Tản văn

Một mùa sen để nhớ, một đời mẹ để thương

Tản văn của Trang Thu 08:12 15/09/2025

Buổi chiều, tôi đạp xe đưa con đi dạo. Mặt trời đã dịu nắng, ánh sáng đổ dài trên những tán cây ven đường, vàng ươm như rắc mật. Bên tay trái là hồ sen của làng.

dam-sen-trang-ha-noi-07.jpg

Mỗi năm, cứ độ đầu hè, nơi này lại bừng sức sống với màu xanh mát của lá, sắc trắng hồng dịu dàng của hoa. Đặc biệt, hoa sen có một mùi thơm thật khó diễn tả. Không gian bốn bề như được nàng tiên hoa lặng lẽ ướp hương. Mùi ấy không nồng nàn, không ngào ngạt, mà thanh khiết như một làn khói mỏng. Nó không ập đến, mà len nhẹ vào tâm trí tựa như một hồi ức không tên đang lặng lẽ thức dậy.
Chiếc xe đạp lăn chầm chậm qua hồ sen. Con gái nhỏ ngồi phía sau, tay khẽ níu áo tôi, reo lên: “Mẹ ơi, sen nở rồi.” Tôi quay lại mỉm cười. Sen đã nở dịu dàng như lời ru của mùa hạ. Tôi dừng lại để con ngắm nhìn, để mình được hít một hơi thật sâu mùi hương ấy. Đã bao lâu rồi tôi không có một khoảnh khắc thảnh thơi như thế? Hương sen làm dịu lòng người, khiến mọi lo toan, mệt nhọc, tất bật của cuộc sống thường ngày bỗng chốc tan biến. Chỉ còn lại một khoảng lặng đủ để mình sống chậm lại, đủ để nhớ.

Tôi nhớ mẹ. Mẹ rất thích hoa sen. Mỗi khi sen nở, mẹ lại mua vài bó mang về, cắm dâng lên bàn thờ tổ tiên. Mẹ thường bảo: “Sen thơm lắm, nhưng không phải kiểu thơm nồng như hoa sữa hay ngọt như hoa ngọc lan”.

Gió chiều nhẹ đưa, con gái tôi reo lên: “Mẹ ơi, kia có sen trắng!” Tôi dừng xe, đứng lặng nhìn những bông sen trắng muốt như được vẽ bằng ánh trăng. Mùi hương lại thoảng qua, lần này như chạm sâu hơn vào ký ức. Tôi thấy mình trở về tuổi thơ, thấy dáng mẹ với chiếc nón mê, thấy những trưa hè mẹ quạt cho tôi ngủ, tiếng quạt kẽo kẹt hòa cùng tiếng ve. Những điều tưởng chừng nhỏ bé, sao giờ đây lại thiêng liêng đến thế.

Tôi cúi xuống, bẻ một chiếc lá sen già, lật mặt dưới nhìn những đường gân mảnh khảnh như mạch máu. Lá sen cũng đẹp như hoa, cũng mang mùi hương riêng. Có lẽ, hương sen không chỉ nằm trong cánh hoa, mà còn nằm trong từng thớ lá, từng giọt sương đọng lại trên búp sen non. Như người phụ nữ vậy, vẻ đẹp không chỉ ở đôi mắt hay mái tóc, mà nằm trong cách họ sống, cách họ yêu, cách họ chịu đựng và tha thứ.

Tôi quay lại, bảo con gái: “Con ngửi thấy mùi sen không?” Con gật đầu cười: “Dạ, thơm như mẹ vậy.” Tôi không biết nên khóc hay cười. Một câu nói hồn nhiên của con trẻ mà khiến tim tôi rung lên một nhịp lạ kỳ.

Chúng tôi rời khỏi hồ sen khi nắng đã tắt hẳn nhưng hương sen thì vẫn còn vương lại trên vạt áo, trong mái tóc, và cả trong tâm trí tôi. Tôi chợt hiểu rằng, sống giữa thế giới xô bồ này, người ta không cần quá nhiều điều để thấy hạnh phúc. Chỉ cần một khoảnh khắc bình yên, một mùi hương gợi nhớ, hay một tâm hồn biết lặng lại để cảm nhận, thế là đủ.

Sen đã nở. Mùa sen đã về. Mùa sen đã dần trôi qua, nhưng hương sen vẫn còn vương trong tâm trí tôi như bóng dáng của mẹ, của những người phụ nữ tôi thương. Họ là những đóa sen giữa đời thanh khiết, cao quý, lặng thầm mà rực rỡ./.

Bài liên quan
  • Những cơn mưa mùa hạ
    Hè về, không chỉ có tiếng ve râm ran hay ánh nắng chói chang nhuộm vàng lối đi mà còn có những cơn mưa. Mưa mùa hạ ồn ào, vội vã kéo đến cùng những trận giông bất chợt. Nó không buồn bã, dai dẳng như mưa phùn cuối đông mà dứt khoát, mạnh mẽ, đổ ào xuống rồi vội vã tạnh. Mưa tạt vào những ô cửa kính, len lỏi qua từng ngóc ngách ký ức, khẽ đánh thức một miền tuổi thơ xa xăm, ướt đẫm hương mưa và kỷ niệm.
(0) Bình luận
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
  • Hà Nội trong nỗi nhớ
    Tôi chỉ ghé lại Hà Nội chơi trong một quãng ngắn của năm tháng thanh xuân mình đã đi qua. Ừ, chỉ là một quãng dừng chân ghé lại.
  • “Xứ của Hiền” - cuốn tản văn như một album ảnh màu sepia
    Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
  • Hạ giới tròn trăng
    Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
  • Quà mùa thu
    Mùa thu là món quà dành cho những nhớ mong, món quà ngọt ngào, thấm đượm nắng gió và hương vị ký ức.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Một mùa sen để nhớ, một đời mẹ để thương
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO