Tản văn

Quà mùa thu

Tản văn của Nguyễn Minh Hoa 06:55 25/10/2025

Mùa thu là món quà dành cho những nhớ mong, món quà ngọt ngào, thấm đượm nắng gió và hương vị ký ức.

nhipsonghanoi.hanoimoi1.jpg

Nếu nắng mùa hè xối xả dễ làm người ta sợ hãi thì sắc nắng mùa thu lại khác. Ngay từ độ giao mùa, từng sợi hanh hao đã khéo léo đan cài. Người vội vã chỉ kịp cảm nhận mà không kịp nói cùng ai, còn người nhẩn nha hơn thì mở to mắt tìm hanh hao trong hoa lá, cỏ cây… hoặc khép mắt lại để chú tâm đón những giọt mùa đầu tiên, thật khẽ.

Người ta thường ví, mùa thu về quê trước, cứ nhìn cánh đồng lúa là biết. Lúa đọng sữa thơm như má con gái tuổi tròn trăng. Vầng trăng mùa thu vẫn sáng, có kẻ lóng ngóng vụng về mà để lỡ cả mùa trăng, mùa cốm. Lỡ thì nhớ, hanh hao thêm, cốm hương lại đưa lòng người về một vòng xa xôi mà tâm vẫn chẳng đổi.

Xuân thu nhị kỳ, chưa tới vụ gặt nhưng lễ cơm mới cũng đã cận kề. Chẳng biết năm nay “người ta” có về dự lễ Thánh?

Mùa nhẩn nha trên mái tóc muối tiêu. Những bông cúc vàng, những vòng hoa trắng, khói hương lan tỏa, linh hồn hoa hòa vào linh hồn người bao thế hệ, chỉ mong một điều bình yên. Để cốm và hoa về phố, để người ta nhắc nhau khoác thêm tấm áo mỏng kẻo trời đã sang thu.

Mùa thu xanh ngăn ngắt, mặc lũ trẻ con đếm ngày khai giảng thì cúc vẫn vàng rực khắp nẻo. Hoa đã về trên bình gốm, cốm thơm ngát trong tay chủ nhân. Có cốm, người lớn nhắc tới chuối, tới hồng. Phiên chợ tới chắc sẽ có trái đầu mùa, chắc hanh hao thêm chút nữa thì chuối chín trứng cuốc cũng về. Thứ quả ấy nhiều đứa trẻ thị thành chưa từng biết. Bà hoặc bố mẹ sẽ phải giải thích. Những tưởng lời chỉ thoảng qua tai, khó mà nhớ, nhất là khi phố mùa thu sáng lóa bởi trung tâm mua sắm khiến bọn trẻ mải mê. Thế nhưng, lũ trẻ phố thị, những đứa lớn lên ở ngoại ô hay trong chung cư xây trên đất ruộng phần lớn đều nhớ. Nhớ không khí gia đình ấm cúng, nhớ loài hoa, màu hoa mùa thu. Để rồi những mùa sau, khi đã làm vợ, làm mẹ, câu chuyện mùa thu lại được trở về từ những ngày rất xa.

Nắng thu khô nỏ, vàng thơm. Có hôm nắng rực rỡ, đúng là “nắng rám trái bòng, trái bưởi”, chiều về vẫn vàng ươm. Ngày nối ngày, nắng thiêu cháy cả những dải cỏ may.

Hoa trái cứ lấn mùa, nên giao mùa nay có vẻ quyến luyến hơn xưa. Hay tại giờ cúc nhiều sắc, nhiều loại hơn nên mùa thu cũng rộn ràng. Phố ngập nắng, hoa theo người vào ảnh lao xao. Người trong Nam tính mùa mưa nắng, biết rồi cứ nhắc hoài mùa thu xứ Bắc. Phải biết mới hiểu người xứ Bắc, người Hà Nội yêu mùa thu đến chừng nào.

Trời đất sang thu như cái vung tay hào phóng của gió, cho môi khô nứt, chẳng ai còn bảo giao mùa hay chớm thu được nữa.

Chợ chẳng còn ai bán thị xanh, quả nào cũng chín vàng. Quả thị sáp vàng óng, nhỏ xinh trong lòng tay. Người quê mang rổ thị ra chợ còn có quả trầy xước, cuối buổi bán rẻ cho hết. Người buôn thì mua cả cây, thuê hái cả cành lá, bọc xốp, chở về thành phố mà quả chẳng hỏng. Người thành phố thấy thị là ngẩn ngơ. Thị thơm lòng tay, thơm từ chợ tới công sở, gợi chuyện xưa với những túi thị buộc cước đỏ, cước xanh hay những sợi len màu. Chẳng ai còn nhắc hay chờ hoàng tử nhưng bóng dáng ngày xưa vẫn thấp thoáng trở về. Có cây thị xanh um góc vườn, góc sân chùa, mùa sai mùa thưa vẫn thơm suốt thu. Nhưng cũng có khi, sau một biến cố nào đó, cây không còn, góc vườn xưa thành nhà mới, chủ nhân xưa đã định cư nơi khác…

Thị về nhà, chẳng ai còn đợi cô Tấm, chỉ theo ký ức, theo hương thơm mà về. Trẻ con xóm cũ từng ngóng cây thị góc vườn suốt hè. Quả tròn đẹp thì nhiều hạt, quả vẹo xấu lại nhiều thịt. Trẻ con nay không chơi thị nữa, nhưng bất ngờ thay, nhiều người trung niên vẫn mê thị, kể vanh vách chuyện xưa cùng trái vàng thơm lựng. Hóa ra vẫn có một sợi dây xuyên suốt các mùa, đan bện bằng lời kể, câu chuyện, con chữ, bằng nắng gió, bão mưa.

Nắng thu trải dài phố, gió sải cánh rộng. Người ta hít hà mùa cho căng lồng ngực, dẫu phố này chẳng rõ hương hoa gì, cây sữa còn tận ngã tư xa. Có người yêu rủ nhau đi tìm trăng. Trăng trên phố tan trong ánh đèn nên phải tìm ở những khung trời thoáng. Vạn thuở trăng cô đơn, người đời gọi “ông tơ bà nguyệt”, gọi “gió giăng”… Ai yêu mà chẳng cất trong lòng một vầng trăng.

Trăng mùa thu sáng cho sương đọng, cho quả chín đúng vụ. Mắt na khép, lá phủ kín cành, thế mà từ đêm trăng khuyết na hé, đến trăng tròn mắt na đã mở. Cái tên “mắt na” thật khéo. Khi na mở mắt cũng là lúc chín. Cái khoảng mở mắt vừa đủ để lá cành còn tươi, na cứng tay mang về, chỉ ít ngày là chín thơm.

Người về từ miền núi xa, mê thứ đặc sản trải khắp các triền núi đã vôi có khi mua cả gùi về xuôi. Nhiều bà cụ nhìn mê mẩn, lại ngậm ngùi nhớ cảnh nghèo xưa. Khi ấy, na hiếm, qua mùa bão có khi cả cây chỉ được chục quả. Quả na quý, nhà nào dám mua cũng chỉ thắp hương đầu mùa, còn lại dành cho người già và trẻ con. Hạt na rửa sạch, đập dập ngâm rượu, trị chấy cho trẻ con hiệu nghiệm. Hạt na đen nhánh khiến người nhớ đến hàm răng đen của các cụ xưa, môi trầu cắn chỉ đỏ tươi. Bây giờ hiếm ai còn nhuộm răng đen nên trẻ con thành phố chẳng hiểu câu “răng đen nhức hạt na” là thế nào.

Sau na là hồng về chợ. Hồng chín trong sương, hồng ngọt trong sương. Dường như phải có đủ hồng đỏ, hồng ngâm mùa thu mới viên mãn. Người thích cái căng mọng của hồng đỏ trên cành nắng, kẻ lại thích cái “tai” hồng rõ duyên của hồng ngâm. Cầm quả hồng ngắm nghía, đoán già đoán non có đúng hồng ngâm nước suối không. Ở đời, có thứ kỵ nhau, lại có thứ lại như đũa có đôi, phải kết hợp mới trọn. Hồng ngâm nước suối cũng vậy. Từ triền núi, hồng gặp dòng chảy từ núi cao xuống mã đẹp, tai chắc.

Cúc nở, cốm thơm, na mở mắt, hồng chắc tai, bưởi cành… vẫn thấy thiếu. Thế là người thợ làm bánh không để ai chờ lâu. Bánh dẻo, bánh nướng mẻ đầu đã hết, mẻ sau vẫn đắt. Giờ bánh trung thu có quanh năm, rộ nhất từ cuối hè. Bánh nhiều loại, nhiều giá. Trẻ chọn bánh theo màu, người lớn thì “chung thủy” với bánh nướng truyền thống đậm vị, bánh dẻo vuông vức phủ bột phấn.

Bây giờ đang là mùa thu. Câu thơ theo mùa cũng trở về. Chẳng ai tính tuổi mùa, tuổi yêu:

Chúng mình nhắm mắt đi em
Cho na mở mắt ra xem
chúng mình…

Bài liên quan
  • Ông cháu Chích Chòe
    Chích Chòe rũ mình, rỉa lông, rỉa cánh. Nó thích thú chải chuốt bộ trang phục bóng bẩy của mình. Khoái chí, anh chàng ngẩng cao đầu, cất tiếng hót trong vắt giữa trời xuân.
(0) Bình luận
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
  • Hà Nội trong nỗi nhớ
    Tôi chỉ ghé lại Hà Nội chơi trong một quãng ngắn của năm tháng thanh xuân mình đã đi qua. Ừ, chỉ là một quãng dừng chân ghé lại.
  • “Xứ của Hiền” - cuốn tản văn như một album ảnh màu sepia
    Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
  • Hạ giới tròn trăng
    Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
  • Ông cháu Chích Chòe
    Chích Chòe rũ mình, rỉa lông, rỉa cánh. Nó thích thú chải chuốt bộ trang phục bóng bẩy của mình. Khoái chí, anh chàng ngẩng cao đầu, cất tiếng hót trong vắt giữa trời xuân.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Khơi dậy khát vọng làm chủ và tinh thần xung kích của thế hệ trẻ
    Nhân kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật xuất bản cuốn sách “Tiền đồ rực rỡ của Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa nằm trong tay thế hệ trẻ”. Cuốn sách giúp người đọc hiểu rõ hơn về tư tưởng của Tổng Bí thư Lê Duẩn, đồng thời đúc kết những bài học thực tiễn quý báu cho thế hệ trẻ Việt Nam trong kỷ nguyên mới, qua đó khơi dậy khát vọng cống hiến, bản lĩnh và ý chí tự lực, tự cường.
  • Động lực mới cho phát triển văn hóa Thủ đô
    Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, ban hành ngày 7/1/2026 là văn kiện có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, thể hiện bước phát triển mới trong tư duy lý luận của Đảng về vai trò, vị trí của văn hóa trong phát triển đất nước. Với tầm nhìn dài hạn và tư duy đổi mới sâu sắc, Nghị quyết số 80-NQ/TW đã trở thành “kim chỉ nam” cho phát triển văn hóa của mỗi địa phương. Với riêng Thủ đô Hà Nội - trung tâm chính trị văn hóa kinh tế văn hóa của cả nước, Nghị quyết đã tạo động lực mới để Thủ đô phát huy vai trò trung tâm, dẫn dắt trong phát triển văn hóa.
  • Nâng cao hiệu quả triển khai cơ chế tự chủ tại các đơn vị nghệ thuật ở Việt Nam
    Việc thực hiện cơ chế tự chủ tại các đơn vị nghệ thuật công lập đang đặt ra nhiều vấn đề cả về lý luận và thực tiễn. Tại hội thảo khoa học “Nghiên cứu cơ chế tự chủ của các đoàn nghệ thuật” do Viện Văn hóa, Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam tổ chức mới đây, bên cạnh việc nhìn nhận lại thực trạng, các ý kiến, tham luận cũng đã đề xuất nhiều giải pháp nhằm gỡ nút thắt cho việc thực hiện cơ chế tự chủ hiện nay của các đoàn nghệ thuật.
  • Hà Nội tuyển sinh mầm non, lớp 1, lớp 6 từ ngày 1/7
    Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội đã ban hành Hướng dẫn số 1161 /SGDĐT-QLT hướng dẫn UBND các xã, phường; các cơ sở giáo dục trực thuộc Sở Giáo dục và Đào tạo có cấp học mầm non, tiểu học, THCS chuẩn bị và tổ chức triển khai công tác tuyển sinh vào các trường mầm non, lớp 1 và lớp 6 năm học 2026-2027.
  • Học sinh Hà Nội được đăng ký 3 nguyện vọng vào lớp 10 không giới hạn khu vực
    Năm học 2026–2027, học sinh Hà Nội được đăng ký tối đa 3 nguyện vọng vào các trường THPT công lập không chuyên bất kỳ, thay vì giới hạn theo khu vực như trước.
Đừng bỏ lỡ
Quà mùa thu
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO