Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội và tôi

Tú Oanh 06:05 20/07/2023

Hà Nội, trái tim của Việt Nam. Một ngôi nhà thân thương của người con đất Việt. Mỗi người Việt Nam từ Bắc vào Nam, từ miền xuôi đến miền ngược đều ước ao một lần được đến thăm Hà Nội. Nó là niềm tự hào của cả nước, của mỗi người dân khi được sống và làm việc ở Thủ đô, được trở nên đặc biệt khi được sinh ra và lớn lên ở đất Hà thành. Được gọi hai tiếng Hà Nội là quê hương.

mua-thu-ha-noi-17.jpg
Hà Nội là một biển nhớ kể sao cho hết... (ảnh: internet)

Tôi là một cô gái quê, sinh ra và lớn lên ở đồng ruộng với sự lam lũ và thiếu thốn, nên thủa nhỏ, Hà Nội đối với tôi như một vườn cổ tích. Mỗi lần được mẹ cho ra Hà Nội, tôi thấy mình như đi lạc trong giấc mơ, Hà Nội sao có nhiều ngôi nhà cao tầng thế! nhiều ô tô chạy thế! đường nhựa to rộng thế! Có cả một toa tàu dài chạy trên phố, thi thoảng lại phát ra tiếng kêu leng keng. Chẳng như quê tôi, đường đất trơn nhẫy mỗi ngày mưa, với những mái nhà tranh dột nát, với những con trâu, con bò. Chẳng thế mà người Hà Nội có nước da thật trắng, thật đài các với cái nhìn ngưỡng mộ trong mắt tôi.

Khi tôi lớn, quê tôi bỗng trở thành huyện ngoại thành của Hà Nội, vậy là tôi trở thành người Hà Nội. Tôi được sinh sống và làm việc ở Thủ đô, vườn cổ tích trong tôi đã trở thành ngôi nhà của tôi. Từng đường phố, từng hàng cây… từng nét văn hóa của người Hà Nội đã đi vào nhịp thở của tôi. Tôi yêu Hà Nội, tình yêu đó càng trở nên sâu đậm và nhớ nhung khôn nguôi khi tôi ra nước ngoài sinh sống.

Hơn 30 năm sống ở phương Tây, tôi được làm quen với sự giàu có của họ, sự văn minh đến bài bản của họ: Từ cách họ ăn, cách họ nói, cách họ đi, cách họ ngồi, cách họ ứng xử… làm tôi nhớ đến khung cảnh Hà Nội vô cùng. Nhớ tiếng rao đêm, nhớ con phố đông đúc xe cộ, nhớ gánh hàng rong bán quà bánh, nhớ bát phở thơm phức mùi gia vị, nhớ bát bún chả ngọt lịm nước dùng, nhớ cốc nước sấu ngâm đường giòn giòn miếng cùi sấu với vị chua thanh khiết, mát lịm những bữa hè nóng bỏng, nhớ hàng hoa phượng đỏ rực trên đường thanh niên, nhớ mùi hoa sữa, nhớ hạt cốm xanh thơm dẻo trong tiết trời se lạnh… Ôi! Hà Nội là một biển nhớ kể sao cho hết.

Giờ đây mỗi lần được trở về Hà Nội, nhìn sự đổi thay từng ngày của Hà Nội, tôi vẫn thấy mình như lạc vào vườn cổ tích. Nhưng vườn cổ tích của Hà Nội bây giờ không phải là vườn cổ tích mang dáng vẻ của Việt Nam xưa. Mà vườn cổ tích Hà Nội bây giờ có đủ sắc màu Âu Á pha trộn, nhiều khu giàu có hơn, nhiều nhà cao tầng hơn, đường phố nhiều làn đường hơn, phố mới nhiều hơn… Nhưng không vì thế mà mất đi bản sắc của Hà Nội. Những chợ trời, những quán ăn vỉa hè, những tiếng rao đêm, những gánh hàng rong… Sự  giao thương tấp nập, mua bán tự do từ sáng tới đêm, từ đầu tuần đến chủ nhật, thu hút khách trong và ngoài nước thăm chơi, mua bán và thưởng thức các đặc sản của Hà Nội. Chính vì thế Hà Nội trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết. Hà Nội không giống bất cứ một thành phố nào ở phương Tây. Đó chính là điều để tôi yêu Hà Nội. Để khi xa Hà Nội không thể quên và luôn ước ao được trở về.

Berlin 2. 7. 2023./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Tú Oanh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Trở về bên mùa sen Hà Nội
    Tôi rảo bước trên vỉa hè, Hồ Tây đối với tôi thân thương nhiều lắm. Nơi mặt hồ phản bóng mặt trời, lăn tăn gợn sóng đã chào đón tôi ra đời rồi lại bao bọc cho tôi trưởng thành. Chốn sáng hôm nay tôi ghé đến là một quán trà nhỏ ven đầm sen Tây Hồ. Gọi cho mình một cốc trà đá (thức uống tuyệt vời trong ngày hè), tôi thu mình lại một góc nhỏ, chậm rãi tận hưởng một ngày đặc biệt hiếm hoi.
(0) Bình luận
  • Hàng sấu già và chuyện nhặt phía sau tay lái
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội”, lời bài hát của nhạc sĩ Hoàng Hiệp làm cho tôi mỗi khi xa Thủ đô lại thường hay liên tưởng về Hà Nội với hình ảnh một thành phố đẹp đẽ, thơ mộng. Điều ấn tượng nhất với tôi là những hàng cây giữa tiết trời cuối hạ, đầu thu. Và con người nơi phố phường Thủ đô thì luôn cởi mở, chân thành và đằm thắm…
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
  • Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
    Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội và tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO