Phở Hà Nội ngày giãn cách

Trần Minh| 13/02/2023 08:58

Tôi không thể so sánh được với ông Nguyễn Tuân để có thể tản mạn những câu chuyện hay và đầy thi vị xung quanh bát phở ở Hà nội.

pho-ha-noi.jpg
Tôi muốn nói đến nỗi thèm nhớ phở trong những ngày Hà Nội thực hiện giãn cách toàn xã hội

Tôi cũng chưa một lần xuất ngoại đến trời Âu để có được cái cảm giác sống xa Tổ quốc, thèm cồn cào một bát phở gánh bên đường. Nhưng tôi cũng có được sự đồng cảm để hình dung được tâm trạng thèm quay quắt một bát phở quê hương, giống như ông Nguyễn Tuân thời điểm đang đi công tác ở Phần Lan vậy. Vâng, tôi muốn nói đến nỗi thèm nhớ phở trong những ngày Hà Nội thực hiện giãn cách toàn xã hội. Và đương nhiên rồi, trong những ngày ấy, làm gì có hàng quán ăn uống nào được mở cửa, quán phở không là ngoại lệ.

Khi con người ta bị đẩy vào những hoàn cảnh thiếu thốn, hoặc bị buộc phải từ bỏ những thói quen của mình, lúc đó mới thấy trân quý những gì mình có. Cũng như chúng ta khi phải tạm xa gia đình một thời gian, bỗng nhớ da diết giọng nói của những thành viên trong ngôi nhà của mình. Một lời mắng mỏ của cha mẹ trước đây làm cho ta khó chịu, thì nay lại thèm lắm một sự răn dạy như thế để tự ta kiềm chế bản thân khỏi sự tự do phóng khoáng quá đà của mình. Đó chính là cảm giác thiếu thốn tình cảm, cần được ai đó quan tâm.

Nếu bạn yêu phở Hà Nội, yêu nhịp sống bình thường trên từng con phố nơi đây, bạn cũng có một cảm giác tương tự, sự so sánh là khập khiễng, nhưng cảm nhận về sự thiếu thốn một cái gì đó thân quen thì gần giống. Đó là cảm giác thiếu thốn thèm được ăn một bát phở như mỗi sáng bình thường vậy; cho dù trong ngăn tủ bếp kia đầy chặt những gói phở ăn liền, nhưng làm sao có thể thay thế được bát phở quán với những hương vị tinh tế của nó; có cả cái “hương vị" đông đúc, chật cứng người, ồn ã trong cái quán phở thân thuộc ấy. Để rồi vừa ăn, vừa hàn huyên với lũ bạn đi tập thể dục về bên bát phở nóng hổi...

Hà Nội bỏ giãn cách, việc đầu tiên tôi làm buổi sáng hôm đó là phóng xe máy tới quán phở quen thuộc. Quán phở mặc dù đang phải hạn chế bởi những qui định "5k" nhưng khá đông. Ôi, sao hôm nay bát phở ăn ngon lành đến thế, một cảm giác thư thái không hề nhẹ bên bát phở như bị dồn nén nay vỡ oà cảm xúc. Chính vì cái cảm xúc "vỡ oà" ấy mà nhiều thực khách quên đi nồi nước dùng hôm nay không được đậm đà, thanh ngọt; không có cái vị béo gây gây mùi xương bò ninh kĩ như mọi ngày. Cũng phải thôi, chỉ thị cho phép được ăn tại chỗ ở quán còn chưa "khô mực", làm sao có nồi nước dùng ưng ý được. Nhưng chả sao, chả ai chê về nồi nước dùng thiếu sót đó. Tâm trạng họ đang vui vì điều bình thường đang trở lại, thế là đủ để ăn trọn, ngon lành một bát phở đầy rồi.

Viết tới đây, tôi chợt nhớ đến cảm giác thiếu thốn và thèm được ăn phở thời bao cấp, cuối thập niên 70, đầu thập niên 80 của thế kỷ trước. Ngày ấy, phở là món ăn xa xỉ, thi thoảng mới được mẹ tôi mang cặp lồng ra cửa hàng ăn uống mậu dịch, để xếp hàng mua 2 bát phở bò. Nhưng bà năn nỉ cô bán hàng xin thêm đầy cặp lồng nước phở. Mua về, bà đổ phở ra cái tô to tráng men Trung Quốc, cho thêm mỳ chính, thêm nước sôi vào. Nhà tôi có 4 anh em trai, mỗi đứa một bát cơm nguội chan nước, thêm tý bánh phở trộn lẫn húp xì xoẹt ngon lành. Đó là những hôm được ăn sang, còn thường thì ăn cơm nguội hoặc cơm rang là tốt rồi.

Tôi còn nhớ, một bận bị ốm, sốt cao, cũng chẳng cần đi khám, uống thuốc làm gì. Ngày đó trẻ con ốm sốt là bình thường, sốt cao thì đắp cái khăn ướt lên trán, vài ngày rồi tự khỏi, chứ không phải như bây giờ, hơi tý là đi khám, tống một nắm thuốc vào người. Cơm hôm đó nhà tôi không có thức ăn gì. Thấy tôi ốm, ăn uể oải, mẹ tôi hỏi: "Có ăn phở không, mẹ mua cho một bát". Mắt tôi sáng lên thay câu trả lời.

Thế là, mẹ tôi mang cặp lồng mua một bát phở cho tôi. Bát phở đầy mà tôi húp sạch bong cả nước trong sự thòm thèm của mấy ông anh. Ăn xong, mồ hôi tôi túa ra, người nhẹ nhõm hẳn. Tôi nói với mẹ: "Mẹ ơi, ăn phở xong con khỏi ốm rồi". Mẹ tôi sờ đầu tôi gật gù: "Ờ cũng mát thật rồi này". Vậy là, chỉ cần ăn một bát phở đầy, tôi đã khỏi ốm, chẳng cần phải đi khám, xét nghiệm, siêu âm, chụp phim... như đi khám bệnh thời nay. Chính vì câu chuyện này, mà sau đó, mỗi lần tôi ốm, mấy ông anh lại trêu: "Nó giả vờ ốm để đòi ăn phở đấy mẹ ạ". Hơi oan cho tôi, dù biết đó chỉ là câu đùa vui, vì trẻ con hồi ấy đâu dám mè nheo đòi hỏi gì, bố mẹ mua cho thì ăn, không mua thì cũng phải chịu, vì biết bố mẹ làm gì có tiền.

Câu chuyện tản mạn về bát phở cho tôi một suy nghĩ rằng, đôi lúc, trong cuộc sống này, sự đủ đầy khiến ta tưởng như mọi thứ xung quanh trở nên rất đỗi bình thường, nhưng khi ta thiếu thốn thì mới nhận ra được nó quý giá và cần thiết đến chừng nào. Cần thiết đến mức, nếu không có nó, cuộc sống thật nhàm chán và vô vị biết bao. Vì thế, hãy vui và bằng lòng với những gì mình đang có, hãy hạnh phúc, tận hưởng nó theo cách mà bạn đang làm, vì biết đâu, ngay cả những điều bình thường ấy sẽ trở nên xa xỉ trong cuộc sống đầy biến động này?!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trần Minh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Thanh âm Hà Nội
    Đã từng có thời, thanh âm xung quanh tôi chưa nhiễu loạn thế này. Thời đó, là thời mà loa phường vẫn được phát thanh thường xuyên. Cột điện trước nhà tôi cắm một cái loa phường. Cột điện trước nhà bà nội tôi cũng có bắc loa phường.
(0) Bình luận
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
  • Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
    Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Thông cáo báo chí ngày làm việc thứ hai Đại hội Đại biểu Toàn quốc MTTQ Việt Nam lần thứ XI, nhiệm kỳ 2026 - 2031
    Ngày 12/5, Đại hội đại biểu toàn quốc Mặt trận Tổ quốc (MTTQ) Việt Nam lần thứ XI, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã hoàn thành ngày làm việc thứ hai với nhiều nội dung quan trọng.
  • Dấu mốc quan trọng trong quá trình đổi mới, nâng cao hiệu quả hoạt động của MTTQ Việt Nam
    “Với tinh thần “Đoàn kết - Dân chủ - Đổi mới - Sáng tạo - Phát triển”, đề nghị các vị đại biểu dự Đại hội phát huy cao độ tinh thần trách nhiệm, đoàn kết, trí tuệ, tập trung nghiên cứu, thảo luận sâu sắc các văn kiện trình Đại hội, đóng góp nhiều ý kiến tâm huyết, chất lượng để Đại hội thực sự là dấu mốc quan trọng trong quá trình đổi mới và nâng cao hiệu quả hoạt động của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam trong giai đoạn cách mạng mới” – Đồng chí Bùi Thị Minh Hoài - Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, C
  • Bản giao hưởng mùa hạ của phố phường Hà Nội
    Tháng Năm chạm ngõ, khi cái nắng đầu hạ bắt đầu trải nhẹ trên từng góc phố, cũng là lúc hoa bằng lăng tím bừng nở, nhuộm một sắc mơ màng khắp các con đường Hà Nội. Không rực rỡ như phượng đỏ, không ngào ngạt như hoa sữa tháng 10, bằng lăng mang một vẻ đẹp dịu dàng như chính nhịp sống của thành phố ngàn năm tuổi.
  • CD2 FOOTBALL CUP 2026 – Ngày hội bóng đá sôi động của học sinh Chương Dương
    Khi những vạt nắng tháng Năm bắt đầu rót mật xuống sân trường, cũng là lúc tiếng còi khai cuộc của CD2 Football Cup 2026 vang lên, đánh thức một mùa hè rực lửa. Không chỉ là một giải đấu, đây là nơi những giấc mơ sân cỏ của học sinh THCS Chương Dương (phường Hồng Hà, Hà Nội) được chắp cánh, nơi tinh thần đồng đội và lòng nhiệt huyết tuổi trẻ dệt nên một bức tranh thanh xuân đẹp đẽ.
  • Phường Cửa Nam: khi chính sách tín dụng là nhịp cầu nối những ước mơ
    Phường Cửa Nam vừa ghi một dấu mốc quan trọng trên hành trình an sinh xã hội khi công bố thành lập Ban Đại diện Hội đồng quản trị Ngân hàng Chính sách xã hội (NHCSXH) phường. Đây không chỉ là một quyết định hành chính, mà còn là lời cam kết mạnh mẽ để những "dòng vốn nghĩa tình" chảy sâu, chảy mạnh hơn nữa vào lòng đời sống nhân dân.
Đừng bỏ lỡ
Phở Hà Nội ngày giãn cách
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO