Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội và tôi: Nhịp cầu nối những bờ vui từ làng ra phố

Vũ Thị Minh Huyền 11:28 14/05/2026

Có những mối duyên đến rất khẽ, như một buổi sớm Hà Nội vừa tỉnh giấc. Không gõ cửa, không hẹn trước, không cần lời giới thiệu, chỉ lặng lẽ hiện diện trong đời ta như làn gió mỏng đi qua hiên nhà cũ, mang theo mùi hoa bưởi cuối mùa và tiếng lá xào xạc rất quen. Chỉ đến khi ngoảnh lại, người ta mới chợt nhận ra: à, hóa ra mối duyên ấy đã ở bên mình từ rất lâu rồi.

cc.jpg
Tác giả Vũ Thị Minh Huyền tại VTV

Với tôi, Hà Nội chính là một mối duyên như thế. Không ồn ào níu kéo, không phô trương đón chào, nhưng đủ bền bỉ để ở lại, đủ sâu để trở thành máu thịt. Hà Nội không chỉ là nơi tôi sống, mà là nơi chứng kiến và nâng đỡ một mối nhân duyên khác trong đời tôi - mối duyên kéo dài suốt hai mươi sáu năm với ngôn ngữ và văn hóa Trung Hoa. Một hành trình bắt đầu từ những nếp làng xưa cũ, men theo những con đường làng rợp bóng tre, để rồi lặng lẽ bước ra phố, hòa vào nhịp thở gấp gáp mà ân cần của một Hà Nội đang lớn lên từng ngày.

Tôi sinh sống tại phố Thành Công, phường Hà Đông - nơi mà ranh giới giữa “làng” và “phố” mỏng manh như một sợi tơ lụa. Ở đó, buổi sáng người ta còn nghe tiếng chổi tre quét sân, tiếng gọi nhau í ới qua hàng rào thấp, thì buổi chiều đã hòa vào dòng xe đông đúc, ánh đèn giao lộ sáng lên không báo trước. Hà Đông của tôi là như thế: một miền “làng trong phố”, nơi nhịp sống hiện đại không xóa đi được nếp cũ, mà chỉ khoác lên nó một dáng vẻ khác.

Chính từ mảnh đất “làng trong phố” ấy, tôi lần đầu chạm tay vào những nét chữ Hán - những con chữ vuông vức, trầm mặc, tưởng như khô khan mà lại chứa đựng cả một nền văn minh dài rộng. Những buổi học đầu tiên, bảng đen còn mùi phấn mới, trang vở còn trắng tinh, tôi đâu ngờ rằng những nét ngang, nét sổ, nét phẩy ấy sẽ theo mình suốt tuổi trẻ, trở thành một phần căn cước tinh thần. Để rồi từ Hà Đông, tôi bước tiếp vào những năm tháng miệt mài ở trường Đại học Ngoại ngữ - Đại học Quốc gia Hà Nội - ngôi trường nằm giữa lòng Hà Nội, nơi tôi học cách đi xa hơn khỏi làng quê của mình, nhưng chưa bao giờ rời khỏi cội nguồn.

Hà Nội đã nối cho tôi một nhịp cầu - nhịp cầu từ làng ra phố, từ tĩnh lặng sang sôi động, từ bản sắc bản địa đến đối thoại văn hóa. Trên nhịp cầu ấy, tôi đi qua tuổi trẻ của mình, mang theo sự mộc mạc của làng quê và học cách hòa nhập với nhịp sống đô thị, mang theo những giá trị truyền thống để mở lòng với thế giới rộng lớn hơn. Và cũng trên nhịp cầu ấy, tôi hiểu ra rằng: Hà Nội không bắt người ta phải rời bỏ quá khứ để bước vào hiện đại, mà dạy ta cách mang quá khứ theo cùng, một cách đàng hoàng và tử tế.

Hai mươi sáu năm nhìn lại, tôi biết mình may mắn. May mắn vì được sống trong một Hà Nội đủ bao dung để nuôi dưỡng những giấc mơ âm thầm, đủ sâu lắng để giữ lại những phần hồn làng giữa phố xá đông đúc. Và may mắn hơn cả, vì giữa muôn vàn ngã rẽ của đời người, Hà Nội đã chọn ở lại với tôi như một mối duyên bền bỉ, không ồn ào, nhưng chưa từng rời bước.

Tháng Mười Một năm 2025, Hà Nội bước vào những ngày thu chênh chao nhất. Gió không còn nồng nàn như tháng Mười, cũng chưa đủ lạnh để gọi là đông. Những hàng cây ven phố bắt đầu thưa lá, nắng chiều mỏng như một lời thì thầm, vừa đủ để người ta chậm lại, vừa đủ để ký ức có cớ trở mình. Giữa khoảnh khắc ấy, một tin nhắn từ em gái tôi - Vũ Thị Mỹ Dung - bất ngờ chạm đến miền nhớ đã nằm yên suốt bấy lâu. Em gửi cho tôi đường link cuộc thi với cái tên rất đỗi gợi mở: “Mối duyên với Trung Quốc của tôi”. Chỉ vỏn vẹn một câu: “Chị viết bài đi!”, mà sao lòng tôi bỗng rung lên, như thể có ai đó khẽ khàng gõ cửa quá khứ.

Tôi ngồi xuống bên cửa sổ. Hà Nội ngoài kia đang lên đèn. Phố xá quen thuộc bỗng chậm hơn trong mắt tôi - ánh đèn vàng trải dài trên mặt đường, những dòng xe lặng lẽ trôi, tiếng rao muộn vẳng lên giữa khoảng không êm ả. Trong khoảnh khắc rất Hà Nội ấy, tôi để mặc cho những con chữ tự tìm đường quay về, chảy ra từ ký ức, từ năm tháng, từ một mối duyên chưa từng hẹn trước. Bài viết “Hai mươi sáu năm gắn bó với Trung Hoa: Một mối duyên không hẹn trước” ra đời như thế - không phải bằng kỹ thuật viết, mà bằng cảm xúc đã được ủ men đủ lâu trong lòng một người phụ nữ sống cùng Hà Nội và lớn lên cùng ngôn ngữ ấy.

Hai mươi sáu năm - một quãng thời gian đủ dài để một con người trưởng thành, đủ sâu để một mối duyên hóa thành căn cước. Trong hai mươi sáu năm ấy, tôi đi qua tuổi trẻ của mình cùng Hà Nội và song hành với những con chữ mang hồn cốt phương Đông. Tôi nhớ rất rõ những ngày đầu bỡ ngỡ nơi xứ người khi được cử sang Quảng Tây học tập vào năm 2001. Giữa một không gian mới, một ngôn ngữ mới, tôi bỗng nhận ra: Hà Nội đã theo tôi đi xa hơn tôi từng nghĩ. Trong những buổi tối ký túc xá yên tĩnh, chỉ cần nghe một giọng nói thân quen hay bắt gặp một nét văn hóa tương đồng, lòng tôi lại chùng xuống vì nhớ phố, nhớ mùa, nhớ những con đường Hà Nội đã in dấu tuổi trẻ mình.

Để rồi khi trở về, tôi lại đứng trên bục giảng tại Hà Nội - thành phố đã chứng kiến tôi học cách đi xa và cũng dạy tôi cách trở về. Tôi truyền lại tình yêu chữ nghĩa cho bao thế hệ học trò, không chỉ bằng kiến thức, mà bằng cả câu chuyện đời mình: câu chuyện về sự kiên nhẫn với ngôn ngữ, về việc nuôi dưỡng một mối duyên đủ lâu để nó trở thành nghề nghiệp, lý tưởng và niềm tự hào. Hà Nội lúc ấy chính là “phố” - nơi tôi được sống đúng với năng lực của mình, được thử thách qua những lần phiên dịch căng thẳng đến nghẹt thở, nhưng cũng đầy kiêu hãnh khi hoàn thành vai trò của một người bắc nhịp cầu văn hóa.

Giữa Hà Nội ồn ào mà thâm trầm ấy, tôi hiểu rằng thành phố này đã âm thầm nâng đỡ tôi suốt chặng đường dài. Hà Nội cho tôi không gian để học hỏi, để va đập, để sai, để sửa, để trưởng thành. Và cũng chính Hà Nội, bằng sự bao dung rất riêng, đã cho tôi cơ hội trở thành một người kết nối - kết nối ngôn ngữ, kết nối con người, kết nối những giá trị văn hóa tưởng chừng xa lạ mà hóa ra lại gần gũi đến không ngờ.

Viết những dòng này, tôi nhận ra: nếu không có Hà Nội, có lẽ mối duyên hai mươi sáu năm ấy đã không đủ đầy đến thế. Bởi Hà Nội không chỉ là nơi tôi sống, mà là nơi mối duyên ấy được ươm mầm, thử lửa và lớn lên - lặng lẽ, bền bỉ, như chính nhịp thở của thành phố này.

Khoảnh khắc rực rỡ nhất trong hành trình ấy đến vào ngày 15/12/2025, khi tôi bước chân vào trụ sở Đài Truyền hình Việt Nam trên phố Nguyễn Chí Thanh để nhận giải Nhì. Trong tà áo dài truyền thống, tôi đứng giữa không gian hiện đại của VTV và bất chợt nhận ra: hành trình của mình - từ làng ra phố, từ Hà Đông đến những nhịp cầu văn hóa - đã được Hà Nội lặng lẽ ghi nhận theo cách nhân văn nhất.

Nhìn những bức ảnh lưu lại khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng đây không chỉ là một giải thưởng. Đó là sự lắng nghe. Là một vòng tay ấm áp mà Hà Nội và cuộc đời dành cho những nỗ lực âm thầm, bền bỉ, không phô trương.

Giây phút ấy, lòng tôi rộn ràng một cảm xúc rất khó gọi tên. Không phải là niềm vui chiến thắng đơn thuần, càng không phải sự tự hào ồn ào. Đó là cảm giác được thấu hiểu, được lắng nghe, được nhìn nhận sau một hành trình dài lặng lẽ. Khi nhìn lại những bức ảnh kỷ niệm chụp tại VTV - nơi ánh đèn sân khấu sáng lên, nơi những gương mặt thân quen và xa lạ cùng chung niềm hân hoan - tôi nhận ra rằng giải thưởng này không chỉ dành cho một bài viết. Nó là một cái gật đầu dịu dàng của Hà Nội và của cuộc đời, là vòng tay nhân văn ấm áp dành cho một người đã âm thầm đi qua năm tháng với chữ nghĩa, với ngôn ngữ, với những nhịp cầu văn hóa được bắc nên từ niềm tin và sự bền bỉ.

Cuộc thi rồi cũng khép lại, như mọi sự kiện đều có điểm dừng. Nhưng hành trình của tôi với Hà Nội thì không. Những “chuyện làng, chuyện phố” vẫn tiếp tục chảy trong đời sống thường ngày, trong từng con đường tôi đi qua, từng lớp học tôi đứng giảng, từng bản dịch tôi dốc lòng hoàn thiện. Hà Nội không khép lại câu chuyện của tôi bằng một lễ trao giải, mà mở ra cho tôi thêm một niềm tin: rằng những giá trị lặng thầm, nếu đủ kiên nhẫn và tử tế, rồi cũng sẽ được nhìn thấy.

Tôi biết ơn mảnh đất này, biết ơn những con phố đã bao dung nuôi lớn ước mơ của tôi, cho tôi cơ hội va chạm, thử thách và trưởng thành. Tôi biết ơn cả những góc làng yên bình ở Hà Đông, nơi đã giữ cho tôi một trái tim không quá vội vã, một tâm hồn còn biết rung động trước những giá trị xưa cũ, trước sự chậm rãi và bền bỉ của đời sống. Chính sự đan xen giữa làng và phố ấy đã tạo nên tôi của hôm nay: đủ mềm để cảm, đủ cứng để đi tiếp.

Với tôi, Hà Nội là nơi những sợi dây cảm xúc không bao giờ đứt đoạn. Là nơi ký ức và hiện tại cùng tồn tại, nơi một người có thể vừa đi tiếp, vừa ngoái nhìn mà không thấy lạc lõng. Hà Nội cho tôi quyền được kể câu chuyện của mình bằng tất cả sự chân thành và yêu thương. Và tôi tin rằng, trong dòng chảy lặng lẽ ấy, Hà Nội sẽ vẫn ở đó - đủ bao dung để lắng nghe, đủ rộng để một người trở về và kể tiếp câu chuyện đời mình./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Vũ Thị Minh Huyền. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Vũ Thị Minh Huyền