Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hoài niệm về tàu điện xưa

Nguyễn Văn Thế 15:13 16/05/2024

Hình ảnh những chuyến tàu điện chở khách hồi xưa: bây giờ chỉ còn trong hoài niệm. Nghe nói, tàu điện do người Pháp đưa sang, có hơn 100 năm (có nhà ga, sửa chữa cho tàu khá lớn, ở đường Hoàng Hoa Thám bây giờ)...

z4624614357392_0fd69891d5a667c6243bc4cd050b2abd.jpg
Hồi đó, tàu đa phần là kéo theo 1 toa, nhiều là 2 toa, giá vé 1 lượt cũng chỉ có 5 xu... (ảnh minh hoạ)

Thực ra, khi chính quyền ta về tiếp quản Thủ đô, cũng vẻn vẹn có mấy tuyến chính đường tàu điện: Tuyến từ Nhà Thương Vọng - Bệnh viện Bạch Mai bây giờ, đi Yên Phụ, tuyến bờ hồ, đi Cầu Giấy, có lẽ tuyến dài nhất là tuyến Bờ hồ đi Hà Đông… Tàu điện chạy với tốc độ cũng vừa phải, chừng 20km/h, do phải đi qua nhiều phố cổ, có tuyến lại đông phương tiện tham gia giao thông, cùng hành tiến với tàu điện, như ô tô, xe đạp… Gọi là tàu điện, tất nhiên tàu chạy được do lấy điện ở hệ thống dây dẫn, được giăng và chạy theo lộ trình của tàu qua, thường thì đầu tàu có 1 cần, gắn với bánh xe để hút vào dây điện ở phía trên (thỉnh thoảng có hôm tàu chạy, do sự cố làm rơi cả cái bánh xe, nên tàu phải dừng lại, để người ta cho cái bánh xe hút trở lại chỗ cũ).

Hồi đó, tàu đa phần là kéo theo 1 toa, nhiều là 2 toa, giá vé 1 lượt cũng chỉ có 5 xu, người phụ tàu, chuyên bán vé được đựng trong một cái cặp da bò, trông rất gọn và bắt mắt, khuôn khổ của chiếc vé có hình chữ nhật xinh xinh, màu trắng, trên vé có in số thứ tự khá đẹp. Trong khoang tàu, người ta cũng thường bố trí những hàng ghế dọc bằng loại gỗ tốt, ghế được làm cong cong, để người ngồi không bị trôi ra ngoài. Người điều khiển tàu điện cũng rất nghệ sĩ, phía dưới có cái vòng quay như kiểu lái tàu thủy, phía trước mặt có cái mâm cặp, để điều khiển tốc độ tàu, khi tàu chạy cứ phát ra tiếng leng keng, thật vui tai. Các bà các chị đi chợ rau vẫn thường chọn tàu làm phương tiện đi lại, gánh rau được treo ra ngoài theo đến các chợ. Vui nhất là các em học sinh lên tàu trong các dịp lễ Tết, cháu thì lên bờ hồ ăn kem Tràng Tiền, cháu thì đi lên vườn thú, cháu nào cũng quàng khăn đỏ, đứng ở cửa lên xuống như khoe với phố phường là… mới được "kết nạp vào đội". Để ý, các bến tàu hồi đó nó chỉ là điểm đến dừng trả khách, không được cắm biển, người đợi tàu cứ đứng ven đường, nhìn lên dây điện thấy rung rung là tàu sắp tới, cũng có người phải đi làm sớm bằng tàu điện (Như bà Tỏ, người ở làng Vọng, cứ 4 giờ sáng là thấy bà có mặt ở bến xe điện để đi lại trên nhà máy điện Yên Phụ, hồi đó chưa thấy bán vé tháng, nên cứ phải mua vé ngày).

Ngày ấy, mỗi lần đi tàu là một dịp thật vui, được nghe hát sẩm, "sẩm tàu điện" được nghe người bán tạp hóa giao hàng, sướng cả cái lỗ tai: Kim băng cài túi, cúi xuống không rơi… Thuốc bổ tùy, béo người, uống vào đẹp da.

Thế đó, kí ức về tàu điện cứ theo mãi không chỉ với người Hà Nội, một dấu ấn xưa thật khó quên về đất Thăng Long kinh kỳ, họ nhớ tàu, lại dựng mô hình để chụp hình, thật vui./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Văn Thế. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Vô định bước chân khi qua chốn cũ
    Một lần tôi âm thầm trở lại Hà Nội. Tôi có hẹn phỏng vấn với một công ty ở đó. Sau bao tháng ngày lăn lội công trường bùn lầy gió bụi, tôi muốn tìm kiếm một công việc mang nhiều yếu tố chuyên môn hơn. Thế nhưng, buổi phỏng vấn hờ hững, kết thúc mà chẳng hứa hẹn điều gì, có lẽ tôi không phải là lựa chọn phù hợp cho vị trí đang tuyển dụng. Chông chênh giữa một thành phố quen mà nay như xa lạ, tôi một mình lang thang qua những con phố cũ, chờ chuyến xe trở về lúc chiều muộn.
(0) Bình luận
  • Hà Nội và tôi: Nhịp cầu nối những bờ vui từ làng ra phố
    Có những mối duyên đến rất khẽ, như một buổi sớm Hà Nội vừa tỉnh giấc. Không gõ cửa, không hẹn trước, không cần lời giới thiệu, chỉ lặng lẽ hiện diện trong đời ta như làn gió mỏng đi qua hiên nhà cũ, mang theo mùi hoa bưởi cuối mùa và tiếng lá xào xạc rất quen. Chỉ đến khi ngoảnh lại, người ta mới chợt nhận ra: à, hóa ra mối duyên ấy đã ở bên mình từ rất lâu rồi.
  • Hàng sấu già và chuyện nhặt phía sau tay lái
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội”, lời bài hát của nhạc sĩ Hoàng Hiệp làm cho tôi mỗi khi xa Thủ đô lại thường hay liên tưởng về Hà Nội với hình ảnh một thành phố đẹp đẽ, thơ mộng. Điều ấn tượng nhất với tôi là những hàng cây giữa tiết trời cuối hạ, đầu thu. Và con người nơi phố phường Thủ đô thì luôn cởi mở, chân thành và đằm thắm…
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
  • Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
    Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Đêm Hà Nội và những thanh âm của thành phố
    Hà Nội thường được nhớ đến với vẻ đẹp cổ kính của ba mươi sáu phố phường, với những mái ngói rêu phong, hồ nước xanh trong và nhịp sống mang dáng vẻ thanh lịch của người Tràng An. Nhưng khi màn đêm buông xuống, thành phố lại khoác lên mình một diện mạo khác: vừa sâu lắng mà cũng vừa sống động hơn...
  • [Podcast] Tản văn: Hương sen vương vấn sợi trà
    Những ngày còn công tác ở Hà Nội, ông ngoại tôi đã xin được giống sen Hồ Tây về trồng trong đám ruộng lầy cải tạo thành ao, bờ mòn dần hóa thành đầm sen đầu tiên ở bản. Những nhà hàng xóm ngắm bông sen to, đẹp thơm ngát một vùng thì đến xin vài ngó già.
  • Đại hội đại biểu toàn quốc MTTQ Việt Nam lần thứ XI thành công tốt đẹp
    Sau 2,5 ngày làm việc khẩn trương, nghiêm túc, đổi mới, sáng tạo; Đại hội đại biểu toàn quốc MTTQ Việt Nam lần thứ XI, nhiệm kỳ 2026 – 2031 diễn ra tại Thủ đô Hà Nội, đã hoàn thành toàn bộ nội dung chương trình và Đại hội bế mạc vào sáng 13/5.
  • Triển lãm “120 năm Đại học Quốc gia Hà Nội - Truyền thống giáo dục tinh hoa và khai phóng”
    Nhằm tôn vinh cột mốc 120 năm hành trình tri thức (1906-2026), Trường Khoa học liên ngành và Nghệ thuật (VNU-SIS) phối hợp tổ chức triển lãm đặc biệt với chủ đề “120 năm Đại học Quốc gia Hà Nội - Truyền thống giáo dục tinh hoa và khai phóng”.
  • Hà Nội nhân rộng câu lạc bộ liên thế hệ tự giúp nhau đến năm 2035
    UBND thành phố Hà Nội đã ban hành Kế hoạch số 154/ KH-UBND về việc thực hiện Đề án nhân rộng câu lạc bộ liên thế hệ tự giúp nhau đến năm 2035 trên địa bàn thành phố Hà Nội. Kế hoạch nhằm phát huy tiềm năng, vai trò, kinh nghiệm của người cao tuổi tham gia khởi nghiệp, tạo việc làm, chuyển đổi số, chuyển đổi xanh phù hợp với nguyện vọng, nhu cầu, khả năng, tăng thu nhập cho người cao tuổi, thực hiện khát vọng “người cao tuổi sống vui, sống khoẻ, sống hạnh phúc”.
Đừng bỏ lỡ
Hoài niệm về tàu điện xưa
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO