Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội và tôi: Nhịp cầu nối những bờ vui từ làng ra phố

Vũ Thị Minh Huyền 11:28 14/05/2026

Có những mối duyên đến rất khẽ, như một buổi sớm Hà Nội vừa tỉnh giấc. Không gõ cửa, không hẹn trước, không cần lời giới thiệu, chỉ lặng lẽ hiện diện trong đời ta như làn gió mỏng đi qua hiên nhà cũ, mang theo mùi hoa bưởi cuối mùa và tiếng lá xào xạc rất quen. Chỉ đến khi ngoảnh lại, người ta mới chợt nhận ra: à, hóa ra mối duyên ấy đã ở bên mình từ rất lâu rồi.

cc.jpg
Tác giả Vũ Thị Minh Huyền tại VTV

Với tôi, Hà Nội chính là một mối duyên như thế. Không ồn ào níu kéo, không phô trương đón chào, nhưng đủ bền bỉ để ở lại, đủ sâu để trở thành máu thịt. Hà Nội không chỉ là nơi tôi sống, mà là nơi chứng kiến và nâng đỡ một mối nhân duyên khác trong đời tôi - mối duyên kéo dài suốt hai mươi sáu năm với ngôn ngữ và văn hóa Trung Hoa. Một hành trình bắt đầu từ những nếp làng xưa cũ, men theo những con đường làng rợp bóng tre, để rồi lặng lẽ bước ra phố, hòa vào nhịp thở gấp gáp mà ân cần của một Hà Nội đang lớn lên từng ngày.

Tôi sinh sống tại phố Thành Công, phường Hà Đông - nơi mà ranh giới giữa “làng” và “phố” mỏng manh như một sợi tơ lụa. Ở đó, buổi sáng người ta còn nghe tiếng chổi tre quét sân, tiếng gọi nhau í ới qua hàng rào thấp, thì buổi chiều đã hòa vào dòng xe đông đúc, ánh đèn giao lộ sáng lên không báo trước. Hà Đông của tôi là như thế: một miền “làng trong phố”, nơi nhịp sống hiện đại không xóa đi được nếp cũ, mà chỉ khoác lên nó một dáng vẻ khác.

Chính từ mảnh đất “làng trong phố” ấy, tôi lần đầu chạm tay vào những nét chữ Hán - những con chữ vuông vức, trầm mặc, tưởng như khô khan mà lại chứa đựng cả một nền văn minh dài rộng. Những buổi học đầu tiên, bảng đen còn mùi phấn mới, trang vở còn trắng tinh, tôi đâu ngờ rằng những nét ngang, nét sổ, nét phẩy ấy sẽ theo mình suốt tuổi trẻ, trở thành một phần căn cước tinh thần. Để rồi từ Hà Đông, tôi bước tiếp vào những năm tháng miệt mài ở trường Đại học Ngoại ngữ - Đại học Quốc gia Hà Nội - ngôi trường nằm giữa lòng Hà Nội, nơi tôi học cách đi xa hơn khỏi làng quê của mình, nhưng chưa bao giờ rời khỏi cội nguồn.

Hà Nội đã nối cho tôi một nhịp cầu - nhịp cầu từ làng ra phố, từ tĩnh lặng sang sôi động, từ bản sắc bản địa đến đối thoại văn hóa. Trên nhịp cầu ấy, tôi đi qua tuổi trẻ của mình, mang theo sự mộc mạc của làng quê và học cách hòa nhập với nhịp sống đô thị, mang theo những giá trị truyền thống để mở lòng với thế giới rộng lớn hơn. Và cũng trên nhịp cầu ấy, tôi hiểu ra rằng: Hà Nội không bắt người ta phải rời bỏ quá khứ để bước vào hiện đại, mà dạy ta cách mang quá khứ theo cùng, một cách đàng hoàng và tử tế.

Hai mươi sáu năm nhìn lại, tôi biết mình may mắn. May mắn vì được sống trong một Hà Nội đủ bao dung để nuôi dưỡng những giấc mơ âm thầm, đủ sâu lắng để giữ lại những phần hồn làng giữa phố xá đông đúc. Và may mắn hơn cả, vì giữa muôn vàn ngã rẽ của đời người, Hà Nội đã chọn ở lại với tôi như một mối duyên bền bỉ, không ồn ào, nhưng chưa từng rời bước.

Tháng Mười Một năm 2025, Hà Nội bước vào những ngày thu chênh chao nhất. Gió không còn nồng nàn như tháng Mười, cũng chưa đủ lạnh để gọi là đông. Những hàng cây ven phố bắt đầu thưa lá, nắng chiều mỏng như một lời thì thầm, vừa đủ để người ta chậm lại, vừa đủ để ký ức có cớ trở mình. Giữa khoảnh khắc ấy, một tin nhắn từ em gái tôi - Vũ Thị Mỹ Dung - bất ngờ chạm đến miền nhớ đã nằm yên suốt bấy lâu. Em gửi cho tôi đường link cuộc thi với cái tên rất đỗi gợi mở: “Mối duyên với Trung Quốc của tôi”. Chỉ vỏn vẹn một câu: “Chị viết bài đi!”, mà sao lòng tôi bỗng rung lên, như thể có ai đó khẽ khàng gõ cửa quá khứ.

Tôi ngồi xuống bên cửa sổ. Hà Nội ngoài kia đang lên đèn. Phố xá quen thuộc bỗng chậm hơn trong mắt tôi - ánh đèn vàng trải dài trên mặt đường, những dòng xe lặng lẽ trôi, tiếng rao muộn vẳng lên giữa khoảng không êm ả. Trong khoảnh khắc rất Hà Nội ấy, tôi để mặc cho những con chữ tự tìm đường quay về, chảy ra từ ký ức, từ năm tháng, từ một mối duyên chưa từng hẹn trước. Bài viết “Hai mươi sáu năm gắn bó với Trung Hoa: Một mối duyên không hẹn trước” ra đời như thế - không phải bằng kỹ thuật viết, mà bằng cảm xúc đã được ủ men đủ lâu trong lòng một người phụ nữ sống cùng Hà Nội và lớn lên cùng ngôn ngữ ấy.

Hai mươi sáu năm - một quãng thời gian đủ dài để một con người trưởng thành, đủ sâu để một mối duyên hóa thành căn cước. Trong hai mươi sáu năm ấy, tôi đi qua tuổi trẻ của mình cùng Hà Nội và song hành với những con chữ mang hồn cốt phương Đông. Tôi nhớ rất rõ những ngày đầu bỡ ngỡ nơi xứ người khi được cử sang Quảng Tây học tập vào năm 2001. Giữa một không gian mới, một ngôn ngữ mới, tôi bỗng nhận ra: Hà Nội đã theo tôi đi xa hơn tôi từng nghĩ. Trong những buổi tối ký túc xá yên tĩnh, chỉ cần nghe một giọng nói thân quen hay bắt gặp một nét văn hóa tương đồng, lòng tôi lại chùng xuống vì nhớ phố, nhớ mùa, nhớ những con đường Hà Nội đã in dấu tuổi trẻ mình.

Để rồi khi trở về, tôi lại đứng trên bục giảng tại Hà Nội - thành phố đã chứng kiến tôi học cách đi xa và cũng dạy tôi cách trở về. Tôi truyền lại tình yêu chữ nghĩa cho bao thế hệ học trò, không chỉ bằng kiến thức, mà bằng cả câu chuyện đời mình: câu chuyện về sự kiên nhẫn với ngôn ngữ, về việc nuôi dưỡng một mối duyên đủ lâu để nó trở thành nghề nghiệp, lý tưởng và niềm tự hào. Hà Nội lúc ấy chính là “phố” - nơi tôi được sống đúng với năng lực của mình, được thử thách qua những lần phiên dịch căng thẳng đến nghẹt thở, nhưng cũng đầy kiêu hãnh khi hoàn thành vai trò của một người bắc nhịp cầu văn hóa.

Giữa Hà Nội ồn ào mà thâm trầm ấy, tôi hiểu rằng thành phố này đã âm thầm nâng đỡ tôi suốt chặng đường dài. Hà Nội cho tôi không gian để học hỏi, để va đập, để sai, để sửa, để trưởng thành. Và cũng chính Hà Nội, bằng sự bao dung rất riêng, đã cho tôi cơ hội trở thành một người kết nối - kết nối ngôn ngữ, kết nối con người, kết nối những giá trị văn hóa tưởng chừng xa lạ mà hóa ra lại gần gũi đến không ngờ.

Viết những dòng này, tôi nhận ra: nếu không có Hà Nội, có lẽ mối duyên hai mươi sáu năm ấy đã không đủ đầy đến thế. Bởi Hà Nội không chỉ là nơi tôi sống, mà là nơi mối duyên ấy được ươm mầm, thử lửa và lớn lên - lặng lẽ, bền bỉ, như chính nhịp thở của thành phố này.

Khoảnh khắc rực rỡ nhất trong hành trình ấy đến vào ngày 15/12/2025, khi tôi bước chân vào trụ sở Đài Truyền hình Việt Nam trên phố Nguyễn Chí Thanh để nhận giải Nhì. Trong tà áo dài truyền thống, tôi đứng giữa không gian hiện đại của VTV và bất chợt nhận ra: hành trình của mình - từ làng ra phố, từ Hà Đông đến những nhịp cầu văn hóa - đã được Hà Nội lặng lẽ ghi nhận theo cách nhân văn nhất.

Nhìn những bức ảnh lưu lại khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng đây không chỉ là một giải thưởng. Đó là sự lắng nghe. Là một vòng tay ấm áp mà Hà Nội và cuộc đời dành cho những nỗ lực âm thầm, bền bỉ, không phô trương.

Giây phút ấy, lòng tôi rộn ràng một cảm xúc rất khó gọi tên. Không phải là niềm vui chiến thắng đơn thuần, càng không phải sự tự hào ồn ào. Đó là cảm giác được thấu hiểu, được lắng nghe, được nhìn nhận sau một hành trình dài lặng lẽ. Khi nhìn lại những bức ảnh kỷ niệm chụp tại VTV - nơi ánh đèn sân khấu sáng lên, nơi những gương mặt thân quen và xa lạ cùng chung niềm hân hoan - tôi nhận ra rằng giải thưởng này không chỉ dành cho một bài viết. Nó là một cái gật đầu dịu dàng của Hà Nội và của cuộc đời, là vòng tay nhân văn ấm áp dành cho một người đã âm thầm đi qua năm tháng với chữ nghĩa, với ngôn ngữ, với những nhịp cầu văn hóa được bắc nên từ niềm tin và sự bền bỉ.

Cuộc thi rồi cũng khép lại, như mọi sự kiện đều có điểm dừng. Nhưng hành trình của tôi với Hà Nội thì không. Những “chuyện làng, chuyện phố” vẫn tiếp tục chảy trong đời sống thường ngày, trong từng con đường tôi đi qua, từng lớp học tôi đứng giảng, từng bản dịch tôi dốc lòng hoàn thiện. Hà Nội không khép lại câu chuyện của tôi bằng một lễ trao giải, mà mở ra cho tôi thêm một niềm tin: rằng những giá trị lặng thầm, nếu đủ kiên nhẫn và tử tế, rồi cũng sẽ được nhìn thấy.

Tôi biết ơn mảnh đất này, biết ơn những con phố đã bao dung nuôi lớn ước mơ của tôi, cho tôi cơ hội va chạm, thử thách và trưởng thành. Tôi biết ơn cả những góc làng yên bình ở Hà Đông, nơi đã giữ cho tôi một trái tim không quá vội vã, một tâm hồn còn biết rung động trước những giá trị xưa cũ, trước sự chậm rãi và bền bỉ của đời sống. Chính sự đan xen giữa làng và phố ấy đã tạo nên tôi của hôm nay: đủ mềm để cảm, đủ cứng để đi tiếp.

Với tôi, Hà Nội là nơi những sợi dây cảm xúc không bao giờ đứt đoạn. Là nơi ký ức và hiện tại cùng tồn tại, nơi một người có thể vừa đi tiếp, vừa ngoái nhìn mà không thấy lạc lõng. Hà Nội cho tôi quyền được kể câu chuyện của mình bằng tất cả sự chân thành và yêu thương. Và tôi tin rằng, trong dòng chảy lặng lẽ ấy, Hà Nội sẽ vẫn ở đó - đủ bao dung để lắng nghe, đủ rộng để một người trở về và kể tiếp câu chuyện đời mình./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Vũ Thị Minh Huyền. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hàng sấu già và chuyện nhặt phía sau tay lái
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội”, lời bài hát của nhạc sĩ Hoàng Hiệp làm cho tôi mỗi khi xa Thủ đô lại thường hay liên tưởng về Hà Nội với hình ảnh một thành phố đẹp đẽ, thơ mộng. Điều ấn tượng nhất với tôi là những hàng cây giữa tiết trời cuối hạ, đầu thu. Và con người nơi phố phường Thủ đô thì luôn cởi mở, chân thành và đằm thắm…
(0) Bình luận
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
  • Mùa hoa ban ở Hà Nội
    Có những thành phố, khi vào xuân bỗng trở nên dịu dàng như một thước phim quay chậm đầy mênh mang. Và Hà Nội là một nơi như thế. Mùa xuân ở Hà Nội không quá ồn ào, phô trương nhưng lại toát lên một vẻ đẹp rất điện ảnh với nắng nhẹ ấm áp trải xuống những đại lộ thẳng tắp, cánh hoa ban trắng khẽ rơi trong gió. Tôi vốn thích hoa ban, luôn có cảm tưởng sắc trắng tinh khôi của loài hoa này dẫu đơn thuần nhưng lại nổi bật trên nền trời xanh nhạt hoà phối cùng sắc xanh non của liễu rủ bên hồ Gươm. Bản thân cứ thế chậm rãi đi dạo dưới ánh nắng dịu dàng trải dài trên mặt nước Hồ Gươm. Trong khoảnh khắc giơ máy ảnh lên, bản thân khẽ khàng nhận ra: hóa ra cảnh sắc như bức hoạ không chỉ tồn tại trong thơ cổ, mà đang hiện hữu ngay trước mắt mình.
  • Dáng hình lịch sử giữa nhịp sống
    Phố Pháo đài Láng thuộc phường Láng, quận Đống Đa, Hà Nội. Giữa nhịp sống ngày càng hiện đại của Thủ đô, nơi đây vẫn giữ cho mình một vẻ riêng rất khó lẫn — vừa mang dáng dấp lịch sử, vừa chan chứa hơi thở đời thường của một vùng đất giàu truyền thống văn hóa.
  • Hà Nội trong miền nhớ tuổi hai mươi
    Có những miền đất, người ta đi qua chỉ một lần nhưng nhớ suốt cả đời. Với tôi, Hà Nội là một nơi như thế. Không phải bởi vẻ đẹp nổi tiếng của hồ Gươm hay ba mươi sáu phố phường, cũng không hẳn vì những điều quá lớn lao, mà bởi một mùa đông rất cũ, rất nhẹ và rất sâu trong ký ức của anh sinh viên năm nào lần đầu ra Bắc vào mùa đông năm 2007.
  • Nơi giao thoa giữa quá khứ và hiện tại
    Tôi may mắn có bảy năm công tác tại một cơ quan có trụ sở làm việc cạnh quốc lộ số 5, gần ngã tư Phú Thụy. Tôi biết ơn đất và người Dương Xá, ở đây tôi đã thành công và thăng tiến. Hàng năm cứ vào khoảng trung tuần tháng Hai âm lịch tôi lại được chiêm ngưỡng rồi hòa mình vào không gian lễ hội đẹp, phấn khởi, tươi vui xen lẫn niềm tự hào của người dân tại khu đền Nguyên Phi Ỷ Lan.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Tiểu thuyết “Phi công” - kiệt tác văn học đương đại Nga ra mắt độc giả Việt
    Công ty Cổ phần Văn hóa và Truyền thông Nhã Nam vừa giới thiệu tới bạn đọc tiểu thuyết “Phi công” của nhà văn Nga đương đại Evgeny Vodolazkin, do dịch giả Phan Xuân Loan chuyển ngữ. Tác phẩm được đánh giá là một trong những tiểu thuyết Nga nổi bật nhất của thập niên 2010.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Em trai
    Tôi sinh ra và lớn lên tại một ngôi làng hẻo lánh, nghèo nàn trên đỉnh núi. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” cày xới đám đất khô đã ngả vàng nuôi gia đình mà vẫn khó khăn. Mùa xuân, hoa lá cỏ cây đua nhau nở nhưng nhà chúng tôi lúc nào cũng màu xám...
  • 2.000 người diễu hành nghệ thuật "Sắc Sen Tây Hồ – Hà Nội"
    Trong khuôn khổ Lễ hội Sen Hà Nội năm 2026, chương trình Diễu hành nghệ thuật “Sắc Sen Tây Hồ – Hà Nội” sẽ diễn ra vào tối ngày 27/6 tại không gian văn hóa hồ Tây, với sự tham gia của khoảng 2.000 đại biểu, nghệ sĩ, diễn viên, hội viên phụ nữ, sinh viên, thanh niên và người dân Thủ đô trong trang phục áo dài mang họa tiết hoa sen.
  • Bệnh viện Tim Hà Nội: Khám sàng lọc tim mạch miễn phí cho 600 trẻ em tại Ninh Bình
    Nằm trong chuỗi hoạt động nhân Tháng Hành động vì trẻ em năm 2026, chiến dịch khám, sàng lọc bệnh lý tim mạch miễn phí của Bệnh viện Tim Hà Nội tại địa bàn các xã Giao Hoà, Giao Thuỷ và Giao Bình (tỉnh Ninh Bình) đã mang lại cơ hội tầm soát bệnh lý sớm, thắp lên hy vọng về một tương lai khỏe mạnh cho hàng trăm trẻ em vùng quê còn nhiều khó khăn.
Đừng bỏ lỡ
  • Truyện tranh “Thần Giấy Hlabar”: Đưa lịch sử chữ viết Bahnar đến với thiếu nhi
    Hơn ba năm sau “Hành trình sáng tạo chữ Quốc ngữ”, bộ đôi tác giả Phạm Thị Kiều Ly - Tạ Huy Long tiếp tục giới thiệu truyện tranh “Thần Giấy Hlabar - Sử thi nhỏ về chữ viết Bahnar”. Tác phẩm được chuyển thể từ một công trình nghiên cứu về lịch sử chữ viết Bahnar, qua đó góp phần đưa đề tài ngôn ngữ học đến gần độc giả nhỏ tuổi.
  • Vở kịch "Ngược chiều bình an" và hành trình nghệ thuật nối dài mạch nguồn tri ân
    Nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh – Liệt sĩ, trong tháng 7 và tháng 8, Nhà hát Kịch Việt Nam sẽ tổ chức chuyến lưu diễn xuyên Việt với vở kịch “Ngược chiều bình an” — một tác phẩm sân khấu mang đậm ý nghĩa tri ân, tưởng nhớ và tôn vinh những con người đã hy sinh vì dân, vì nước.
  • Tái hiện thiên tình sử bất hủ giữa Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn và Công chúa Thiên Thành
    Vở cải lương “Tình sử Đông A” tái hiện thiên tình sử bất hủ giữa Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn và Công chúa Thiên Thành, đưa khán giả trở về với một giai đoạn lịch sử rực rỡ, nơi tình yêu, lòng trung nghĩa và khí phách dân tộc cùng tỏa sáng. Đêm diễn sẽ chính thức được mở màn vào lúc 20h00 ngày 27 tháng 6 năm 2026 tại Rạp Chuông Vàng, số 72 Hàng Bạc, Hà Nội.
  • Hà Nội tăng cường phát triển xuất bản trong tình hình mới, lan tỏa văn hóa đọc và sức mạnh mềm văn hóa Thủ đô
    Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Hướng dẫn số 38-HD/BTGDVTU ngày 22/6/2026 về quán triệt, tuyên truyền, triển khai thực hiện Chỉ thị số 04-CT/TW của Ban Bí thư về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới. Hướng dẫn xác định nhiều nhiệm vụ, giải pháp quan trọng nhằm phát triển xuất bản theo hướng hiện đại, chuyên nghiệp, gắn với phát triển văn hóa đọc, công nghiệp văn hóa và chuyển đổi số trên địa bàn Thủ đô.
  • "Trải nghiệm văn hóa dân gian truyền thống" tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Từ ngày 1 đến 31/7/2026, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (Đoài Phương, Hà Nội) sẽ diễn ra chuỗi hoạt động tháng 7 với chủ đề "Trải nghiệm văn hóa dân gian truyền thống", mang đến nhiều chương trình trải nghiệm, giao lưu và thực hành di sản dành cho công chúng, đặc biệt là thanh thiếu niên trong dịp hè.
  • Khai mạc Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026
    Tối 26/6, tại Hà Nội, Cục Điện ảnh (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) phối hợp với Hãng phim Quốc gia Belarus (Belarusfilm) và Bộ Văn hóa Cộng hòa Belarus tổ chức lễ khai mạc Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026.
  • Khai mạc Lễ hội Sen Hà Nội năm 2026: Tôn vinh giá trị của sen trong đời sống người Việt
    Tối 26/6, tại Vườn hoa Lý Tự Trọng, Sở Du lịch Hà Nội phối hợp với UBND phường Tây Hồ tổ chức Lễ hội Sen Hà Nội năm 2026 với chủ đề “Sắc Sen Hà Nội”. Đây là sự kiện văn hóa - du lịch quy mô lớn nhằm tôn vinh giá trị của sen trong đời sống người Việt, đồng thời góp phần xây dựng thương hiệu du lịch văn hóa đặc trưng của Thủ đô gắn với hình ảnh hoa sen.
  • Tầm nhìn thế kỷ để Thủ đô Hà Nội bứt tốc trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc
    Trong suốt tiến trình lịch sử phát triển đô thị của Việt Nam, chưa có một văn kiện nào thể hiện chiều sâu không gian và chiều dài thời gian vĩ mô như Nghị quyết số 02-NQ/TW của Bộ Chính chị về xây dựng và phát triển Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên mới. Nghị quyết số 02-NQ/TW ngày 17/3/2026 đánh dấu một bước ngoặt tư duy mang tính cách mạng, thay thế các góc nhìn ngắn hạn bằng một hệ kiến trúc chính sách mang tầm thế kỷ cho Hà Nội.
  • Thêm một không gian vui chơi cho trẻ tại Phố Sách Hà Nội
    Sáng 26/6, tại Phố Sách Hà Nội (phố 19 háng 12, phường Cửa Nam), UBND phường Cửa Nam phối hợp với Tập đoàn Picenza Việt Nam, doanh nghiệp xã hội Think Playgrounds và Ban Quản lý Phố Sách Hà Nội tổ chức ra mắt Khu vui chơi - Chòi chơi Phố sách, hưởng ứng kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 - 28/6/2026).
  • Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026
    Từ ngày 26 đến 28/6/2026, tại Trung tâm Chiếu phim Quốc gia (Hà Nội), Cục Điện ảnh phối hợp với Hãng phim Quốc gia Belarus (Belarusfilm) và Bộ Văn hóa Cộng hòa Belarus tổ chức “Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026”.
Hà Nội và tôi: Nhịp cầu nối những bờ vui từ làng ra phố
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO