Tản văn

Ông cháu Chích Chòe

Đặng Thiêm 07:37 14/10/2025

Chích Chòe rũ mình, rỉa lông, rỉa cánh. Nó thích thú chải chuốt bộ trang phục bóng bẩy của mình. Khoái chí, anh chàng ngẩng cao đầu, cất tiếng hót trong vắt giữa trời xuân.

Bỗng nó phát hiện ông nội đang thu mình trong vòm lá, ngắm nhìn nó và mỉm cười. Nó bèn bay vụt đến bên, ngả đầu vào vai ông nũng nịu:

- Cháu xấu lắm và hót không hay hả ông?

- Không, cháu ông đẹp trai lắm và hót rất hay. Chắc chắn cháu sẽ giành giải Nhất trong hội thi lần này.

Chích Chòe rất hứng khởi. Nhưng nó bỗng nhận ra ông thở dài, bèn hỏi:

- Sao ông lại buồn ạ?

- Thì họ hàng nhà mình còn ai thi thố nữa đâu...

- Sao thế ạ?

- Bị bắt hết cả rồi!

- Sao lại bị bắt ạ?

depositphotos_6464180-cute-cartoon-bird.jpg

- Nhà mình ai cũng hót hay, chỉ phải cái tội hiếu thắng! Hễ nghe thấy ở đâu có tiếng hót là lao tới thách đấu, đọ tài. Lợi dụng thói xấu đó, bọn người ma mãnh liền chế ra cái máy thu tiếng hót rồi đặt vào lồng bẫy, bật lên. Các chú, các bác cháu chẳng suy xét thật giả, cứ nhào tới, thế là sập bẫy. Bị bắt nhốt trong lồng làm trò chơi cho họ, rồi bị bán đi xa mất tăm. Thế là hết đời!

0004-vector-dong-vat.jpg

- Trời ơi! - Chích Chòe kêu lên rồi rầu rĩ - Thôi thế thì cháu không đi thi “Tiếng hát rừng xanh” lần này nữa. Thi mà chẳng đông người thi thì thi làm gì?

Ông nhìn Chích Chòe, giọng chắc nịch:

- Sao lại thế! Thi là để thể hiện tài năng, đua nhau làm đẹp cho rừng xanh quê hương, làm đẹp cho cuộc sống. Cần lắm chứ, nên lắm chứ. Chỉ có điều: không được hiếu thắng, kiêu ngạo, cậy tài.

“Có tài mà cậy chi tài

Chữ tài liền với chữ tai một vần”
là thế đấy. Cháu nhớ chưa?

Nghe ông giảng giải, Chích Chòe vui vẻ trở lại:

- Dạ thưa ông, cháu nhớ rồi ạ! Cháu sẽ không cậy tài. Ai hát hay thì cháu sẽ gắng học theo, để mang vinh dự cho họ hàng nhà ta...

Nói rồi, Chích Chòe tung cánh bay vút lên, cất tiếng hót...

Bài liên quan
  • Những cơn mưa mùa hạ
    Hè về, không chỉ có tiếng ve râm ran hay ánh nắng chói chang nhuộm vàng lối đi mà còn có những cơn mưa. Mưa mùa hạ ồn ào, vội vã kéo đến cùng những trận giông bất chợt. Nó không buồn bã, dai dẳng như mưa phùn cuối đông mà dứt khoát, mạnh mẽ, đổ ào xuống rồi vội vã tạnh. Mưa tạt vào những ô cửa kính, len lỏi qua từng ngóc ngách ký ức, khẽ đánh thức một miền tuổi thơ xa xăm, ướt đẫm hương mưa và kỷ niệm.
(0) Bình luận
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
  • Hà Nội trong nỗi nhớ
    Tôi chỉ ghé lại Hà Nội chơi trong một quãng ngắn của năm tháng thanh xuân mình đã đi qua. Ừ, chỉ là một quãng dừng chân ghé lại.
  • “Xứ của Hiền” - cuốn tản văn như một album ảnh màu sepia
    Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
  • Hạ giới tròn trăng
    Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
  • Quà mùa thu
    Mùa thu là món quà dành cho những nhớ mong, món quà ngọt ngào, thấm đượm nắng gió và hương vị ký ức.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Hy vọng (Kỳ 2)
    Ngày tôi được sinh ra đã định sẵn cuộc sống sẽ gắn liền với một khu vườn ươm chật hẹp. Mỗi ngày, tôi đều nhìn thấy các bạn xung quanh rời đi. Đúng vậy, họ thường nói với nhau rằng: “Nó chẳng nở hoa được, mang về làm gì cho chật nhà!”...
  • Dự án Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): “Chắp cánh” để văn hóa Hà Nội thành một trụ cột trong nền kinh tế
    Trong nền kinh tế thị trường, câu hỏi: “Làm thế nào để vừa bảo tồn bản sắc, vừa biến các giá trị văn hóa thành nguồn lực nội sinh phát triển kinh tế?” đang là một bài toán không dễ hóa giải. Đối với Hà Nội, Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) đang có các điều khoản tạo hành lang pháp lý, cơ chế đặc thù, vượt trội để văn hóa trở thành một trụ cột của nền kinh tế.
  • Giới thiệu các tác phẩm hội họa tiêu biểu của vua Hàm Nghi tại Thủ đô Hà Nội
    Tiếp nối thành công của lần trưng bày tại Huế, từ ngày 24/4 đến 10/5/2026, Art Nation phối hợp cùng Viện Pháp tại Việt Nam và Trung tâm Hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu - Quốc Tử Giám tổ chức trưng bày “Trời, Non, Nước | Allusive Panorama” giới thiệu các tác phẩm hội họa tiêu biểu của vua Hàm Nghi tại Thủ đô Hà Nội.
  • Live Concert “Hà Nội bình yên”: Chạm tới chiều sâu cảm xúc
    Tối 28/3, tại Nhà Bát Giác bên Hồ Hoàn Kiếm, Live Concert “Hà Nội bình yên” đã mang đến một không gian nghệ thuật cộng đồng giàu cảm xúc, nơi âm nhạc trở thành nhịp cầu kết nối hàng nghìn khán giả.
  • [Podcast] Âm nhạc cuối tuần - Số 11
    15 giờ 30 Chủ nhật hằng tuần tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” lại ngân vang giữa lòng Thủ đô Hà Nội, kết nối nghệ sĩ với công chúng bằng những thanh âm tinh tế, góp phần nâng cao đời sống văn hóa tinh thần của người dân.
Đừng bỏ lỡ
Ông cháu Chích Chòe
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO