Lý luận - phê bình

Miền ký ức vọng về từ mùa thu Hà Nội

Lời bình của Nguyễn Thị Thiện 19:37 25/10/2025

Thủ đô Hà Nội mùa nào cũng đẹp, nhưng có lẽ đẹp nhất vẫn là mùa thu. Trong nhiều thi phẩm viết về Hà Nội, “Mùa thu về Hà Nội” của Mạc Phương là một bài thơ giàu chất trữ tình, gợi mở bức tranh mùa thu thơ mộng, đồng thời chan chứa nỗi niềm yêu thương, hoài niệm về một mối tình xưa.

mua-thu-ha-noi-thumb_1685027028.jpg

Mùa thu về Hà Nội

Hà Nội ơi thu đã về rồi đó
Tím màu trời sắc đỏ góc phố quen
Em thẫn thờ bàn tay mở búp sen
Thơm mùi cốm cô hàng rong rao bán.

Trời vào thu vờn bay đôi cánh nhạn
Gió hanh hao chầm chậm lướt mặt hồ
Cành liễu rủ đu đưa gợn sóng xô
Em thổn thức nhớ hoài mùa thu cũ.

Hà Nội ơi gửi mây về nhắn nhủ
Lời đá vàng khắc ghi mãi trong tim
Bao yêu thương em vẫn cố lặng kìm
Giữa Thủ đô thu đã về lành lạnh.

Ngọn lửa tình trao cho em sức mạnh
Để nhớ thương vượt trở ngại khó khăn
Dòng thời gian lưu dấu vết in hằn
Mùa thu ấy hai chúng mình sánh bước.

Góc trái tim vẹn nguyên lời hẹn ước
Yêu vĩnh hằng mùa thu nhỏ có anh
Dẫu nửa đời mái tóc chẳng còn xanh
Nhưng tình em vẫn nồng nàn thắm đỏ.

Hà Nội ơi thu đã về cửa ngõ
Em gửi anh hương sen tím làm quà
Bao nhung nhớ của ngày tháng đã qua
Em gói ghém trong mùa thu Hà Nội.

Mạc Phương

Thủ đô Hà Nội mùa nào cũng đẹp, nhưng có lẽ đẹp nhất vẫn là mùa thu. Trong nhiều thi phẩm viết về Hà Nội, “Mùa thu về Hà Nội” của Mạc Phương là một bài thơ giàu chất trữ tình, gợi mở bức tranh mùa thu thơ mộng, đồng thời chan chứa nỗi niềm yêu thương, hoài niệm về một mối tình xưa.

Ngay từ những câu mở đầu, tác giả đã dựng nên một không gian đầy màu sắc:

Hà Nội ơi thu đã về rồi đó
Tím màu trời sắc đỏ góc phố quen.

Sắc tím của trời mây, sắc đỏ nơi góc phố quen là nơi gắn với bao kỷ niệm hẹn hò của đôi bạn trẻ. Và nhắc đến thu Hà Nội, không thể nhắc tới hương cốm - thứ quà giản dị mà tinh tế. Cốm ngon nhất là khi đầu mùa, gói trong lá sen xanh anh và em từng thưởng thức. Hương cốm dẻo thơm, ngọt dịu thuở ấy dường như còn dư vị đến tận hôm nay.

Bức tranh mùa thu trong thơ Mạc Phương tiếp tục được phác họa qua nhiều hình ảnh điển hình khác nữa: đôi cánh nhạn vờn bay trong gió hanh, cành liễu rủ khẽ đu đưa trên mặt hồ gợn sóng. Những hình ảnh ấy như tấm gương phản chiếu tâm trạng nhân vật trữ tình, để “em” bồi hồi “thổn thức nhớ hoài mùa thu cũ”. Thiên nhiên mùa thu được nhân hóa, biết sẻ chia, đồng cảm với những hoài niệm xưa trong lòng em:

Hà Nội ơi gửi mây về nhắn nhủ
Lời đá vàng khắc ghi mãi trong tim
Bao yêu thương em vẫn cố lặng kìm
Giữa Thủ đô đã về lành lạnh.

Ngọn lửa tình yêu chính là nguồn sức mạnh giúp “em” vượt qua bao thác ghềnh của cuộc đời bởi “Mùa thu ấy hai chúng mình sánh bước”. Niềm hạnh phúc khi được bên nhau ngày nào đã trở thành điểm tựa tinh thần của em:

Góc trái tim vẹn nguyên lời hẹn ước
Yêu vĩnh hằng mùa thu nhỏ có anh
Dẫu nửa đời mái tóc chẳng còn xanh
Nhưng tình em vẫn nồng nàn thắm đỏ.

Đây có lẽ là khổ thơ hay nhất trong bài. Từng câu, từng chữ cho thấy tình yêu bền chặt, thủy chung của em dành cho anh. Những hình ảnh gợi cảm như “góc trái tim”, “mùa thu nhỏ có anh” vừa trong sáng, vừa sâu lắng, tái hiện mối tình tuổi trẻ khởi nguồn và gắn liền với mùa thu Hà Nội.

Vì nhiều nguyên do mà hai người có tình nhưng chẳng nên duyên. Thuở ấy từng sánh bước bên nhau, nhưng rồi không thể đi chung một con đường. Dẫu vậy, tình yêu ấy trong em không phai nhạt theo năm tháng mà vẫn “vẹn nguyên lời hẹn ước/ Yêu vĩnh hằng mùa thu nhỏ có anh”. Để rồi, khi thu lại về trên đất Hà thành, bao ký ức lại ùa về cùng nỗi nhớ khôn nguôi:

Hà Nội ơi thu đã về cửa ngõ
Em gửi anh hương sen tím làm quà
Bao nhung nhớ của ngày tháng đã qua
Em gói ghém trong mùa thu Hà Nội.

“Hương sen tím” từng là chứng nhân của một tình yêu đẹp, giờ đây chỉ còn vang vọng trong ký ức. Mùa thu Hà Nội trở thành nơi lưu giữ kỷ niệm, để tình yêu ấy không phai nhòa mà vẫn sống mãi trong tâm tưởng. Điệp từ “thu” (9 lần), “Hà Nội” (5 lần) cùng hệ thống từ láy giàu nhạc điệu (thẫn thờ, chầm chậm, hanh hao, đu đưa, thổn thức, nhắn nhủ, lành lạnh, nồng nàn, nhung nhớ, gói ghém…) đã tạo nên một giai điệu man mác, thấm đẫm nỗi buồn. Thi phẩm không chỉ gợi thêm tình yêu với mùa thu Hà Nội mà còn khơi dậy sự trân trọng đối với những tình cảm thủy chung, trong sáng của con người./.

Bài liên quan
  • Có một mùa thu vẫn còn thơ bé
    Khi những vạt nắng xanh non tháng Chín lung linh nhảy múa bên thềm nhà, bọn trẻ con đã bắt đầu vào năm học mới, lòng tôi lại rộn lên những cảm xúc bâng khuâng khó tả. Trong tâm trí, tôi thấy nhảy nhót những trang sách giáo khoa thời tiểu học, với hình ảnh con gà, con mèo, bắp cải, con trâu... lần lượt ùa về.
(0) Bình luận
  • Nhà văn Nam Cao - nhìn từ khả năng kiến tạo di sản văn hóa vùng
    Nhà văn có muôn nẻo lựa chọn bút danh cho mình (cội nguồn dòng tộc, kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu, bè bạn, triết lý nhân sinh, thế sự, nghề nghiệp, phép chơi chữ…). Với Trần Hữu Tri (1917-1951), ông chọn bút danh Nam Cao bằng lối ghép địa danh quê hương với hai chữ đầu của tên tổng và huyện: tổng Cao Đà, huyện Nam Xang (nay thuộc xã Nam Lý, tỉnh Ninh Bình).
  • Nhà thơ Nguyễn Thanh Kim với “Nhịp xuân”
    Thơ Nguyễn Thanh Kim trong tập “Nhịp xuân” mở ra một không gian giàu nhạc tính và ký ức, nơi con người, thiên nhiên, quê hương và lịch sử hòa quyện thành mạch cảm xúc dào dạt. Đọc những vần thơ này, ta cảm nhận rõ nỗi thiết tha với đất mẹ, với những mùa màng, với dòng sông, cây bưởi, hoa gạo, hoa xoan. Tất cả trở thành những biểu tượng vừa gần gũi vừa lung linh trong tâm thức người thơ.
  • Tạp chí Người Hà Nội nhận tặng thưởng của Hội đồng Lý luận Trung ương
    Tối 29/12, tại Hà Nội, Hội đồng Lý luận Trung ương tổ chức Lễ trao tặng thưởng các tác phẩm lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật xuất bản năm 2024; khen thưởng các cơ quan báo chí, xuất bản có thành tích nổi bật trong tuyên truyền, quảng bá các hoạt động lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật năm 2025.
  • Ngô Thanh Vân, vẻ đẹp kỳ diệu của nỗi buồn
    Người xưa rất coi trọng phần nội tâm (tình) trong thơ. Không có văn bản văn học nào thể hiện cái tôi cá nhân rõ như thơ. Nói như nhà văn Trịnh Bích Ngân: “Thơ không chịu được sự che đậy... Dũng cảm phơi bày. Chân thành phơi bày”.
  • Thao thức với phần đời chiến trận
    Có thể nói cuộc kháng chiến trường kỳ hào hùng và bi tráng của dân tộc, ở bất kỳ trạng huống nào dường như đã chi phối và tạo động lực cho đội ngũ văn nghệ sĩ, những người cầm bút suy nghĩ và sáng tạo. Ta hiểu vì sao ngay trong cuộc sống thời bình, trong đời sống dân sự, những hình ảnh của ngày hôm qua vẫn khiến con người luôn “thao thức với phần đời chiến trận”.
  • Phát huy vai trò của văn nghệ sĩ Thủ đô trong phát triển công nghiệp văn hóa
    Hà Nội - Thủ đô tự nhiên của lưu vực sông Hồng, trung tâm chính trị, kinh tế, văn hóa của cả nước từ ngàn xưa đã là nơi hội tụ và đào luyện nhân tài. Phần lớn danh nhân Việt Nam từng sống, làm việc, sáng tạo ở Thăng Long - Hà Nội, để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử dân tộc. Ở mảnh đất hội tụ tinh hoa văn hóa bốn phương ấy, con người Thăng Long mang trong mình nét tài hoa, đa tài, đa nghệ, thấm đẫm bản sắc trí tuệ và tinh thần sáng tạo. Trong đó, đội ngũ trí thức, văn nghệ sĩ - những người sinh ra, lớn lên
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Miền ký ức vọng về từ mùa thu Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO