Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội, vừa xa đã nhớ

Trần Minh 11:26 26/04/2024

Tôi muốn xa Hà Nội thực hiện một chuyến đi dài ngày ngoài dải đất hình chữ S để khám phá những miền đất mới. Điều mong ước cháy bỏng đó đã trở thành hiện thực sau khi tôi xin được visa thăm người thân tại châu Âu.

2-hoabinhbus.jpg
Hà Nội, vừa xa đã nhớ (ảnh: intenet).

Tôi vỡ òa cảm xúc sung sướng! Trời Âu luôn là những gì đẹp đẽ nhất, văn minh nhất trong trí tưởng tượng của tôi.

Hà Nội những ngày hè nóng và oi bức quá. Tôi muốn thời gian trôi đi thật nhanh để được lên máy bay. Rồi ngày ấy cuối cùng đã tới. Tôi xách va li và lên đường với tâm trạng háo hức, bỏ lại một Hà Nội ồn ã, náo nhiệt, bỏ lại cả những cái vẫy tay của người thân đầy quyến luyến.

Châu Âu đón tôi bằng bầu trời trong xanh biếc, thời tiết mát mẻ, không khí trong lành. Cuộc sống của con người ở lục địa già này thật yên bình, êm ả.

Thành phố nào ở Châu Âu cũng mang nét kiến trúc vừa cổ kính, vừa hiện đại. Tôi choáng ngợp trước lâu đài Burg Eltz huyền bí ở Đức, tôi say đắm trước vẻ đẹp cổ kính và lãng mạn của cây cầu tình yêu ở thủ đô Praha, Cộng hòa Séc. Tôi vui mừng khi được chạm tay vào tòa tháp nghiêng Pisa huyền thoại ở Ý... Tôi chụp rất nhiều ảnh ở những vùng đất mà tôi đã đi qua để khoe với bạn bè trên Facebook.

anh-1-1-.jpg
Thành phố nào ở Châu Âu cũng mang nét kiến trúc vừa cổ kính, vừa hiện đại.

Nhưng sang tuần thứ ba, tôi bắt đầu có cảm giác nhớ nhà, nhớ Hà Nội da diết, không còn hào hứng tiếp tục đi khám phá những điểm thăm quan du lịch ở Châu Âu nữa. Buổi sáng thức giấc, nhìn qua ô cửa sổ, con đường chạy qua tòa chung cư tôi đang ở sạch sẽ, lưa thưa người qua lại. Tôi nhớ sự náo nhiệt trên từng con phố ở Hà Nội. Bỗng nhiên, tôi thèm hương vị của một bát phở bò quen thuộc trên phố Quang Trung nơi tôi làm việc.

Trưa nay, tôi muốn được thưởng thức cái mùi thơm thanh của dấm bỗng, với những con ốc béo ngậy tại quán bún ốc trên phố Mai Hắc Đế. Tôi nhớ những con đường nhỏ đầy hoa sen bên Hồ Tây, nhớ những buổi sáng cuối tuần thong dong đạp xe xung quanh hồ Hoàn Kiếm. Nhớ những buổi tối được ngồi túm năm tụm ba "chém gió" với những người hàng xóm ở quán nước vỉa hè đầu phố... Tôi nhìn tờ lịch treo tường, Hà Nội mùa này đã sang thu, cây dâu da xoan đầu phố tôi chắc đã nở những bông hoa li ti trắng muốt. Mỗi buổi sáng đi làm qua đó, tôi vẫn cố lán lại để hít hà cái mùi thơm dịu nhẹ tỏa ra từ những bông hoa thanh khiết ấy. Sống mũi tôi bắt đầu cay cay, tôi muốn được nhìn thấy những khuôn mặt của người thân; muốn được nghe những lời mắng mỏ của cha mỗi buổi sáng ngủ dậy vội vã vì muộn giờ đi làm; muốn được ôm trầm để ngửi hương thơm bồ kết lan tỏa trên mái đầu hoa râm của mẹ... Tôi muốn được về nhà. Nhưng đâu phải cứ muốn là được, vì máy bay đã đặt khứ hồi từ trước.

Cái cảm giác mong ngóng được rời xa Hà Nội lúc trước thế nào, thì lần chờ đợi được trở về cũng thế. Tôi bắt đầu đếm ngược thời gian để trở về cái nơi tôi đã sinh ra và lớn lên. Cái nơi, mà mỗi góc phố, mỗi con đường, mỗi hàng cây đã trở nên quá đỗi thân thuộc.

Rồi cái ngày đó đã đến. Hà Nội đón tôi bằng cái nóng oi bức y như cái ngày tôi tạm rời xa nó. Bố mẹ tôi ra tận sân bay để đón tôi trở về. Nghe bố hỏi: "Đi chơi có vui không con?" mà cổ họng tôi như tắc nghẹn, nước mắt trực ứa ra chẳng nói lên lời.

Hà Nội của tôi vẫn vậy. Vẫn ồn ào, náo nhiệt, vẫn đông đúc và thi thoảng lại tắc đường như vốn có. Nhưng tâm thế tôi ngày trở về đã khác, tôi không thấy khó chịu về những điều thường nhật đó. Có lẽ, bởi con người tôi, trái tim tôi vẫn và sẽ luôn thuộc về nơi này. Tôi không thể rời xa Hà Nội!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trần Minh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Khoảng lặng với sen Hồ Tây
    Sáng sớm mùa hè, tôi đi bộ dọc bờ Hồ Tây để thuê một chiếc xe đạp dạo quanh hồ như lời hẹn của chuyến đi trước. Tôi lạc bước đến đầm sen Hồ Tây. Ngay khoảnh khắc ấy, sen gieo một nốt lặng thương nhớ vào lòng tôi.
(0) Bình luận
  • Hà Nội và tôi: Nhịp cầu nối những bờ vui từ làng ra phố
    Có những mối duyên đến rất khẽ, như một buổi sớm Hà Nội vừa tỉnh giấc. Không gõ cửa, không hẹn trước, không cần lời giới thiệu, chỉ lặng lẽ hiện diện trong đời ta như làn gió mỏng đi qua hiên nhà cũ, mang theo mùi hoa bưởi cuối mùa và tiếng lá xào xạc rất quen. Chỉ đến khi ngoảnh lại, người ta mới chợt nhận ra: à, hóa ra mối duyên ấy đã ở bên mình từ rất lâu rồi.
  • Hàng sấu già và chuyện nhặt phía sau tay lái
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội”, lời bài hát của nhạc sĩ Hoàng Hiệp làm cho tôi mỗi khi xa Thủ đô lại thường hay liên tưởng về Hà Nội với hình ảnh một thành phố đẹp đẽ, thơ mộng. Điều ấn tượng nhất với tôi là những hàng cây giữa tiết trời cuối hạ, đầu thu. Và con người nơi phố phường Thủ đô thì luôn cởi mở, chân thành và đằm thắm…
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
  • Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
    Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Đêm Hà Nội và những thanh âm của thành phố
    Hà Nội thường được nhớ đến với vẻ đẹp cổ kính của ba mươi sáu phố phường, với những mái ngói rêu phong, hồ nước xanh trong và nhịp sống mang dáng vẻ thanh lịch của người Tràng An. Nhưng khi màn đêm buông xuống, thành phố lại khoác lên mình một diện mạo khác: vừa sâu lắng mà cũng vừa sống động hơn...
  • [Podcast] Tản văn: Hương sen vương vấn sợi trà
    Những ngày còn công tác ở Hà Nội, ông ngoại tôi đã xin được giống sen Hồ Tây về trồng trong đám ruộng lầy cải tạo thành ao, bờ mòn dần hóa thành đầm sen đầu tiên ở bản. Những nhà hàng xóm ngắm bông sen to, đẹp thơm ngát một vùng thì đến xin vài ngó già.
  • Đại hội đại biểu toàn quốc MTTQ Việt Nam lần thứ XI thành công tốt đẹp
    Sau 2,5 ngày làm việc khẩn trương, nghiêm túc, đổi mới, sáng tạo; Đại hội đại biểu toàn quốc MTTQ Việt Nam lần thứ XI, nhiệm kỳ 2026 – 2031 diễn ra tại Thủ đô Hà Nội, đã hoàn thành toàn bộ nội dung chương trình và Đại hội bế mạc vào sáng 13/5.
  • Triển lãm “120 năm Đại học Quốc gia Hà Nội - Truyền thống giáo dục tinh hoa và khai phóng”
    Nhằm tôn vinh cột mốc 120 năm hành trình tri thức (1906-2026), Trường Khoa học liên ngành và Nghệ thuật (VNU-SIS) phối hợp tổ chức triển lãm đặc biệt với chủ đề “120 năm Đại học Quốc gia Hà Nội - Truyền thống giáo dục tinh hoa và khai phóng”.
  • Hà Nội nhân rộng câu lạc bộ liên thế hệ tự giúp nhau đến năm 2035
    UBND thành phố Hà Nội đã ban hành Kế hoạch số 154/ KH-UBND về việc thực hiện Đề án nhân rộng câu lạc bộ liên thế hệ tự giúp nhau đến năm 2035 trên địa bàn thành phố Hà Nội. Kế hoạch nhằm phát huy tiềm năng, vai trò, kinh nghiệm của người cao tuổi tham gia khởi nghiệp, tạo việc làm, chuyển đổi số, chuyển đổi xanh phù hợp với nguyện vọng, nhu cầu, khả năng, tăng thu nhập cho người cao tuổi, thực hiện khát vọng “người cao tuổi sống vui, sống khoẻ, sống hạnh phúc”.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội, vừa xa đã nhớ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO