Những cung đường hoa nắng

Nhất Mạt Hương| 22/01/2023 10:40

Ba Vì tàn mùa thu, nàng đông rón rén bước những bước chân đầu tiên chùng chình, lơ đãng. Rừng rực những cung đường trong vườn quốc gia, dã quỳ khoe sắc. Lạc bước giữa miên man, tưởng đang trôi trên những tấm thảm rập rờn sóng sánh - những cung đường hoa nắng!

hoa-da-quy-da-lat-3.jpg

Dã quỳ - loài hoa đặc trưng của Tây Nguyên nắng gió giờ đã chu du phía Bắc báo hiệu đông về. Rải rác những sườn đồi, góc núi, mé vườn, bờ ao… rong chơi khắp chốn nhưng không ở đâu lại bạt ngàn và mê mải như ở chốn này. Một con đường mượt mà bất tận, uốn lượn, quanh co; hai bên hai hàng lan can vững chắc ngăn cách núi, vực sâu, hồ lớn… còn một khoảng không bên trong dành cho dã quỳ, bung biêng, rực rỡ. Dã quỳ thân mảnh dẻ, nương tựa vào nhau, đan kết xum vầy phô những mặt trời mỏng mảnh. Ngàn vạn thân dã quỳ, triệu triệu bông xòe cánh, như triệu triệu bàn tay thân thiện gọi mời.

Sườn dốc nghiêng nghiêng theo những tàng xanh của tán cây, bóng núi; lạo xạo lá khô nghịch đùa với gió. Dã quỳ trước mặt, dã quỳ sau lưng; dã quỳ lưng chừng, dã quỳ chấp chới. Vòng bánh xe cuốn theo nhịp bước của hoa như những câu thơ gieo mùa trong đất để nở ra bài ca năm tháng. Lòng người cũng rộn ràng ca hát theo nhịp nắng trên mỗi đoạn đường. Quãng nào cũng muốn dừng chân để chạm tay vào từng cánh hoa dịu dàng, lơ đãng. Sắc xám của đá tôn lên nét vàng kiêu hãnh. Thỉnh thoảng, một chiếc gương cầu lồi xuất hiện báo hiệu khúc cua, giống như chiếc gương cho những nàng tiên của núi soi mình làm dáng. Những dải hoa nối dài liên tiếp nhưng không đơn điệu vì dáng nương thế núi, vì tầm hoa thay nhau nở. Những bông đã tàn cúi mình thẫm lại nhường chỗ cho những nụ mới vươn lên, xao xác kể nhau nghe câu chuyện nắng mưa, nhân thế. Và xen giữa những dải hoa là những rừng dã quỳ nho nhỏ. Nhìn từ xa tưởng ai trải tấm chiếu mênh mông vàng ruộm để chuẩn bị cho bữa yến tiệc của sương mù. Bước vào khu rừng ấy, ngước lên nhòa mắt vì dã quỳ chạm má, chạm môi. Chạm cả miền ấu thơ xưa cũ khi lại được hòa vào cỏ cây, đất trời trong khoảng cách gần gụi đến bất ngờ. Càng lên những cung đường cao, sương càng dày, có đoạn tràn cả ra đường; lơ lửng đùa giỡn với khách bộ hành. Ai đó không cầm lòng được trước khung cảnh như chốn bồng lai ấy, giơ cả hai tay để ôm vào lòng khí núi, áp má tận hưởng sắc lạnh se se của rừng đầu đông. Để rồi ngẩn ngơ khi vừa ra khỏi màn sương mờ ảo lại được đắm mình trong thứ nắng thanh khiết, rực trong như mật ong đánh loãng. Thứ nắng pha trộn giữa sắc xanh của bạt ngàn tầng lá từ rìa núi đến vút cao lẫn sắc vàng hắt lên từ những cụm dã quỳ đan quyện. Gió không vi vu chỉ mơn man trên da như thì thào báo hiệu đã vào đông. Nắng, gió nơi núi rừng đã khác biệt với những kẻ 4 mùa ở dưới xuôi và ở chốn này càng lạ lẫm. Gió lao xao phía những mái tóc đang bay, nắng làm hồng môi má thanh tân; dịu dàng nâng những gót chân đang đuổi theo bóng hoa trên từng góc sáng.

Rời khỏi con đường chính đẹp đến mê lòng, lạc vào những lối rẽ bất chợt còn gặp thêm những rừng hoa muôn sắc, nhà thờ hoang phế và điểm cuối là một ngôi đền mà sắc xanh bao trùm rợp ngợp. Những bậc đá nghiêm ngắn dẫn lên một con đường trong rừng thú vị đến ngẩn ngơ. Đôi dây leo bất ngờ xuất hiện, một cái gốc xù xì ngã đổ vẫn nuôi thân cây nằm rạp mà xanh tốt đến khó tin; một loài cây hoa tím la đà xui xao xuyến. Bỗng nhận ra sức sống bất tận của rừng từ đôi nhánh dây leo miệt mài đến chiếc lá non bé xíu vừa trồi lên trên nách lá đang uống tia nắng tinh khôi vừa chiếu rọi.

Ngược đường trở xuống, bóng nắng mỏng đi đôi chút và sương càng bảng lảng. Tưởng đâu đang lạc giữa Đà Lạt của xứ Bắc. Và lại trôi theo những thảm vàng rực rỡ như thực như mơ.

Dã quỳ lặng lẽ dạo lên bản nhạc mùa đông từ những cung đường hoa nắng!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nhất Mạt Hương. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Phở gánh, tình yêu và nỗi nhớ Hà Nội
    Mấy hôm rày đọc được những dòng tin tức kiểu Hà Nội trở lạnh, người dân diện áo ấm, quàng khăn ra đường khiến tôi nhớ Thủ đô da diết. Lý do ư, đơn giản lắm, mảnh đất ấy là lần đầu tiên tôi biết yêu và biết đến món phở gánh.
(0) Bình luận
  • Hàng sấu già và chuyện nhặt phía sau tay lái
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội”, lời bài hát của nhạc sĩ Hoàng Hiệp làm cho tôi mỗi khi xa Thủ đô lại thường hay liên tưởng về Hà Nội với hình ảnh một thành phố đẹp đẽ, thơ mộng. Điều ấn tượng nhất với tôi là những hàng cây giữa tiết trời cuối hạ, đầu thu. Và con người nơi phố phường Thủ đô thì luôn cởi mở, chân thành và đằm thắm…
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
  • Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
    Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Những cung đường hoa nắng
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO