Hương tình cúc họa mi phố đầu đông

HNM| 13/12/2021 07:32

Thành phố phương Nam, ban mai nắng mỏng nhẹ trong bụi nước rơi rớt của cơn mưa đêm, có làn gió heo may lạc mùa phớt ngang phố. Chợt như vấp vào ký ức lãng đãng một ngày đã qua trong xa nhớ cuối thu đầu đông Hà Nội hoang hoải tìm về.

Ngập ngừng dừng bước, như muốn thời gian tạm dừng trôi trong chốc lát, để cảm nhận hoài niệm mùa đâu đó phảng phất những chờ đợi, những nhớ mong. Thinh không mơ hồ có tiếng ngân réo rắt trong vắt của loài chim họa mi hót trong bình minh mưa. Bỗng dưng nhớ những bông hoa nhỏ bé kỳ lạ đong đầy trên phố, làm nên dòng nhịp điệu lãng mạn cho ngày không vội vã...
Hương tình cúc họa mi phố đầu đông
Minh họa: Nguyễn Đăng Phú.

Biết rằng lỡ hẹn em Hà Nội một mùa hương tình cúc họa mi phố đầu đông.

Có thể nào quên mùa chòng chành giao nhau thu cất nắng hanh hao - đông mượn heo may gió trên những cánh cúc họa mi lặng lẽ len lỏi vào giữa phố Hà Nội. Có thể nào quên bàng bạc mơ màng buổi sớm mai lao xao lá rụng trải thảm vàng từng khoảng hè đường, cúc họa mi như một vệt trắng dịu dàng e ấp bồng bềnh trên phố Hà Nội. Có thể nào quên trong hoàng hôn sương khói phiêu ảo phủ xuống phố màu tím hư thực, cúc họa mi bỗng rực sáng ấm áp, quyến luyến ngày thật lạ kỳ. Có thể nào quên những chùng chình mùa cho ngày bất định, lưu lại vị cốm ướp hương sen mê hoặc cuối thu, cho cúc họa mi như những hiền hòa mong manh quyến rũ chớm đông Hà Nội phố.

Biết rằng lỡ hẹn em Hà Nội một mùa hương tình cúc họa mi phố đầu đông.

Hà Nội phố những ngày cúc họa mi đẹp đến ngây ngất dại khờ cảm xúc trai phương Nam là tôi. Nắng cho dù giữa trưa vẫn chỉ là màu vàng nhạt bãng lãng như chiếc khăn lụa tơ tằm mịn mượt hờ hững khoác trên vai em Hà Nội. Gió có chút hanh hao hương lành lạnh nhưng sao lại thấy ngọt như vị kem thơm trên môi em Hà Nội. Và cúc họa mi tinh khôi theo nắng theo gió về phố trên những chiếc xe đạp thong thả chậm rãi như dòng thời gian bỏ lơi một nhịp, trong chênh chao những gánh hàng hoa như mấy trăm năm phố chưa bao giờ thiếu vắng một ngày. Cúc họa mi nhỏ bé, khiêm nhường, mà sao khiến cho bao người không thôi mê mẩn, cho xao xuyến tâm can, xốn xang mênh mang mùa, cho nôn nao yêu thương khó cất thành lời, để nuối tiếc cất mùa cũ gửi vào ngăn ký ức...

Biết rằng lỡ hẹn em Hà Nội một mùa hương tình cúc họa mi phố đầu đông.

Mùa trước, cúc họa mi đã làm sứ giả cho tôi dệt mộng yêu với em Hà Nội. Một tình yêu tuyệt đối từ trái tim, chân thành, giản dị, trong trẻo, luôn muốn mang đến người mình yêu được hạnh phúc, luôn dõi theo từng vui buồn của người mình yêu để chia sẻ buồn, để cùng chung vui.

Tôi nhớ chiều cuối thu rơi rớt nắng quái vào hàng cây phố như từng giọt mật, gió gợn một vài làn nhẹ mang hơi lạnh mỏng manh cho phố có chút gam trầm, em Hà Nội muốn cho tôi một kỷ niệm giao mùa ấn tượng, đưa tôi ra ngoài bãi đá sông Hồng. Và tôi đã lọt vào một miền sông hoang sơ yên bình, nước lững lờ trôi êm, xa xa cỏ lau phất phơ như những nét vẽ trong nền trời, cúc họa mi trắng ngợp mắt, như một khung cảnh thần tiên phảng phất không khí liêu trai cổ xưa trong chiều muộn.

Rất khó gọi đúng cảm xúc của tôi, khi nắm tay em Hà Nội len vào giữa vườn cúc họa mi vào lúc chiều buông những tia nắng cuối yếu ớt, gió mơn man nhẹ lướt trên miên man trắng hoa, cho từng đợt sóng cúc họa mi lay động dập dờn trong chạng vạng. Cả vườn cúc họa mi bừng lên màu trắng tinh khiết như sự tận hiến cuối ngày, để âm thầm đêm khép cánh, nâng niu nụ hoa cho bình minh ngày mới bung cánh tỏa sắc góp vẻ đẹp thanh tân.

Trở về phố, trên tay em là bó cúc họa mi được gói trong một tờ giấy màu nâu nhạt, in rải rác dòng chữ tiếng Anh: “Do you love me?” - Anh có yêu em không? Không biết là vô tình hay hữu ý, khi nhìn vào mắt em Hà Nội, tôi cứ thấy dòng chữ đó hiện ra, như lời tỏ tình khe khẽ, ngại ngùng từ một trái tim thiếu nữ trong veo. Tim tôi lạc một nhịp. Làm sao có thể không yêu em cho được? Làm sao có thể quên cúc họa mi phố Hà Nội?

Tôi xếp mộng mơ vào khoảng lặng của mùa, gửi vào ngăn ký ức gìn giữ kỷ niệm mãi đẹp. Là tiếng yêu theo mỗi cánh hoa em Hà Nội đã thả vào cơn gió mùa đông bắc đầu tiên, cho tôi vấn vương hương tình cúc họa mi phố đầu đông.

(0) Bình luận
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
  • Hà Nội trong nỗi nhớ
    Tôi chỉ ghé lại Hà Nội chơi trong một quãng ngắn của năm tháng thanh xuân mình đã đi qua. Ừ, chỉ là một quãng dừng chân ghé lại.
  • “Xứ của Hiền” - cuốn tản văn như một album ảnh màu sepia
    Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
  • Hạ giới tròn trăng
    Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
  • Quà mùa thu
    Mùa thu là món quà dành cho những nhớ mong, món quà ngọt ngào, thấm đượm nắng gió và hương vị ký ức.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Live Concert “Hà Nội bình yên”: Chạm tới chiều sâu cảm xúc
    Tối 28/3, tại Nhà Bát Giác bên Hồ Hoàn Kiếm, Live Concert “Hà Nội bình yên” đã mang đến một không gian nghệ thuật cộng đồng giàu cảm xúc, nơi âm nhạc trở thành nhịp cầu kết nối hàng nghìn khán giả.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Hy vọng (Kỳ 2)
    Ngày tôi được sinh ra đã định sẵn cuộc sống sẽ gắn liền với một khu vườn ươm chật hẹp. Mỗi ngày, tôi đều nhìn thấy các bạn xung quanh rời đi. Đúng vậy, họ thường nói với nhau rằng: “Nó chẳng nở hoa được, mang về làm gì cho chật nhà!”...
  • Dự án Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): “Chắp cánh” để văn hóa Hà Nội thành một trụ cột trong nền kinh tế
    Trong nền kinh tế thị trường, câu hỏi: “Làm thế nào để vừa bảo tồn bản sắc, vừa biến các giá trị văn hóa thành nguồn lực nội sinh phát triển kinh tế?” đang là một bài toán không dễ hóa giải. Đối với Hà Nội, Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) đang có các điều khoản tạo hành lang pháp lý, cơ chế đặc thù, vượt trội để văn hóa trở thành một trụ cột của nền kinh tế.
  • Nâng cao đời sống người cao tuổi qua các hoạt động có ý nghĩa tại phường Tây Hồ
    Chiều ngày 28/3, tại khu vực tượng đài Anh hùng Lý Tự Trọng (số 2 phố Thụy Khuê), Hội Người Cao tuổi phường Tây Hồ đã long trọng tổ chức Lễ ra mắt Câu lạc bộ Văn nghệ - Dân vũ, CLB Thơ và Chương trình văn nghệ chào mừng thành công cuộc bầu cử ĐBQH khóa XVI và ĐB HĐND các cấp, nhiệm kỳ 2026 – 2031.
  • Hội thảo “Nghiên cứu các giải pháp ưu tiên nguồn lực phát triển thể dục thể thao thành phố Hà Nội trong giai đoạn mới”
    Chiều 28/3/2026 tại Bảo tàng Hà Nội đã diễn ra Hội thảo “Nghiên cứu các giải pháp ưu tiên nguồn lực phát triển thể dục thể thao thành phố Hà Nội trong giai đoạn mới”. Hội thảo được tổ chức nhằm đánh giá toàn diện thực trạng phát triển thể dục thể thao Thủ đô Hà Nội; phân tích những kết quả đạt được, những tồn tại, hạn chế; đồng thời đề xuất các giải pháp trọng tâm, mang tính chiến lược nhằm ưu tiên nguồn lực phát triển thể dục thể thao trong bối cảnh đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa, chuyển đổi số và hội nhập quốc tế.
Đừng bỏ lỡ
Hương tình cúc họa mi phố đầu đông
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO