Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội ngày trở gió

Izerghin 21/05/2023 7:00

Hà Nội những ngày trở gió như mang đến chút hanh hao không phải của nắng, cũng không phải của gió, mà là của lòng người, của những vụng dại thuở mới yêu.

b8f6e9864ca80b933e3b492214c5bca0.jpg
Cứ ước muốn mùa đông đến thật nhanh, nhưng rồi lại sợ mùa thu đi rồi thì biết gửi nỗi buồn vào đâu? (ảnh: minh hoạ)

Khẽ nhấp ngụm cà phê, vị đắng len lỏi vào từng giác quan. Tiếng chuông gió va vào nhau kêu leng keng khi trời nổi gió. Thành phố những ngày chuyển mùa cứ dùng dằng, đủng đỉnh thật khó nắm bắt. Con phố tan tầm ngày chủ nhật buồn bã đứng lặng lẽ, khép mình co ro một góc, gió lạnh ùa về siết chặt nỗi nhớ.

Hà Nội gọi gió về, gọi yêu thương vọng lại theo tiếng lá rơi xạc xào và như đánh thức những chùm hoa sữa nở muộn. Hà Nội ngày trở gió, anh có lạnh lắm không?

Cứ ước muốn mùa đông đến thật nhanh, nhưng rồi lại sợ mùa thu đi rồi thì biết gửi nỗi buồn vào đâu? Cho đến một ngày, khi trời quay gió mới chợt nhận ra một điều, vòng quay thời gian những ngày chuyển mùa như chỉ nhích từng chút một, êm ái và da diết. Có người sẽ mỉm cười khi được ôm trọn cả bầu trời bình yên rồi vỗ về bằng ánh mắt dịu dàng. Có người bỗng thấy nhức nhối, buồn tênh đến lạ, vì ngày Hà Nội trở gió là ngày em thấy chông chênh. Nó tựa như đi ngược lại con đường tình yêu, mải miết tìm kiếm trong khoảng trời chốn xưa nhưng vô vọng. Kỳ lạ thay, cảm xúc như được vo tròn và chắp ghép từ những mảnh vỡ của quá khứ bỗng ùa về cùng một nỗi nhớ chưa vơi.

Tự nhắc bản thân rằng, mùa đông sắp đến rồi, cái lành lạnh đầu mùa mơ hồ như con gái chớm yêu. Ừ thì thấy lạnh vì gió lùa tê tái, nhưng vẫn thấy ấm áp vì trái tim vẫn rung động nhịp yêu đương.

Trong lúc ngồi dựa vào ghế đá ven hồ lạnh lẽo, những chiếc xe chuyển bánh như mang theo biết bao những luyến lưu, tiếc nuối. Siết chặt bàn tay đan vào nhau, lắng nghe phố gọi mùa về, tiếng bước chân vội vã của những gánh hàng rong làm trỗi dậy một Hà Nội xưa êm ả. Gió vẫn thổi, vẫn ru êm những ngày đông sắp tới gần.

Vòng quay của những chiếc xích lô miệt mài từ bao đời gắn liền với phố cổ cứ đều đều, chầm chậm; nét mặt ảm đạm, thoáng buồn của người đạp xe trông khắc khổ nhưng vẫn toát lên sự ấm áp. Qua lăng kính của thợ ảnh chuyên nghiệp, chắc khoảnh khắc này tinh khôi và đậm chất Hà Nội cổ xưa biết bao.

Gió thổi làm lay động những dây leo trên tầng mái buông thõng xuống mặt đường. Một chiếc lá rơi nghiêng theo chiều ngược gió, đậu lại trên mặt hồ tĩnh lặng. Hà Nội thật xô bồ giữa muôn vàn sự xô bồ, sinh động. Thật nghịch lý nhưng là cái nghịch lý ngọt ngào và êm đềm của Hà Nội.

Bỗng thấy Hà Nội ngày trở gió mang đến chút hanh hao không phải của nắng, cũng không phải của gió mà là của lòng người, của những vụng dại thuở mới yêu. Kỷ niệm của quá khứ chợt ùa về, vẫy vùng trong phút chốc rồi lại rời đi, để lại trái tim ngủ yên với lựa chọn mới.

Đời người ngắn tựa gang tay, có gì mà ta cứ phải loay hoay với những điều xưa cũ. Hà Nội ngày trở gió, để trái tim bình yên thêm một chút. Hít thở và tận hưởng những ngày cuối thu mát lành và nắng dịu.

Hà Nội ngày trở gió, để đi xa ta nhớ mãi, không quên.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Izerghin. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Mùa đông Hà Nội và tôi
    Ở Hà Nội, tôi có hàng ngàn, hàng vạn những kỷ niệm mà có lẽ, dành cả đời người để kể cũng không hết. Hôm nay, Hà Nội trời mưa rả rích, nghe rất rõ những thanh âm của xe cộ chạy ngoài đường. Từ ban công nhìn xuống con ngõ hẻm, phố đã lên đèn, những chậu cây xanh nhuộm màu ánh sáng vàng quạch, tiếng vữa tróc loang lổ trên những mảng tường thời gian phai nhạt.
(0) Bình luận
  • Đào Nhật Tân - Hoa Tết của người Hà Nội
    Không phải ngẫu nhiên mà Hà Nội được người đời trìu mến gọi là thành phố của những mùa hoa. Mười hai tháng ở nơi đây là mười hai sắc hoa đặc trưng, từ thanh tao dịu nhẹ đến rực rỡ nồng nàn. Chúng luân phiên tô điểm cho từng tuyến phố, biến những con đường ở đất kinh kỳ vốn trầm mặc, rêu phong trở thành những bức tranh tuyệt sắc, sống động, khiến cho lòng người không khỏi xốn xang, say đắm.
  • Điểm tâm sáng ở Hà Nội
    Một người bạn Hàn Quốc vừa quen tôi qua hội thảo khoa học toàn cầu, khi nghe giới thiệu mình là người Hà Nội, đã xuýt xoa: “Tôi muốn đặt chân đến Hà Nội từ lâu rồi mà chẳng có dịp. Vài năm trước, khi xem chương trình quảng cáo du lịch tại nước bạn, tôi đã mong muốn đến thủ đô của nước bạn để chạm vào nhịp sống rất riêng của thành phố này qua từng bữa ăn, đặc biệt là những bữa điểm tâm vào buổi sáng, khi mặt trời vừa hửng nắng”. Mấy lời giản đơn của bạn nhưng đánh thức trong tôi biết bao kí ức đặc biệt đã qua.
  • Hà Nội, mùa loa kèn trở gió
    Có những cuộc trở về không bắt đầu từ ga tàu, sân bay hay một con đường quen cũ, mà bắt đầu từ một mùi hương. Với tôi, đó là hương hoa loa kèn của tháng Tư Hà Nội, thứ hương thanh sạch, mong manh mà bền bỉ, chỉ cần thoảng qua nơi đầu phố cũng đủ làm cả một miền niên thiếu thức dậy trong lòng.
  • Dưới tán phong linh – những mùa xuân tuổi học trò
    Mọi người thường nghĩ rằng hoa đào bừng nở hồng tươi khắp đường phố đã là cảnh xuân đẹp nhất của Hà Nội. Tuy nhiên, khi những tán phong linh bắt đầu ra hoa, người ta mới nhận ra rằng ở Thủ đô vẫn còn một vẻ đẹp khác, tĩnh lặng và đầy chất thơ.
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Người cha
    Viễn ngồi trên bờ biển nhìn ra xa xăm, ngọn hải đăng lấp lóa trước mắt. Sóng dịu êm vỗ nhẹ bờ cát, xa xa những con thuyền ra khơi tiếp tục bám biển, nhỏ dần, nhỏ dần trước mắt anh. Cảm giác như biển cả bao la rộng lớn này sẽ nuốt chửng những con thuyền bé nhỏ kia chỉ sau một cơn bão. Lòng đầy lo âu, ngày thứ bảy ở vùng này, anh không thấy cha trở về...
  • Chùm thơ của tác giả Khang Sao Sáng
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Khang Sao Sáng.
  • [Podcast] Tản văn: Phố núi đợi mùa
    Sớm mai thức giấc, cơn gió mang cái lạnh se sắt từ đâu ùa về. Tia nắng mỏng manh không đủ sức tan đi giọt sương khuya còn ướt đầm trên lá, ngược lại, biến chúng thành những viên ngọc lóng lánh cười trong nắng. Mới dăm hôm trước, nắng thu vẫn còn ấm áp cả không gian, mà nay, khí trời bàng bạc như thể mùa đông chạm ngõ. Ngó bên hiên nhà, hoa dã quỳ bừng nở, thay thời gian báo hiệu mùa về.
  • Xã Thanh Oai tiếp tục chi trả gần 280 tỷ đồng GPMB phục vụ Dự án Khu đô thị thể thao Quốc tế Hà Nội
    Thông tin từ UBND xã Thanh Oai (TP Hà Nội), ngày 3/7, chính quyền địa phương và các đơn vị liên quan đã phối hợp tổ chức chi trả tiền bồi thường, hỗ trợ giải phóng mặt bằng để thực hiện Dự án Khu đô thị Thể thao Quốc tế Hà Nội cho 86 hộ gia đình, cá nhân có đất thu hồi tại thôn Động Giã (nay là thôn Đỗ Động) trên địa bàn với tổng kinh phí hơn 279 tỷ đồng.
  • Đào Nhật Tân - Hoa Tết của người Hà Nội
    Không phải ngẫu nhiên mà Hà Nội được người đời trìu mến gọi là thành phố của những mùa hoa. Mười hai tháng ở nơi đây là mười hai sắc hoa đặc trưng, từ thanh tao dịu nhẹ đến rực rỡ nồng nàn. Chúng luân phiên tô điểm cho từng tuyến phố, biến những con đường ở đất kinh kỳ vốn trầm mặc, rêu phong trở thành những bức tranh tuyệt sắc, sống động, khiến cho lòng người không khỏi xốn xang, say đắm.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội ngày trở gió
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO