao chọc trời của một Hà Nội sầm uất phát triển như những con rồng tương lai của châu Á. Tôi đến Hà Nội với bước chân của một lữ khách du lịch nhưng Hà Nội vẫn gần gũi trong từng hơi thở bước chân, một Hà Nội đẹp mơ màng trong mát của mùa thu và huyền bí bởi những hồn thiêng sông núi của ngàn năm Thăng Long, nơi hùng thiêng sông núi đất trời để tạo nên một Hà nội với những sắc màu mới của tương lai, Hà Nội không phải là nơi tôi sinh ra nhưng tôi vẫn dành cho Hà Nội một tình yêu và nỗi nhớ dịu êm, tôi bước đi xa Hà Nội nhưng vẫn ngoái đầu lại nhìn theo như bao nỗi niềm lưu luyến, như vẫn nghe tiếng còi tàu leng keng trong hoài niệm nhớ nhung sâu thẳm. Hẹn gặp lại nhé Hà Nội dấu yêu của tôi!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Đặng Nhã. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Yêu Hồ Tây
    Có ai đến Hồ Tây mà không yêu Hồ Tây? Yêu Hồ Tây, tìm hiểu về Hồ Tây, ta càng yêu, càng quý, càng trân trọng và hạnh phúc biết nhường nào!
(0) Bình luận
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Nâng cao nhận thức về Đảng trong kỷ nguyên phát triển mới
    “Tài liệu bồi dưỡng nhận thức về Đảng” (xuất bản lần thứ 24, có sửa chữa, bổ sung theo Văn kiện Đại hội XIV) cập nhật toàn diện các quan điểm chỉ đạo mới, đáp ứng yêu cầu bồi dưỡng lý luận trong kỷ nguyên phát triển của dân tộc. Nội dung tài liệu tập trung làm rõ tầm nhìn về xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh, đồng thời khơi dậy khát vọng cống hiến của thế hệ trẻ. Đây là hành trang chính trị quan trọng, góp phần hình thành bản lĩnh, tư duy để học viên lớp đối tượng kết nạp Đảng sẵn sàng đứng vào hàng ngũ của Đảng.
  • Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): Đưa nền giáo dục và đào tạo Hà Nội vươn tầm cao mới
    Để hiện thực hóa khát vọng trở thành trung tâm giáo dục và đào tạo hàng đầu cả nước và châu lục, Điều 16 về “Phát triển giáo dục, đào tạo” trong Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) khẳng định sự đổi mới mới tư duy, trao quyền tự chủ và tạo bệ phóng để giáo dục, đào tạo Hà Nội thực sự vươn tầm.
  • Định vị “vũ khí tư tưởng” trong kỷ nguyên mới
    Chỉ thị số 04-CT/TW ngày 17/3/2026 của Ban Bí thư về “Tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới” có thể xem là “kim chỉ nam” thể hiện tầm nhìn chiến lược toàn diện của Đảng để mở đường cho ngành xuất bản Việt Nam bứt phá, trở thành một ngành công nghiệp văn hóa - công nghệ mũi nhọn trong kỷ nguyên số, vươn tầm khu vực và thế giới.
  • Hà Nội tăng cường tuyển sinh và phân luồng giáo dục nghề nghiệp năm học 2026 - 2027
    Văn phòng UBND Thành phố đã ban hành Thông báo số 215/TB-VP ngày 23/3/2026 về kết luận của Phó Chủ tịch UBND Thành phố Vũ Thu Hà tại cuộc họp nghe báo cáo công tác tuyển sinh và phân luồng giáo dục nghề nghiệp năm học 2026 - 2027.
  • Rộn ràng ngày hội STEM tại Trường Tiểu học Vạn Phúc
    Ngày 30/3, Trường Tiểu học Vạn Phúc đã tổ chức thành công Ngày hội STEM và Công nghệ thông tin năm học 2025–2026 với chủ đề “Công nghệ dẫn lối - Kiến tạo tương lai”. Sự kiện là hoạt động thiết thực nhằm thúc đẩy phong trào đổi mới sáng tạo, tăng cường ứng dụng khoa học công nghệ trong dạy và học, đồng thời tạo sân chơi bổ ích giúp học sinh phát triển tư duy, kỹ năng và niềm đam mê khám phá tri thức trong thời đại số.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội trong tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO