Hoa huỳnh anh ươm vàng sắc nắng

laodongthudo| 04/07/2022 11:48

Tôi muốn viết về loài hoa màu vàng gắn liền với miền ký ức khó phai. Nơi tôi đã từng đi qua, ấn tượng và ghi dấu bởi sắc vàng mơ phai như ánh nắng ngọt lịm rót lên tường nhà. Hoa huỳnh anh đấy! Hoa thường nở mỗi độ mùa xuân “chín” và kéo dài qua suốt mùa hè bỏng rát.

Hồi ấy, tôi thường theo mẹ như cái đuôi đi bất cứ nơi đâu. Sợ mẹ đi khuất bóng tôi sẽ bị lạc, chợt bắt gặp bên mảng tường khu tập thể của xưởng mộc, những cánh hoa vàng rụng rơi. Tôi nhặt hoa lên, màu vàng, cánh mỏng như hình chiếc phễu nhỏ run run trong tay tôi. Tôi nín khóc không đòi theo mẹ nữa. Một cơn mưa hoa màu vàng rụng rơi quanh tôi. Phải chăng tôi cảm tình với hoa từ độ ấy? Một loài hoa chẳng sang trọng như hoa lan, hoa mai hay thứ hoa nào khác. Chỉ là những bông hoa mọc ở tường rào, nhưng lại khiến trái tim rung động khác thường!
Hoa huỳnh anh ươm vàng sắc nắng
Hoa Huỳnh Anh (Ảnh minh họa)

Hoa huỳnh anh chỉ làm cảnh cho không gian sống. Cây hoa không ưa nước nên trồng ở chỗ khô cằn cũng ưng. Cây sẽ vươn theo thân mềm mà uốn éo làm điệu với rêu, đua nhau bám vào tường rồi nở hoa khoe sắc. Nghe nói, giống cây được mang về từ vùng Nam Mỹ xa xôi. Nơi xuất thân của nắng và gió nên loài hoa cũng giản dị và nhiệt tình như người dân ở quốc gia gần đường xích đạo rực lửa. Hoa có ý nghĩa mang đến may mắn cho mọi người. Hoa mang thông điệp như một lời chúc bình an với vẻ đẹp bình dị. Cái giản dị như màu nắng kia chẳng làm héo úa lòng người mà chỉ trọn vẹn một màu mơ phai man mác.

Mùa hè, rất nhiều loài hoa đua nhau bung nở và khoe sắc thắm. Người cũng đi qua biết bao nhiêu mùa hè, chất chứa trong lòng bao trong, đục, nông, sâu. Vui có, buồn cũng có! Thật bất ngờ, nơi cổng nhà chàng cũng trồng hoa huỳnh anh. Tuổi thơ khắc chạm miền ký ức nay gặp lại nhau trong màu hoa vàng mơ phai, tự nhiên thấy rưng rưng đến lạ. Người ta thường bảo, những kẻ si tình chỉ vì yêu đôi má lúm đồng tiền mà phải cưới cả một cô gái. Có công bằng không, khi tôi trót yêu một loài hoa mà phải lòng một chàng trai chỉ vì cổng nhà chàng có trồng một giàn hoa huỳnh anh?

Một chiều xa xôi của những ngày sau, tôi vô định men theo lối cũ qua hàng rào còn ướt sương đêm. Chợt đi qua phía cổng nhà chàng, bắt gặp loài hoa huỳnh anh xòe nở. Mấy cánh hoa màu vàng còn tươi rói, bung tỏa như nét cười chúm chím. Vẫn màu vàng nơi ấy, con tim lại rộn ràng khi cảm xúc dội về réo rắt từng tế bào ngỡ đã tưởng quên. Hóa ra, tôi không quên điều gì, kỷ niệm xưa cũ ùa về. Những nhánh huỳnh anh mềm mại vẫn bám chặt vào tường như khẳng định sự chung thủy với thời gian.

Có ai biết được, cái ngoảnh đầu nhìn lại của đứa bé mười tuổi, bắt gặp loài hoa khẽ khàng nói lời tạm biệt mà rưng rưng ngân vang mãi trong miền ký ức. Sắc nắng của hoa khiến lòng chợt thấy bình yên đến lạ!

Tôi quay xe lướt nhẹ qua phía cổng nhà chàng. Bất giác, tôi thả một nét cười trong gió. Nét cười đã chợt quên bao lâu trên đôi môi. Một màu hoa huỳnh anh chợt rõ rồi khuất dần nơi lối rẽ con đường. Tôi dặn lòng vẫn yêu màu hoa ấy trong tim. Yêu trong trẻo như những ngày phải lòng lúc ban đầu, không gợn chút dỗi hờn. Một màu vàng óng ả như nắng sớm. Yêu sao, sắc nắng hoa huỳnh anh!

(0) Bình luận
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
  • Hà Nội trong nỗi nhớ
    Tôi chỉ ghé lại Hà Nội chơi trong một quãng ngắn của năm tháng thanh xuân mình đã đi qua. Ừ, chỉ là một quãng dừng chân ghé lại.
  • “Xứ của Hiền” - cuốn tản văn như một album ảnh màu sepia
    Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
  • Hạ giới tròn trăng
    Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
  • Quà mùa thu
    Mùa thu là món quà dành cho những nhớ mong, món quà ngọt ngào, thấm đượm nắng gió và hương vị ký ức.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Hoa huỳnh anh ươm vàng sắc nắng
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO