Lý luận - phê bình

Thơ Phạm Ngọc Cảnh: Từ dấu vết thời đại đến biến hóa trong lục bát

Vũ Quần Phương 06:24 30/04/2023

Trong việc phân định giai đoạn văn chương, chúng ta thường nối liền giai đoạn kháng chiến chống Pháp với chống Mỹ. Thật ra còn một giai đoạn hòa bình ở miền Bắc ngắn và mỏng manh khoảng mười năm (1954 - 1964) chèn ở giữa. Trong giai đoạn ấy xuất hiện một lứa nhà thơ có vị riêng như Thái Giang, Phạm Ngọc Cảnh, Nguyễn Xuân Thâm, Vân Long, Ngô Văn Phú, Phù Thăng... Lứa thơ này kế thừa lớp kháng chiến chống Pháp khá đậm trong cách nhìn hiện thực và miêu tả hiện thực. Đó là cách nhìn hiện thực phát triển theo chiều thuận lý tưởng. Tính lãng mạn mà thơ chạm tới cũng lãng mạn theo chiều thuận ấy. Hiện thực là gốc rễ, là thân cành, lãng mạn là hoa lá, cùng nảy nở và cùng hương vị từ chính một loài cây.

Khi chúng tôi rụt rè in bài thơ đầu, thì Phạm Ngọc Cảnh đã là một cây bút chững chạc. Hương vị thơ anh là một kết hợp phẩm chất công dân sâu sắc, thường trực và niềm cảm hứng đậm tính dân tộc truyền thống, ngôn ngữ hình ảnh khơi gợi nét xưa của làng mạc ruộng đồng. Năm 1965, miền Bắc bước vào cuộc chiến chống oanh kích phá hoại của không lực Hoa Kỳ, miền Nam đã nổi dậy, diệt bốt san đồn, lập vùng giải phóng. Cuộc chiến ác liệt dần. Thơ Phạm Ngọc Cảnh khi ấy là thơ vào trận, thơ cổ vũ chiến đấu, thơ biểu dương sức lớn mạnh của quân đội cách mạng.

nha-tho-pham-ngoc-canh.jpg
Nhà thơ Phạm Ngọc Cảnh.

Bài thơ “Sư đoàn” dù nhan đề nói tới một cấp độ của tổ chức quân đội nhưng lại như một tiếng reo ca nhiều điệp khúc. Bài thơ như một báo cáo gọn, chắc về thế và lực của quân đội ta. Phiên hiệu các sư đoàn vang lên với tên đất đai sông núi, hòa với nhịp điệu câu thơ khi ngắn khi dài, khi bằng khi trắc như những mũi quân xuất hiện đột ngột, di chuyển thần tốc tiến về giải phóng Sài Gòn. Người làm thơ như viên tướng cầm quân dày dạn khi ẩn khi hiện, khi Nam Bộ khi Tây Nguyên, cấp tập giành chủ động, bao quát chiến trường. Cảm hứng thơ thật sảng khoái:

Này đây
Doi cát Cửu Long xanh
Sư đoàn Châu thổ
Giữa bãi sú rừng tràm
Vụt đứng dậy sư đoàn Nam Bộ
Sư đoàn Tây Nguyên
Từ hầm chông bẫy đá cung tên
Này đây, Cực Nam, Phan Rang, Phan Thiết
Này đây Quảng Ngãi, Phú Yên...
Trên nguồn xa Ô Lâu, Thạch Hãn
Sẽ tiến về sư đoàn Trị Thiên

Gần như sinh đôi với bài “Sư đoàn” là bài “Mẹ”. Tình mẹ con ở đây được nâng lên thành tình dân nước. Bà mẹ tình cảm muôn đời thành bà mẹ của lý tưởng yêu nước, của ý chí chiến đấu quả cảm. Tác giả viết như trong một cơn say, quên cả ranh giới phát ngôn của mình và của bà mẹ:
Ô! Con mẹ ngày mai làm chiến sĩ
Giọt máu đỏ của cha con - đồng chí
Mấy hôm rày rạo rực quá con ơi
Nghe không con! Tổ quốc gọi con rồi.

Chất trữ tình, cả giọng và cả hồn của dạng đề tài tình mẫu tử đã nhường chỗ cho hơi chính luận anh hùng ca. Phạm Ngọc Cảnh lay động bạn đọc bằng những tình cảm lớn. Không phải lúc nào thơ cũng làm được việc đó. Cảm hứng của một thời đại đang lên cộng hưởng với tầm xúc động cao cả của nhà thơ mới tạo được sức lay động ấy.

Khi nói về thế hệ mình, thế hệ đánh giặc cùng với làm thơ, làm thơ để đánh giặc, Phạm Ngọc Cảnh ý thức sự khắc nghiệt máu lửa của chiến tranh song song với nỗi khát khao trữ tình tươi xanh thi sĩ và anh chấp nhận. Rành rọt phân biệt và tỉnh táo chấp nhận:

Vẫn phải viết nghìn lời cháy bỏng
dẫu trong ta khởi sắc xanh rờn
đạn xâm lược cắm vào mặt ruộng
câu thơ nào? Câu thơ nào hơn!

Có thể coi đây là tuyên ngôn thơ của Phạm Ngọc Cảnh, của thế hệ anh. Thời cuộc dù có đổi thay dâu bể thế nào, thì ý thức cầm bút cao cả, vị tha ấy, tôi chắc, bao giờ cũng được kính trọng.

Phạm Ngọc Cảnh sinh năm 1934, trên đất Nghệ Tĩnh, nơi bừng bừng những cao trào đấu tranh chống xâm lược. Năm 1947, khi mới mười ba tuổi, Phạm Ngọc Cảnh đã tham gia vệ quốc đoàn rồi tuyên truyền viên văn nghệ của Trung đoàn 103 Hà Tĩnh. Thời kháng chiến chống Mỹ, anh là diễn viên văn công Quân khu Trị Thiên rồi diễn viên kịch nói Tổng cục Chính trị. Anh chuyên vào thơ từ năm 1972, làm việc tại tạp chí Văn nghệ quân đội cho đến khi về hưu năm 1998.

Với sáng tác, về hưu cũng như đang tại ngũ, thơ anh liền mạch trong cảm hứng quân đội. Thơ tình yêu, thơ gia đình, thơ mây gió hay chủ đề gì thì cũng thấm đậm tâm hồn người lính. Giọng thơ sau chiến tranh, không có cái ác liệt còn mất, thẳng thừng đến rắn lại nhưng lại dào dạt nhiều trắc ẩn. Vào các ngôi chùa ở tỉnh Thái Bình, gặp lại những nữ thanh niên xung phong tan giặc trở về, đã xuống tóc quy Phật, tình cảm xót xa lại trội lên trong anh. Phẩm chất tình đồng đội ở đây là lòng thương cảm của những người trong cuộc, những người cùng từng trải những hi sinh thời chiến và nay lại chấp nhận những hi sinh của thời bình:

Hỏi ra “mấy khúc cơ cầu
mãn vòng binh lửa xuống màu tăng ni”

Đáp rằng “mượn khúc từ bi
thề nguyền chi, hẹn hò chi mà về

Phạm Ngọc Cảnh có một vốn sống khá sâu đậm về phong tục làng quê. Cảm giác thân thuộc đầm ấm tự nghìn đời tụ lại nơi hậu phương một cuộc chiến hiện đại đã thành một nguyên nhân từ cội rễ của chiến thắng. Hai bài thơ “Cô Tấm ở trong nhà” và “Lý ngựa ô ở hai vùng đất” cho thấy thêm một khía cạnh thi pháp Phạm Ngọc Cảnh. Ấy là một nền tảng cảm xúc có tính truyền thống, rất đậm phong vị dân tộc trong cách hiểu, cách nghĩ, cách giải quyết việc đời và cách biểu hiện thơ. Bài “Cô Tấm” ca ngợi những người vợ có chồng ra trận. Phong trào ba đảm đang hồi ấy cả nước đã biết. Những gương điển hình được biểu dương rộng khắp. Ý nghĩa của thực tiễn ấy vừa giúp người đi xa yên tâm chiến đấu vừa nuôi sống hậu phương cả vật chất lẫn tinh thần. Phạm Ngọc Cảnh mở thêm một tầng ý nghĩa khi anh nhập phẩm chất ấy vào truyền thống của dân tộc. Anh mượn một nhân vật trong cổ tích phổ cập nhất, cô Tấm, để gọi người phụ nữ của mỗi nhà. Bài “Lý ngựa ô” có cái tung tẩy biến hóa của hình tượng chú ngựa. Khi ngựa đi nước kiệu trong câu hát, khi ngựa lồng lên trong thần tích, khi đủng đỉnh là ngựa đón nàng về dinh, rồi lại tung hoành thành ngựa của kỵ binh chiến đấu. Bài thơ thoát ra khỏi đề tài mà triển khai trong chủ đề về tình cảm, về phong thái sống ung dung, lãng mạn và quả cảm người Việt mình, từ Nam chí Bắc, từ xa xưa cho đến bây giờ, từ người trong thiên hạ cho đến chính tác giả. Hình tượng thơ biến hóa, ngôn ngữ thơ khơi gợi, nửa thực nửa mơ, là thơ chiến trận cũng là thơ tình yêu. Bài thơ mở ra nhiều mạch sống nhưng lại rất tập trung làm hiện lên tâm thế Việt.

to-san-may-bay.-huynh-van-thuan.-1950.-mau-nuoc.-giay.jpg
“Tổ săn máy bay” - tranh màu nước của họa sĩ Huỳnh Văn Thuận.

Chất truyền thống dân tộc vào nửa sau của đời viết Phạm Ngọc Cảnh bộc lộ khá rõ trong việc tận dụng thể lục bát. Đây là thể thơ thuần Việt rất quen thuộc, thể thơ của ca dao, của Truyện Kiều rất dễ làm nhưng lại khó hay. Để làm hay làm mới, Phạm Ngọc Cảnh lạ hóa lục bát. Anh lạ hóa bằng ngôn ngữ, lấy ảo để nói thực và ghép thực vào với ảo, câu thơ phóng túng tung tẩy, nghĩa chữ nhòe đi, đôi khi mập mờ, lơ mơ kiểu hậu hiện đại. Về một ông tướng làm thơ, anh viết:

Trận đồ mưu kế ngủ im
vách địa đạo bóng ông chìm trong mưa
Thế gian tưởng đã như thừa
may còn lá gió khua khua chút buồn

Có khi tiếng dùng thật cũ, hình ảnh thật cũ lại thành lối nói lạ cho thơ bây giờ. Đây là hình đất nước ta trên bản đồ, như người ta quen ví Bắc Nam như hai thúng thóc và dải đất hẹp miền Trung như cái đòn gánh. Ví với thúng thóc để nói ấm no nhưng nghĩ kỹ mà thương lại cha ông:

Ví von xưa tội lắm mà
đòn triêng quẩy nước non ta đói nghèo
lên đèo quẩy đói nghèo theo
lên đèo Cả lại lên đèo Hải Vân

Anh còn lạ hóa bằng hình ảnh, bằng âm điệu, bằng ý bạo. Lục bát Phạm Ngọc Cảnh có thương hiệu riêng, ưu hay khuyết gì đọc lên là nhận ra ngay. Càng cao niên càng không cần để tài cụ thể. Hình ảnh dắt thi sĩ vào thơ. Vần câu sáu đẩy câu tám vào biến hóa. Phạm Ngọc Cảnh lợi dụng cái vần cố định khuôn phép từ lục sang bát để phóng túng hình hài ý và tứ câu thơ. Bạn đọc để ý xem câu tám buột ra khỏi mạch thơ là buột ở cái từ phải bắt vần:

Bóng thông ấy Nguyễn không trông
vầng trăng ấy gió buộc lồng nhành cây
Tưởng rồi nghiệp vững tràn tay
mời trăng ghé giấc hây hây cuối vườn

Cái buột ấy nhiều khi thành chỗ xuất thần của Phạm Ngọc Cảnh nhưng cũng không ít lần nó chỉ thành chỗ trang trí, cầu kỳ và (may là) có duyên khôi hài:

Váy em giờ chiếc nơm hồng
ngắn lên quá nấc tang bồng trốn xa

Đọc câu thơ này, tôi như thấy lại ánh mắt hóm hỉnh của anh. Dù thế, tôi vẫn cứ phải đoán: Vậy cái nấc tang bồng của anh nó cao đến đâu, và chữ trốn trong trốn xa là anh đi trốn cho thật xa cái tang bồng ấy hay cái nấc tang bồng ấy còn ở một nơi chốn xa xôi, dù váy đã rất gần./.

Nhà thơ Phạm Ngọc Cảnh (1934 - 2014), bút danh là Vũ Ngàn Chi, quê ở Hà Tĩnh. Trong kháng chiến chống Mỹ, ông là diễn viên Đoàn văn công Quân khu Trị Thiên, rồi ở Đoàn kịch Tổng cục chính trị. Từ năm 1971, ông về làm biên tập ở Tạp chí Văn nghệ quân đội và gắn bó cho đến khi về hưu. Ngoài làm thơ, ông còn viết kịch bản phim, đọc lời bình, dẫn các chương trình thơ trên sóng phát thanh, truyền hình và đóng một số vai trong phim. Năm 2007, ông được tặng Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật cho các tập thơ: Đêm Quảng Trị, Lối vào phía Bắc, Trăng sau rằm, Nhặt lá.

Bài liên quan
  • Đóng góp của văn nghệ sĩ nhìn từ “Đề cương về văn hóa Việt Nam”
    “Đề cương về văn hóa Việt Nam” (Đề cương), ngay từ khi ra đời đã cho thấy tầm nhìn và giá trị của nó đối với văn hóa Việt Nam nói chung và văn học nghệ thuật nói riêng. Sự tác động, ảnh hưởng cũng như tính thời sự của Đề cương là một nghiên cứu đáng xem xét trong lịch sử đất nước, vừa mang tính chính trị vừa mang đậm giá trị văn hóa đất nước. Song, cũng từ đó để thấy rõ vai trò đóng góp của văn nghệ sĩ qua từng giai đoạn lịch sử đất nước.
(0) Bình luận
  • Nhà văn Nam Cao - nhìn từ khả năng kiến tạo di sản văn hóa vùng
    Nhà văn có muôn nẻo lựa chọn bút danh cho mình (cội nguồn dòng tộc, kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu, bè bạn, triết lý nhân sinh, thế sự, nghề nghiệp, phép chơi chữ…). Với Trần Hữu Tri (1917-1951), ông chọn bút danh Nam Cao bằng lối ghép địa danh quê hương với hai chữ đầu của tên tổng và huyện: tổng Cao Đà, huyện Nam Xang (nay thuộc xã Nam Lý, tỉnh Ninh Bình).
  • Nhà thơ Nguyễn Thanh Kim với “Nhịp xuân”
    Thơ Nguyễn Thanh Kim trong tập “Nhịp xuân” mở ra một không gian giàu nhạc tính và ký ức, nơi con người, thiên nhiên, quê hương và lịch sử hòa quyện thành mạch cảm xúc dào dạt. Đọc những vần thơ này, ta cảm nhận rõ nỗi thiết tha với đất mẹ, với những mùa màng, với dòng sông, cây bưởi, hoa gạo, hoa xoan. Tất cả trở thành những biểu tượng vừa gần gũi vừa lung linh trong tâm thức người thơ.
  • Tạp chí Người Hà Nội nhận tặng thưởng của Hội đồng Lý luận Trung ương
    Tối 29/12, tại Hà Nội, Hội đồng Lý luận Trung ương tổ chức Lễ trao tặng thưởng các tác phẩm lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật xuất bản năm 2024; khen thưởng các cơ quan báo chí, xuất bản có thành tích nổi bật trong tuyên truyền, quảng bá các hoạt động lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật năm 2025.
  • Ngô Thanh Vân, vẻ đẹp kỳ diệu của nỗi buồn
    Người xưa rất coi trọng phần nội tâm (tình) trong thơ. Không có văn bản văn học nào thể hiện cái tôi cá nhân rõ như thơ. Nói như nhà văn Trịnh Bích Ngân: “Thơ không chịu được sự che đậy... Dũng cảm phơi bày. Chân thành phơi bày”.
  • Thao thức với phần đời chiến trận
    Có thể nói cuộc kháng chiến trường kỳ hào hùng và bi tráng của dân tộc, ở bất kỳ trạng huống nào dường như đã chi phối và tạo động lực cho đội ngũ văn nghệ sĩ, những người cầm bút suy nghĩ và sáng tạo. Ta hiểu vì sao ngay trong cuộc sống thời bình, trong đời sống dân sự, những hình ảnh của ngày hôm qua vẫn khiến con người luôn “thao thức với phần đời chiến trận”.
  • Phát huy vai trò của văn nghệ sĩ Thủ đô trong phát triển công nghiệp văn hóa
    Hà Nội - Thủ đô tự nhiên của lưu vực sông Hồng, trung tâm chính trị, kinh tế, văn hóa của cả nước từ ngàn xưa đã là nơi hội tụ và đào luyện nhân tài. Phần lớn danh nhân Việt Nam từng sống, làm việc, sáng tạo ở Thăng Long - Hà Nội, để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử dân tộc. Ở mảnh đất hội tụ tinh hoa văn hóa bốn phương ấy, con người Thăng Long mang trong mình nét tài hoa, đa tài, đa nghệ, thấm đẫm bản sắc trí tuệ và tinh thần sáng tạo. Trong đó, đội ngũ trí thức, văn nghệ sĩ - những người sinh ra, lớn lên
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Hy vọng (Kỳ 2)
    Ngày tôi được sinh ra đã định sẵn cuộc sống sẽ gắn liền với một khu vườn ươm chật hẹp. Mỗi ngày, tôi đều nhìn thấy các bạn xung quanh rời đi. Đúng vậy, họ thường nói với nhau rằng: “Nó chẳng nở hoa được, mang về làm gì cho chật nhà!”...
  • Dự án Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): “Chắp cánh” để văn hóa Hà Nội thành một trụ cột trong nền kinh tế
    Trong nền kinh tế thị trường, câu hỏi: “Làm thế nào để vừa bảo tồn bản sắc, vừa biến các giá trị văn hóa thành nguồn lực nội sinh phát triển kinh tế?” đang là một bài toán không dễ hóa giải. Đối với Hà Nội, Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) đang có các điều khoản tạo hành lang pháp lý, cơ chế đặc thù, vượt trội để văn hóa trở thành một trụ cột của nền kinh tế.
  • Giới thiệu các tác phẩm hội họa tiêu biểu của vua Hàm Nghi tại Thủ đô Hà Nội
    Tiếp nối thành công của lần trưng bày tại Huế, từ ngày 24/4 đến 10/5/2026, Art Nation phối hợp cùng Viện Pháp tại Việt Nam và Trung tâm Hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu - Quốc Tử Giám tổ chức trưng bày “Trời, Non, Nước | Allusive Panorama” giới thiệu các tác phẩm hội họa tiêu biểu của vua Hàm Nghi tại Thủ đô Hà Nội.
  • Xác lập mô hình phát triển dựa trên khoa học công nghệ và đổi mới sáng tạo
    Trong bối cảnh thế giới đang trải qua những biến động nhanh chóng và sâu sắc, việc xác lập một mô hình phát triển dựa trên khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số không chỉ là một sự lựa chọn chiến lược mà đã trở thành yêu cầu tự thân, mang tính tất yếu để Việt Nam hiện thực hóa khát vọng hùng cường...
  • Vịnh Bái Tử Long lọt Top 7 kỳ quan bậc nhất Đông Nam Á
    Được xướng danh ở vị trí thứ 3 trong danh sách 7 kỳ quan bậc nhất Đông Nam Á, vịnh Bái Tử Long được ví như “viên ngọc ẩn” của vùng Đông Bắc Việt Nam. Nơi đây ghi điểm tuyệt đối nhờ lưu giữ trọn vẹn vẻ đẹp hoang sơ, không gian thanh bình và bầu không khí trong lành.
Đừng bỏ lỡ
Thơ Phạm Ngọc Cảnh: Từ dấu vết thời đại đến biến hóa trong lục bát
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO