Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Thành phố của tình yêu và nỗi nhớ

Phạm Thị Thu Thủy 16/04/2023 08:04

1. Cuộc đời con người đã đi qua bao nhiêu con đường? Có lẽ chẳng ai có thể tính hết được. Thành phố này luôn hối hả mỗi sớm mai, khi người người lao mình đến công sở, trường học, bệnh viện… Những con đường trở nên chật chội với đủ loại âm thanh, đủ thứ phương tiện. Nhưng có những con đường khiến ta như lạc vào một thế giới khác.

ha-noi-ngo-nho-pho-nho.-anh-tuan-huy.jpg
Hà Nội - ngõ nhỏ, phố nhỏ. Ảnh: Tuấn Huy

Qua đường Quán Thánh, bước sang Thụy Khuê cũng là lúc không thể chen chân, đành quay xe sang đường Thanh Niên rồi rẽ qua Vườn hoa Lý Tự Trọng, chỉ mấy chục mét thôi, mà như lạc vào thế giới khác. Khi con đường Nguyễn Đình Thi mở rộng trong đáy mắt. Con đường nhỏ một bên là những tòa nhà được xây từ thời Pháp, giờ là khuôn viên của một trường trung học có tiếng, một bên là mặt hồ với sóng nước mênh mông. Đi tiếp là khu ngoại giao với hàng liễu rủ bóng hai bên đường. Xa nữa, thấp thoáng những hàng cafe khép mình dưới tán lá. Chạy xe thật chậm, hít hà cho thỏa cái vị mát lành của hơi nước. Một vùng trời đủ rộng để thả hồn bay bổng mà quên đi cái khoảng không vốn rất hữu hạn của thành phố ngày càng đông vui, náo nhiệt này. Hình như mùa thu luôn ở lại đây. Trên làn sóng nhẹ vỗ lăn tăn, trên gương mặt rạng rỡ của những bạn trẻ đang tạo dáng chụp ảnh cho nhau.

Gạt ra ngoài tất cả những ồn ã, náo nhiệt, xô bồ, con đường ấy tồn tại bên hông phố thị. Gió mơn man trêu đùa trên làn tóc rối. Sóng vô tư đuổi nhau hết lớp này đến lớp khác, thì thào trên sống mũi cay cay. Nó khiến người ta nhớ đến một miền quê nào đó, nơi con sông quê hương vẫn ngày đêm cuộn mình trong ký ức...

chua-tran-quoc-soi-minh-xuong-mat-ho-tay-tho-mong.-anh-tuan-huy.jpg
Chùa Trấn Quốc soi mình xuống mặt Hồ Tây thơ mộng. Ảnh: Tuấn Huy

Tôi thích ngắm Hồ Tây qua làn sương mỏng mỗi chiều tan sở. Bờ bên kia mờ ảo những tòa nhà chọc trời. Khi mặt trời còn là một vùng đỏ ối, luyến tiếc điều gì mà không chịu tan vào cõi hư vô. Cũng tận hưởng cái se se, ngây ngấy của từng cơn gió như níu bờ vai, hơi thở của lữ khách. Tôi gặp những ngư lão đứng trên kè đá, tay buông cần rất lâu, rất lâu không hề lay động. Dường như đích đến không phải là những con mồi dưới kia, mà nằm ở một nơi chốn xa xăm nào đó. Thời gian ngừng chảy trên mũi câu hay con người muốn níu thời gian dừng lại nơi đây? Tôi ngừng suy nghĩ, sững người trước hình ảnh cụ ông đang chải tóc cho cụ bà. Mái tóc lưa thưa trắng xóa đẹp một cách kỳ lạ trong ánh chiều tà. Chợt hiểu, cuộc đời người còn gì hạnh phúc hơn khi tuổi già bóng xế mà vẫn tay trong tay, âu yếm cận kề?

lung-linh-dem-ho-guom.-anh-tuan-huy-1-.jpg
Lung linh đêm Hồ Gươm. Ảnh: Tuấn Huy

Tôi dẫn người bạn đến từ một thành phố phương Nam xa xôi tản bộ dọc theo con đường ấy rồi rẽ vào một quán nhỏ. Từ tầng hai của quán, có thể phóng tầm mắt ôm trọn cả con đường cùng mặt hồ lấp lánh ánh bạc. Bạn bảo, ngạc nhiên quá khi thấy Hà Nội có một không gian yên bình và... lãng mạn như phim Hàn vậy! Bạn đã rất ấn tượng với những công trình văn hóa mang dáng dấp một Thủ đô ngàn năm văn hiến với Hoàng thành Thăng Long, Hồ Gươm lịch sử, chùa Trấn Quốc, đền Ngọc Sơn… Bạn cũng rất thích thú khi được thưởng thức những món ăn truyền thống như: Phở Thìn, nem tai Bà Hồng, phở cuốn Ngũ Xã… Cũng từng “lạc lối” bởi những “sản phẩm” đặc trưng của một thành phố đang trên đà phát triển mạnh mẽ: Những con đường ngổn ngang với những công trình xây dựng dang dở, hay một vài thói quen vô ý khiến nạn kẹt xe, tắc đường ngày một thêm trầm trọng... Nhưng trên hết, bạn thích những góc nhỏ bình yên như thế mà bạn không thấy ở thành phố bạn đang sống. Để rồi khi xa Hà Nội, bạn luôn tìm cơ hội để trở lại. Bạn nói, bạn yêu thành phố này!

2. Còn tôi, không sinh ra ở đây, nhưng đã gắn bó với nơi này mấy mươi năm qua. Ngày ấy, 18 tuổi, từ vùng quê nghèo lam lũ, tôi lần đầu đặt chân đến Thủ đô hoa lệ. Cảm giác đầu tiên có lẽ là choáng ngợp trước những tòa nhà cao tầng, người xe đi lại như mắc cửi. Bố tôi, một cán bộ quân đội công tác mãi tận Tây Nguyên về đưa con gái đi nhập học đại học dặn dò: “Con ở gần trường để tiện đi học, nhớ đừng có đi đâu xa kẻo lạc”. Bố vẫn thế, con gái lớn rồi nhưng vẫn sợ bị người ta “bắt cóc” mất! Nhưng mà bố không biết, con gái bố đã lớn, đã khao khát được khám phá và trải nghiệm.

cdscf4214.jpg
Tác giả chụp ảnh bên Hồ Gươm.

Vậy là ngay chủ nhật của tuần đầu tiên nhập học, tôi lấy xe đạp “lượn” khắp phố phường cùng tấm bản đồ du lịch trong tay. Lần đầu đến những nơi mà mình mới chỉ biết đến qua sách vở, từ Lăng Bác đến Quốc Tử Giám, từ Bảo tàng Lịch sử Quốc gia đến Công viên Bách Thảo... Tôi nhớ, chuyến ấy, dù có bản đồ trong tay, tôi đã lạc ở ngã tư Cửa Nam (quận Hoàn Kiếm) gần chục lần. Quay đi quay lại biết bao lần, cứ tưởng đã “thoát” mà mấy phút sau vẫn quay lại chỗ cũ. Cuối cùng không còn cách nào khác, tôi rụt rè đến gần anh cảnh sát giao thông hỏi đường. Anh nghiêm nghị rồi cười cười: “Em là sinh viên mới nhập học phải không?”. Tôi mở tròn mắt ngạc nhiên: “Dạ đúng, sao anh biết ạ?”. Anh không trả lời câu hỏi của tôi mà tận tình chỉ cho tôi rẽ phải, rẽ trái ra sao để về được nơi tôi ở. Giờ nghĩ lại vẫn bật cười một mình, điệu bộ lơ ngơ của cô sinh viên tỉnh lẻ ấy ai mà chẳng đoán được!

hoang-hon-ho-tay.-anh-pham-hung-1-.jpg
Hoàng hôn Hồ Tây. Ảnh: Phạm Hưng

Và rồi rất nhanh, cái cảm giác lạ lẫm ấy không còn nữa. Đó là những lần tôi cùng cô bạn thân vi vu từ Thanh Xuân lên Cầu Giấy, sang Hai Bà Trưng đi thăm mấy người bạn cùng quê học ở các trường Sư phạm, Ngoại ngữ, Bách khoa, Xây dựng… Hay cùng nhóm bạn trong lớp đi tham quan, dã ngoại tại những địa danh văn hóa, lịch sử, từ Đền Gióng (Sóc Sơn) đến đỉnh núi Ba Vì.

Năm thứ ba đại học, tôi có người yêu, một chàng trai cũng đến từ tỉnh lẻ như tôi, đang là học viên một trường quân đội. Chúng tôi đã cùng nhau lang thang khắp thành phố, khám phá những phố nhỏ, ngõ nhỏ của 36 phố phường, chia sẻ với nhau thú vui đọc sách, khi ngồi “lỳ” ở nhà sách Mão, phố Đinh Lễ suốt mấy tiếng đồng hồ đọc ngấu nghiến một cuốn sách yêu thích nào đó. Năm thứ tư thì “cắm chốt” ở Thư viện Quốc gia suốt những ngày làm khóa luận tốt nghiệp. Tôi nhớ, sau những giờ phút tập trung nghiên cứu, thường lang thang trong khu vườn trước sân thư viện. Cái cảm giác an bình, dịu ngọt cứ ở mãi trong lòng khi ngắm nhìn những hàng cây xanh biếc hay những chú chim sâu lích rích di chuyển trên vòm lá.

mot-nguoi-ban-cuc-hoa-mi-tren-pho.-anh-tuan-huy.jpg
Một người bán cúc họa mi trên phố. Ảnh: Tuấn Huy

Ai đó nói sợi dây nối kết với mảnh đất mình đang sống chính là những khoảnh khắc đang nhớ của cuộc sống thường nhật. Thế nên, 4 năm đại học đủ để tôi phân vân lựa chọn khi bố hỏi, muốn về quê làm việc hay ở lại Thủ đô? Tôi đã quyết định ở lại thành phố này dù biết những khó khăn sẽ gặp ở phía trước, để có thể thỏa sức đam mê với nghề nghiệp mình đã lựa chọn và để chờ đợi chàng sĩ quan tương lai-mối tình đầu của mình…

Sau hai năm ra trường, chúng tôi cưới nhau. Thành phố này đã trở thành quê hương thứ hai, để chúng tôi cùng xây dựng một mái ấm có đủ nếp, tẻ và phấn đấu trên bước đường công tác. Mới đó mà đã 20 năm có lẻ. Cùng với sự phát triển của một Thủ đô văn minh-thanh lịch-hào hoa, tôi cũng đã trưởng thành. Không còn là cô sinh viên Văn khoa mộng mơ, lãng mạn ngày nào, cũng nếm trải đủ những đắng cay, ngọt bùi để thấy thành phố này đã trở thành một phần máu thịt của mình. Để đi xa là da diết nhớ và muốn quay trở về. Để đắm say và hạnh phúc vì mình là một phần của nơi đây-thành phố của tình yêu và nỗi nhớ trong tôi!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Phạm Thị Thu Thuỳ. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Loa kèn Hà Nội, gọi mùa hạ sang
    Hà Nội - trái tim của đất nước, nơi lưu giữ những hồn cốt thiêng liêng của dân tộc, những dư vị ngọt ngào từ đất, từ người, từ những điều bình dị thoáng qua nhưng làm say đắm bao trái tim thổn thức lưu luyến nhớ thương không muốn rời.
(0) Bình luận
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
  • Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
    Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW: Gợi mở giải pháp chính sách
    “Muốn đưa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam vào thực tiễn một cách hiệu quả, cần chú trọng đồng thời: thúc đẩy thể chế hóa, cụ thể hóa chính sách một cách kịp thời và chính xác; thực hiện đầu tư theo hướng có trọng tâm và trọng điểm; xây dựng năng lực con người và dữ liệu làm nền cho thực thi; tạo cơ chế để toàn xã hội cùng trở thành chủ thể đồng kiến tạo và đóng góp cho văn hóa” - PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam) nêu ý kiến.
  • Cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị
    PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam), nhận định, chúng ta đang có nhiều cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam. Trong đó, nổi bật là sự thống nhất về quyết tâm chính trị trong bối cảnh yêu cầu đổi mới mô hình tăng trưởng, dư địa phát triển của các công nghiệp văn hóa Việt Nam, tác động của chuyển đổi số và nhu cầu gia tăng sức mạnh mềm quốc gia.
  • Khai mạc triển lãm ảnh “Những góc nhìn di sản”
    Trong khuôn khổ các họat động giao lưu văn học nghệ thuật của văn nghệ sĩ Hà Nội - Huế - TP Hồ Chí Minh đã diễn ra Lễ khai mạc triển lãm ảnh “Những góc nhìn di sản” tại trụ sở Liên Hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật TP Huế.
  • Đưa cải lương đến trường học, lan tỏa tình yêu nghệ thuật truyền thống
    Những làn điệu cải lương giàu cảm xúc cùng câu chuyện lịch sử hào hùng về “Thái sư Trần Thủ Độ” do các nghệ sĩ Nhà hát Cải lương Hà Nội thể hiện tại Trường Tiểu học Vân Phú (xã Phúc Lộc, Hà Nội) đã mang đến cho học sinh trải nghiệm nghệ thuật giàu cảm xúc, giúp các em hiểu thêm về lịch sử dân tộc và thêm yêu các giá trị văn hóa truyền thống.
  • Hà Nội phân luồng giao thông phục vụ Đại hội Mặt trận Tổ quốc Việt Nam lần thứ XI
    Đại hội đại biểu toàn quốc Mặt trận Tổ quốc Việt Nam lần thứ XI (nhiệm kỳ 2026 - 2031) sẽ diễn ra từ ngày 11/5 đến 13/5 tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia (phường Từ Liêm, Hà Nội). Để đảm bảo trật tự an toàn giao thông, lực lượng chức năng sẽ tạm cấm, hạn chế xe cộ tại một số khung giờ.
Đừng bỏ lỡ
  • Festival “Nữ Đại sứ Du lịch làng nghề Hà Nội” 2026: Quảng bá giá trị văn hóa, du lịch, làng nghề Thủ đô
    Chào mừng kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026) và chào mừng Đại hội đại biểu MTTQ Việt Nam lần thứ XI, Trung tâm giáo dục nghề nghiệp và hỗ trợ phát triển phụ nữ Hà Nội (Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Hà Nội) tổ chức Festival “Nữ Đại sứ Du lịch Làng nghề Hà Nội” năm 2026 tại Công viên Thiên Văn Học, phường Dương Nội, TP. Hà Nội.
  • Phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng
    Chiều 8/5, tại xã Phù Đổng, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội phối hợp với UBND xã Phù Đổng tổ chức Hội thảo khoa học về bảo vệ, phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích Quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng.
  • Lắng nghe Hà Nội qua những thanh âm cuối tuần
    Có những buổi chiều ở Hà Nội, âm nhạc không vang lên trong nhà hát, mà cất lên giữa khoảng trời mở của phố đi bộ, hòa cùng nhịp bước người qua lại bên hồ Gươm. Chính trong không gian ấy, “Âm nhạc cuối tuần” dần trở thành một phần quen thuộc của đời sống đô thị - nơi công chúng tìm đến không chỉ để nghe nhạc, mà để cảm nhận một nhịp sống văn hóa rất riêng của Thủ đô.
  • Hà Nội: Thêm hai làng nghề gia nhập mạng lưới Thành phố thủ công sáng tạo thế giới
    Tối 8/5, tại Hoàng thành Thăng Long, UBND Thành phố Hà Nội tổ chức Lễ đón nhận làng nghề khảm trai sơn mài Chuyên Mỹ và làng nghề điêu khắc sơn mỹ nghệ Sơn Đồng trở thành thành viên của mạng lưới các Thành phố thủ công sáng tạo thế giới và khai mạc sự kiện trưng bày, trình diễn, tạo tác sản phẩm thủ công mỹ nghệ làng nghề.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Bóng làng nơi đáy ao (Kỳ 1)
    Ở làng Chiện này, cách đây năm mươi cái tết, người đàn ông nào vào tuổi ngũ tuần, thì được làng tặng con cá chép ao Sen. Ao Sen là ao chung của cả làng, có ý nghĩa quan trọng với cả cộng đồng. Ông Nền giờ đã ngoài sáu mươi, sau khi rời quân ngũ về đã làm liền hai khóa chủ tịch xã. Còn hơn nửa năm nữa, ông chỉ mong kết thúc nhiệm kì để được nghỉ ngơi.
  • Thí điểm thành lập Quỹ văn hóa, nghệ thuật từ trung ương đến địa phương
    Quốc hội Việt Nam vừa chính thức thông qua Nghị quyết số 28/2026/QH16 ngày 24/4/2026, tạo ra một bước ngoặt lịch sử cho sự phát triển của văn hóa và công nghiệp sáng tạo quốc gia.
  • Lần đầu tiên Tuồng, Chèo, Cải lương hội tụ trên cùng một sân khấu
    Dịp Quốc tế Thiếu nhi 1/6 năm nay, công chúng sẽ có cơ hội thưởng thức một tác phẩm độc đáo mang tên "Bí ẩn triều đại phép thuật". Sự kiện đánh dấu bước đột phá hiếm có khi ba loại hình kịch hát truyền thống gồm Tuồng, Chèo và Cải lương kết hợp trên cùng một sân khấu. Bằng tư duy kể chuyện hiện đại, chương trình hứa hẹn mang đến không gian kỳ ảo, giàu cảm xúc, đặc biệt hướng tới khán giả trẻ và các em thiếu nhi trong mùa hè 2026.
  • "Chuyện sĩ tử" - Nơi lưu giữ 950 câu chuyện thực về hành trình học tập của thế hệ hôm nay
    Nhân dịp kỷ niệm 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (1076-2026), một sự kiện lịch sử quan trọng của nền giáo dục Việt Nam, Ban Tổ chức đã chính thức phát động dự án "Chuyện Sĩ Tử". Dự án này được kỳ vọng sẽ xây dựng một "bảo tàng sống" độc đáo, nơi lưu giữ 950 câu chuyện chân thực về hành trình học tập, rèn luyện của các thế hệ học sinh, sinh viên ngày nay, nối tiếp truyền thống hiếu học của dân tộc.
  • Phát động cuộc thi chuyển thể truyện tranh “Kính vạn hoa”
    Với mong muốn mang đến hình thức thể hiện mới cho bộ truyện “Kính vạn hoa”, Nhà xuất bản Kim Đồng tổ chức Cuộc thi chuyển thể tác phẩm văn học “Kính vạn hoa” sang truyện tranh. Cuộc thi được phát động đúng dịp sinh nhật nhà văn Nguyễn Nhật Ánh (7/5).
  • Nhìn lại diện mạo văn học thiếu nhi hôm nay
    Sáng 7/5/2026, Nhà xuất bản Kim Đồng phối hợp cùng Khoa Văn học, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn tổ chức tọa đàm “Văn học thiếu nhi từ góc nhìn của người viết trẻ”. Tọa đàm là cơ hội để nhìn lại đời sống văn học thiếu nhi hiện nay; vị trí, vai trò của văn học thiếu nhi trong đời sống đương đại và cách người viết trẻ hiện nay tiếp cận thế giới tâm hồn trẻ thơ.
Thành phố của tình yêu và nỗi nhớ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO