Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội, ngàn năm xưa còn đó

Nguyễn Thị Thuý Ái 25/04/2023 16:03

Không có vẻ ồn ào, náo nhiệt như Sài Gòn, không hiền hoà như những thành phố biển mà tôi từng qua, cũng không nắng gió và hoang sơ như thành phố nhỏ Tây Nguyên nơi tôi sống, Hà Nội mang một vẻ đẹp rất riêng, vừa cổ kính, vừa hiện đại, vừa mang một nét gì đó rất linh thiêng như hồn của sông núi gọi về từ suốt mấy ngàn năm lịch sử. Đó là cảm nhận của tôi khi đến với thành phố Thủ đô, trái tim của cả nước.

Tôi đến Hà Nội một ngày tháng ba, trời không nắng, không mưa và dịu mát. Tôi thật may mắn khi gặp được những ngày thời tiết đẹp để có thể cảm nhận được cái đẹp Hà Nội một cách trọn vẹn nhất. Đây không phải lần đầu tôi đến đây, nhưng những lần trước là những chuyến đi ngắn, vội vã, hoặc là những lần ra học, ra thi, vì tập trung vào công việc mà tôi không có thời gian cảm nhận hết vẻ đẹp và những giá trị lịch sử quý giá của vùng đất ngàn năm văn hiến này.

ben-xe-hoa-tren-pho.jpg
Tác giả bên xe hoa trên phố

Lần này đến đây, tôi may mắn được một em gái Hà Nội dành nhiều thời gian đưa tôi đi trên những con phố Hà Nội, ăn những món ăn dân dã trên hè phố, ngắm Hà Nội trong tiết trời mát dịu với một nét đẹp cổ kính, có phần huyền ảo và đầy chất thơ, trong tôi tràn ngập những cảm xúc và một tình yêu dành cho miền đất kinh kỳ này, và tôi hiểu vì sao người Hà Nội lại yêu Hà Nội đến vậy. Những bài thơ, bài hát về Hà Nội tôi đã được nghe nhiều, nhưng phải tại đây, tôi mới như cảm nhận được từng câu chữ ấy, tôi như thấy một Hà Nội đẹp diệu kỳ với “hùng thiêng núi sông còn in nơi đây”.

Đi qua từng con phố cổ, dù không phải trong những ngày mùa thu, nhưng tôi vẫn nhìn thấy nét đẹp cổ kính trong từng hàng cây, từng mái nhà, cảm nhận sự tinh tế mà Trịnh Công Sơn từng đúc kết “phố xưa, nhà cổ, mái ngói thâm nâu”. Những con phố như có tiếng nói riêng của mình, kéo tôi về những hoài niệm của một thành phố ngàn năm. Những con phố nhỏ này vốn là những làng nghề mà người dân tụ hội cùng nhau buôn bán làm ăn. Dù những tên phố không còn bán cùng mặt hàng như tên của mình nhưng truyền thống “buôn có bạn, bán có phường” vẫn còn hiện hữu trong lòng phố Hà Nội ngày nay. Những con phố nhỏ bán cùng một mặt hàng, người mua kẻ bán đông đúc, khách du lịch cả trong nước và ngoài nước rất nhiều nhưng Hà Nội vẫn mang một dáng vẻ trầm mặc thanh tao. Những hàng cây im lặng dọc theo những con phố như đã đứng đó và là chứng nhân của nhiều thứ. Những cây bàng lá đỏ đang mùa thay lá, lẫn trong những hàng cây vừa lên lá non xanh mướt đem đến cho Hà Nội một sự mượt mà và tươi mát. Người lữ hành bỗng thấy một Hà Nội thân quen biết bao nhiêu.

Một nét văn hoá đặc biệt của Hà thành là những xe hoa, có thể trước đây là những gánh hàng hoa. Người Hà Nội yêu hoa và không thể thiếu hoa vào các dịp quan trọng hay đơn giản chỉ là để tô điểm ngôi nhà và thể hiện tình cảm cho nhau. Những cô hàng hoa tươi tắn với những bó hoa đẹp được bó rất tinh xảo tươi cười chào khách và sẵn sàng giúp khách chụp những tấm hình để lưu lại hình ảnh bên xe hoa giữa phố Hà Nội. Hình như trên con phố nào chúng ta cũng có thể thấy những chiếc xe hoa như vậy. Chúng tô điểm cho phố phường Hà Nội, đặc biệt trong buổi sáng sương lãng đãng mặt hồ trên rất nhiều hồ rộng đẹp ở giữa lòng Thủ đô. Một nơi đẹp và tinh tế như vậy sao có thể khiến người ta không xao lòng khi nhìn ngắm.

Hà Nội là một thành phố đẹp với rất nhiều hồ, tạo nên một phong cảnh nên thơ. Hồ còn là nơi lưu dấu những câu chuyện xưa theo bề dày lịch sử. Đứng trên hàng cây bên Bờ Hồ nhìn ra tháp Rùa cổ kính, tôi tự hỏi không biết đâu là nơi cụ Rùa đã nổi lên và giao chiếc gươm thần cho Lê Lợi và lên lại lần nữa để lấy gươm về. Những Cụ Rùa vẫn còn được lưu giữ trong đền Ngọc Sơn như một minh chứng cho câu chuyện gươm thần, sự linh thiêng của vùng đất cố đô. Nếu như Hồ Gươm mang một câu chuyện lịch sử và những nét trang nghiêm của cầu Thê Húc, đền Ngọc Sơn thì Hồ Tây mênh mông rộng lớn mang một một nét đẹp huyền hoặc với rất nhiều chùa chiền cổ kính và uy nghi. Chùa Trấn Quốc đã đứng đó từ bao năm và như cái tên của mình đã giữ yên bờ cõi của quốc gia. Rất nhiều ngôi chùa cổ khác đã ở đây từ bao đời, tạo một không gian yên ắng và tịnh tâm cho những người muốn đi tìm những phút giây yên tĩnh và thiền định.

trong-hoang-thanh-thang-long.jpg
Tác giả tham quan Hoàng thành Thăng Long

Rất nhiều nơi ở Hà Nội mang dấu ấn lịch sử, mang hồn cốt của ngàn năm văn hiến. Tôi đã từng vào Văn Miếu chiêm ngưỡng thành tích khoa bảng của tiền nhân qua những bia đá phai màu được những cụ rùa cõng trên lưng, vào Hoả Lò để xem chứng tích của một đấu tranh giành độc lập của đất nước. Và lần này là lần đầu tiên tôi được vào điểm di tích Hoàng thành Thăng Long. Giữa một không gian rộng rãi, yên tĩnh, Hoàng thành là nơi lưu giữ những cổ vật xưa, những ghi chép về các đời vua đã chọn Thăng Long làm kinh đô bắt đầu từ thời nhà Lý. Từng cổ vật có niên đại hàng nghìn năm được trưng bày là bằng chứng cho một thời kỳ phát triển rực rỡ của đất nước dù các thế lực phong kiến phương bắc luôn dòm ngó. Cùng với rất nhiều du khách trong nước và ngoài nước, tôi say sưa chụp hình những cổ vật, đọc những ghi chú về từng thời kỳ lịch sử, ngắm những di tích còn lại của một thời kỳ dài của lịch sử, như được nghe thấy tiếng của cha ông vọng về nhắc nhở cháu con phải cùng nhau giữ nước.

Người ta có nhiều lý do để yêu Hà Nội. Riêng tôi, tôi thực sự thu hút bởi sự cổ kính, bởi dấu vết xưa của một thời dựng nước và giữ nước, bởi những kiến trúc đẹp mang đậm nét thời gian. Và tôi yêu những con người Hà Nội nền nã, nhẹ nhàng, ấm áp và thanh lịch. Mong một ngày được trở lại để thêm yêu hơn miền đất kinh kỳ, nơi lưu giữ hùng thiêng sông núi Việt Nam.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Thị Thuý Ái. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Phở Phú Gia
    Từ năm 1970 đến 1974, tôi lái xe con cho Thủ trưởng Đoàn 68, đơn vị có nhiệm vụ giúp bạn (Lào) quản lý, giáo dục, cải tạo 2.000 tù binh Nậm Bạc thông qua lao động (làm đường) ở huyện Xiềng Khọ, tỉnh Sầm Nưa.
(0) Bình luận
  • Mùa thu Hồ Gươm
    Chiều dần buông nắng, mặt nước hồ thu bỗng trở lên huyền diệu. Ngắm nhìn bầu trời trong vắt hiền hòa, lung linh mây trắng lãng du trên muôn ngàn sóng biếc lấp lánh, bất chợt tôi nhận ra một điều: gần gũi và gắn bó với Hà Nội hơn nửa đời người, đã bao lần đến thăm đền vua Lê, đã bao lần dạo quanh bên Tháp Rùa nhưng thú thực, chưa bao giờ tôi lại thấy trái tim của Thủ đô đẹp hơn trong buổi hoàng hôn mùa thu.
  • Hà Nội và tôi: Nhịp cầu nối những bờ vui từ làng ra phố
    Có những mối duyên đến rất khẽ, như một buổi sớm Hà Nội vừa tỉnh giấc. Không gõ cửa, không hẹn trước, không cần lời giới thiệu, chỉ lặng lẽ hiện diện trong đời ta như làn gió mỏng đi qua hiên nhà cũ, mang theo mùi hoa bưởi cuối mùa và tiếng lá xào xạc rất quen. Chỉ đến khi ngoảnh lại, người ta mới chợt nhận ra: à, hóa ra mối duyên ấy đã ở bên mình từ rất lâu rồi.
  • Hàng sấu già và chuyện nhặt phía sau tay lái
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội”, lời bài hát của nhạc sĩ Hoàng Hiệp làm cho tôi mỗi khi xa Thủ đô lại thường hay liên tưởng về Hà Nội với hình ảnh một thành phố đẹp đẽ, thơ mộng. Điều ấn tượng nhất với tôi là những hàng cây giữa tiết trời cuối hạ, đầu thu. Và con người nơi phố phường Thủ đô thì luôn cởi mở, chân thành và đằm thắm…
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Triển lãm 80 năm Ngày Bác Hồ ra Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến
    Trong khuôn khổ Lễ hội Làng Sen năm 2026, Triển lãm chuyên đề “80 năm Bác Hồ ra Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến” (19/12/1946 - 19/12/2026) sẽ diễn ra từ ngày 19/5 đến 23/5/2026 tại Bảo tàng Nghệ An - Xô Viết Nghệ Tĩnh. Lễ khai mạc được tổ chức lúc 8h ngày 19/5/2026.
  • [Podcast] Đêm Hà Nội và những thanh âm của thành phố
    Hà Nội thường được nhớ đến với vẻ đẹp cổ kính của ba mươi sáu phố phường, với những mái ngói rêu phong, hồ nước xanh trong và nhịp sống mang dáng vẻ thanh lịch của người Tràng An. Nhưng khi màn đêm buông xuống, thành phố lại khoác lên mình một diện mạo khác: vừa sâu lắng mà cũng vừa sống động hơn...
  • [Podcast] Tản văn: Hương sen vương vấn sợi trà
    Những ngày còn công tác ở Hà Nội, ông ngoại tôi đã xin được giống sen Hồ Tây về trồng trong đám ruộng lầy cải tạo thành ao, bờ mòn dần hóa thành đầm sen đầu tiên ở bản. Những nhà hàng xóm ngắm bông sen to, đẹp thơm ngát một vùng thì đến xin vài ngó già.
  • Thúc đẩy giao lưu văn hóa, du lịch giữa Việt Nam – Trung Quốc
    Ngày 14/5, tại Hà Nội, Sở Văn hóa và Du lịch Khu tự trị dân tộc Choang (Quảng Tây, Trung Quốc) phối hợp Trung tâm Văn hóa Trung Quốc tại Hà Nội tổ chức chương trình “Trà hài hòa Thế giới - Nhã tập 2026” và giới thiệu văn hóa, du lịch với chủ đề “Gặp gỡ Quảng Tây (Bách Sắc)”.
  • Quyết định nhiều nội dung về kinh tế - xã hội để đất nước phát triển nhanh, bền vững
    Trong trong công tác lập pháp, tại kỳ họp thứ nhất vừa qua, Quốc hội khóa XVI đã xem xét, thông qua nhiều nội dung về kinh tế - xã hội cùng các nội dung quan trọng khác, từ đó kịp thời thể chế hóa Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV và các kết luận của Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư, đáp ứng yêu cầu thực tiễn.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội, ngàn năm xưa còn đó
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO