Phố Check in

Nguyễn Trọng Văn| 17/11/2022 17:10

Đó là con phố được mệnh danh là “Đường phố đẹp nhất Thủ đô”. Phố đẹp, cổ xưa mà lãng mạn. Phố đẹp, hiện đại mà hào hoa. Phố đẹp, ồn ã mà lắng đọng. Phố đẹp, hối hả mà trầm tư. Và cũng bởi phố đẹp nên ai từng đến phố, ai từng qua phố đều dừng lại để… chụp ảnh. “Phố Check in” nên tên từ đó.

Phố bắt đầu từ bốt nước có từ thời Pháp, chỗ nối với phố Hàng Đậu. Người nơi xa đến với Hà Nội sau khi xuống cầu Long Biên thì theo phố Hàng Đậu đi chừng 500 mét là tới phố Phan Đình Phùng. Phố Phan Đình Phùng chạy dài 1,5 cây số, thẳng tắp theo hướng đông tây, chính là đường hào chạy mé ngoài bức tường Hoàng thành Thăng Long phía bắc, điểm cuối của phố giáp với phố Hoàng Hoa Thám và phố Mai Xuân Thưởng ở chỗ vườn hoa Lý Tự Trọng. Đầu phố chính là từ bốt nước cũ mà người Hà thành quen gọi là “Bốt Hàng Đậu”.

Thời Pháp, phố Phan Đình Phùng được gọi là phố Các-nô, sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945 có tên là Phan Đình Phùng. Nhưng phố hiện có nhiều “tên gọi” khác nhau. Ngay cái tên “phố Check in” cũng là cách gọi thể hiện trào lưu hiện nay của người Hà Nội. Em mở những ngày thu/ Áo dài trắng check in trên phố.

122961298_3391866797599406_367006304993877370_n.jpg

Tôi có may mắn gắn bó với phố Phan Đình Phùng hơn bốn mươi năm, thực ra cũng chẳng “nhiều nhặn” gì nhưng chừng đó cũng đủ để tôi yêu phố. Còn nhớ, khi những tia nắng đầu hè rọi từ phía đông, phía cầu Long Biên tới, đấy cũng là lúc hàng cây sấu cổ thụ trên phố nở ngàn ngàn những bông hoa màu trắng, nhỏ xinh xinh. Hoa sấu tinh khôi, hoa sấu thơm nồng nàn. Những buổi tối đầu hè như thế, tôi mở cửa bước ra ban công, đứng ở đây dù chỉ một mình nhưng tôi có cảm giác vây xung quanh mình là rất nhiều bè bạn. Hương hoa sấu nhè nhẹ toả lan, bao bọc quanh tôi như thân gần trìu mến. “Anh ngỡ mình lạc dưới mưa tiên/ Khi bắt gặp mùa hoa sấu rụng”, tôi viết câu thơ ấy để thay lời cảm ơn thứ hoa dân giã mà sang trọng. Tuổi trẻ mộng mơ, tuổi trẻ sôi động, tuổi trẻ ôm ấp nhiều hoài bão. Và “trận mưa tiên” bất ngờ trút xuống khi có một cơn gió ào qua, đám thiếu niên chạy ùa ra đứng dưới gốc cây sấu. Có thằng ngửa mặt lên nhìn, nét mặt mơ màng giống kẻ làm thơ. Có đứa hét to, chụm tay hứng những bông hoa đang rơi lả tả, rồi nó bẽn lẽn bước chân đi, hoa sấu rụng rơi trắng xoá mái đầu.

Phố có nhiều tên gọi khác nhau, tuỳ theo cảm nhận của mỗi người, tuỳ theo mùa trong năm và cũng tuỳ vào đặc điểm thấy được trên phố. Có nhiều tên gọi như thế là bởi phố đẹp hàng ngày, đẹp hàng tuần, đẹp hàng tháng, đẹp hàng năm và mùa nào cũng đẹp. Và như người ta nói: Phố đẹp từng chi tiết nhỏ.

4519_dsc_6951.jpg

Có người gọi đó là “phố hai hàng cây”, gọi như thế cũng thấy hay hay bởi đây là đường phố duy nhât ở Hà Nội có vỉa hè bên số chẵn rất rộng, rộng đến nỗi trên vỉa hè ấy người đã đã trồng những hai hàng cây, mà toàn là những cây dạng cổ thụ. Vỉa hè thoáng rộng, hai hàng cây quanh năm xanh tốt che rợp những ngôi biệt thự kiểu Pháp. Vào giờ tan học, nam thanh nữ tú của Trường THPT Phan Đình Phùng ùa ra cổng trường, rộn tiếng cười giòn, áo trắng học sinh như nổi bật lên giữa màu xanh cây lá. Nhà tôi ở phía đối diện với trường. Những hôm về nhà buổi trưa, tôi thường bị vợ nhắc vì sao về muộn. Tôi cười ngượng nghịu bởi chót “yêu” cái thuở học trò sáng trong nhường ấy.

Có người gọi đó là “phố cây sấu”, gọi như thế vì đa phần cây được trồng hai bên hè phố là những cây sấu cổ thụ. Đấy, đầu hè nắng vàng rực rỡ, hoa sấu nở trắng vòm cây, gặp gió ùa về rụng rơi. Hoa sấu rụng rơi phơi trắng vỉa hè, hoa sấu rụng rơi phơi thơm từng bước chân qua. Có đêm không ngủ, tôi lại ra đứng ở ban công, tiếng ve sôi cồn cào, tiếng ve nhắc nhắc, tiếng ve thúc giục. Lại nhớ thuở tới trường, mỗi khi nghe tiếng ve sôi lại thầm ước về một miền xa thẳm, lại thầm mong lớn lên từng ngày để được đi xa. Và để rồi đêm đêm ở xa thành phố, nghe tiếng ve kêu lại nhớ phố nôn nao, nhớ vô cùng, nhớ vô vàn.

Có người thì bảo đây là “phố lá vàng”, gọi như thế là bởi lá sấu theo mùa mà vàng đi, gặp cơn mưa hạ đổ xuống, mưa tạnh, nắng lên, vỉa hè như được nhuộm thảm vàng. Tôi lại bảo “đó là màu nắng”. Màu của sức sống vươn lên khi ngước mắt lên nhìn vòm cây ngỡ chỉ còn trọi trơ cành lá ấy mà vòm cây sấu đã rậm rịt màu xanh, tôi nói “màu xanh bất tận”. Nhưng thích nhất mỗi độ lá vàng rơi, trên vỉa hè phố Phan Đình Phùng rộn rã những bước chân thiếu nữ. Các cô gái Hà thành từ khắp các phố phường khác đổ về đây để cùng lưu lại khoảnh khắc tà áo dài lướt trên thảm vàng, lưu lại thời khắc những bàn chân đi nhẹ cánh tiên mà chợt vọng lại hình ảnh thú vị của “Con nai vàng ngơ ngác/ Đạp lên lá vàng thu”.

duong-phan-dinh-phung-ha-noi.jpg

Có người lại bảo đây là “phố hàng hoa rong”. Còn nhớ khoảng mươi mười lăm năm về trước. Hồi đó cứ sáng sớm bước ra phố đã thấy những cô những chị bán hoa. Họ từ mạn Bưởi xuôi theo phố Hoàng Hoa Thám xuống. Những gánh hoa tung tẩy theo mỗi bước chân làm dậy lên mùi thơm khó tả. Giờ thì những gánh hoa buổi sớm nhường chỗ cho những chiếc xe đạp đầy nặng hoa với hoa. Nhộn nhịp nhất lại vào buổi chiều. Các cô bán hoa đạp xe vào tới phố Phan Đình Phùng thì xuống xe dắt bộ. Dắt đến giữa phố, chỗ trước cổng Bắc môn thì dừng xe sát vỉa hè, dùng thanh tre làm cây chống cho xe chắc vững. Các cô dừng lại thong thả rẩy nước tưới cho hoa tươi thêm phần mời gọi. Mùa nào hoa nấy. Mùa xuân, hoa hồng, hoa đào. Mùa hè, hoa sen, hoa loa kèn. Mùa thu, hoa cúc hoạ mi. Đến mùa đông thì thầm kín màu tim tím của hoa cúc tím bên những bó hoa thạch thảo.

z3891155734954_2e40eb85fb9433a1bf9b7524b0007d46.jpg

Hoa vào phố, cũng là lúc áo dài trắng, áo dài đỏ, áo dài xanh ríu rít bên nhau, xúm xít chụp ảnh. Dường như ngày nào, dường như mùa nào, gái Hà thành cũng rủ nhau về đây chụp ảnh. Họ muốn lưu giữ vẻ đẹp của hoa bên những tà áo thướt tha. Vui nhất và đông nhất là cuối mùa thu. Tầm ấy, nắng vàng nhẹ, tiết trời hanh hanh, một chút se se và thế là đủ để các chị các em “khoe” những chiếc áo đẹp nhất của mình, khoe những màu áo ưa thích nhất của mình. Và “Mình đẹp mình có quyền” được khoe với hàng phố, được khoe với thiên hạ.

Các chị các em đến đây chụp ảnh hẳn không thể thiếu trên tay mình những bó hoa xinh xinh. Thì tiếc gì chút tiền nhỏ để mình thêm đẹp. Họ sà vào những chiếc xe đạp đầy nặng hoa được đợi bên hè phố để chọn mua hoa cho mình, vừa làm đạo cụ vừa đem về nhà cắm vào bình hoa sang thêm căn phòng sau buổi đi làm về mệt mỏi.

Giờ thì những cô những chị bán hoa biết chiều khách hơn. Họ không chỉ đơn thuần là chở hoa vào phố bán kiếm chút tiền nhỏ mà họ chở hoa vào phố để góp vào “bữa tiệc” chụp ảnh những màu sắc quê hương. Hoa Hà Nội thật nhiều, hoa Hà Nội thật đẹp và cũng thật phong phú. Trên giá đèo hàng của những chiếc xe đạp bán hoa giờ người bán hoa cũng đã chú ý hơn. Những bó hoa được bao gọn gàng, những bó hoa được bao chi li. Được xếp thành một bó hoa lớn. Nếu chưa biết chọn bó hoa nào thì cứ đứng bên xe đạp bán hoa mà chọn lựa. Kiểu gì thì đứa bạn đi cùng cũng giơ smatphone lên bấm cho vài kiểu. Vậy là bên những kiểu ảnh có sắp đặt thì gái Hà thành còn có cái để khoe, đó là những kiểu ảnh rất tự nhiên, rất ưa nhìn bên những chiếc xe bán hoa bên phố.

6.jpg

Có người gọi đây là “phố hoa sưa”. Cùng với hàng sấu cổ thụ thân già thâm nghiêm, phố Phan Đình Phùng còn khiến người tới đây, dù chỉ là vô tình đi qua cũng phải thốt lên “Hoa sưa trắng ngỡ ngàng/ Trắng đến say mê”. Hoa sưa lạ lắm, vào dịp cây trổ hoa, chỉ thấy cả vòm cây rực sáng một màu hoa trắng. Hoa sưa nở như nở ra từ những cành khô, hoa nở như mọc ra từ những se sắt. Cả vòm cây sưa bây giờ như lời thảng thốt của người trai thầm tiếc mỗi tình đầu thuở học trò “Nhớ bữa ấy/ Chớm em/ Mười sáu tuổi/ Hay nắng xuân vô ý nỡ gieo bùa/ Nhớ bữa ấy/ Ngày nói lời hò hẹn/ Hoa sưa trắng hết mình làm thông điệp tiễn mùa đi”.

Tôi lại gọi đấy là “Phố tình yêu”, cũng bởi từ chính con phố này tôi đã có một tình yêu. “Phố mãi đẹp như ngày xưa ta đến/ Vẫn mãi yêu giàn hoa tím trước nhà/ Ngày ấy/ Tóc em dài lắm/ Cho ta thấy gió về, bữa ấy sang thu”. Nhớ những buổi tối tôi dắt tay em đi trên hè phố. Hai đứa lặng im đi, thỉnh thoảng lại cùng như tình cờ dừng chân ngước mắt nhìn lên, dưới ánh sáng của những ngọn đèn đường, vòm lá xanh chập chờn những khoảng sáng. Có vô vàn những khoảng sáng nhỏ biến ảo kỳ vĩ khi vòm cây lao xao theo gió. Có lần em đã bảo: “ Hoa nở từ ánh sáng”. Tôi gật đầu xác nhận. Mà không gật đầu sao được khi những khoảng sáng nho nhỏ cứ lung linh dưới trời đêm.

Phố đẹp mãi trong tôi, trong ký ức, trong hiện tại và trong tương lai. Những buổi chiều đi bách bộ dọc phố lòng lại thầm những mong sao Hà Nội sẽ có thêm những đường phố đẹp, những đường phố sẽ không thể không tới một lần để nhớ.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Trọng Văn. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Bên lề Hà Nội
    Thi thoảng, trong câu chuyện trà dư tửu hậu, người bạn của tôi hay nói rằng, cuộc đời chị phải nhiều lần cảm ơn Hà Nội. Từ một thiếu nữ tỉnh lẻ, lên thành phố lập nghiệp với hai bàn tay trắng, sau một thời gian, Hà Nội đã đem lại cho chị mọi điều như chị hằng mơ ước: một công việc tốt, một người chồng tốt, một cơ ngơi xinh xắn cùng hai đứa con ngoan. Với người bình thường thì hẳn là trọn vẹn đủ đầy. Vì thế, chị yêu Hà Nội bằng thứ tình nồng nhiệt, yêu và biết ơn!
(0) Bình luận
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Live Concert “Hà Nội bình yên”: Chạm tới chiều sâu cảm xúc
    Tối 28/3, tại Nhà Bát Giác bên Hồ Hoàn Kiếm, Live Concert “Hà Nội bình yên” đã mang đến một không gian nghệ thuật cộng đồng giàu cảm xúc, nơi âm nhạc trở thành nhịp cầu kết nối hàng nghìn khán giả.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Hy vọng (Kỳ 2)
    Ngày tôi được sinh ra đã định sẵn cuộc sống sẽ gắn liền với một khu vườn ươm chật hẹp. Mỗi ngày, tôi đều nhìn thấy các bạn xung quanh rời đi. Đúng vậy, họ thường nói với nhau rằng: “Nó chẳng nở hoa được, mang về làm gì cho chật nhà!”...
  • Dự án Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): “Chắp cánh” để văn hóa Hà Nội thành một trụ cột trong nền kinh tế
    Trong nền kinh tế thị trường, câu hỏi: “Làm thế nào để vừa bảo tồn bản sắc, vừa biến các giá trị văn hóa thành nguồn lực nội sinh phát triển kinh tế?” đang là một bài toán không dễ hóa giải. Đối với Hà Nội, Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) đang có các điều khoản tạo hành lang pháp lý, cơ chế đặc thù, vượt trội để văn hóa trở thành một trụ cột của nền kinh tế.
  • Nâng cao đời sống người cao tuổi qua các hoạt động có ý nghĩa tại phường Tây Hồ
    Chiều ngày 28/3, tại khu vực tượng đài Anh hùng Lý Tự Trọng (số 2 phố Thụy Khuê), Hội Người Cao tuổi phường Tây Hồ đã long trọng tổ chức Lễ ra mắt Câu lạc bộ Văn nghệ - Dân vũ, CLB Thơ và Chương trình văn nghệ chào mừng thành công cuộc bầu cử ĐBQH khóa XVI và ĐB HĐND các cấp, nhiệm kỳ 2026 – 2031.
  • Hội thảo “Nghiên cứu các giải pháp ưu tiên nguồn lực phát triển thể dục thể thao thành phố Hà Nội trong giai đoạn mới”
    Chiều 28/3/2026 tại Bảo tàng Hà Nội đã diễn ra Hội thảo “Nghiên cứu các giải pháp ưu tiên nguồn lực phát triển thể dục thể thao thành phố Hà Nội trong giai đoạn mới”. Hội thảo được tổ chức nhằm đánh giá toàn diện thực trạng phát triển thể dục thể thao Thủ đô Hà Nội; phân tích những kết quả đạt được, những tồn tại, hạn chế; đồng thời đề xuất các giải pháp trọng tâm, mang tính chiến lược nhằm ưu tiên nguồn lực phát triển thể dục thể thao trong bối cảnh đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa, chuyển đổi số và hội nhập quốc tế.
Đừng bỏ lỡ
Phố Check in
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO