Lý luận - phê bình

Nguyễn Chính và những trăn trở “nắng đã qua thu”

Nhà thơ Quang Hà 08:06 26/05/2025

“Nắng đã qua thu” là tập thơ thứ 10 của nhà thơ Nguyễn Chính - hội viên Hội Nhà văn Hà Nội, được Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành đầu năm 2025, với lời giới thiệu trang trọng, hấp dẫn của nhà thơ Đặng Huy Giang.

nang-da-qua-thu.jpg

Tập thơ gồm 2 phần “Con đường” (36 bài) và “Dòng sông” (35 bài) được kết nối chặt chẽ, tạo nên sự tác động qua lại, bổ sung và nâng đỡ nhau trong mạch cảm xúc và tư tưởng xuyên suốt. Trải dài 71 bài thơ là một Nguyễn Chính thi nhân nổi bật với những trăn trở tâm cảm không thể kìm nén của một cựu chiến binh từng trải cuộc đời quân ngũ, gợi cho người đọc những liên tưởng và suy cảm sâu lắng. Đó là những trăn trở về tình người và tình yêu quê hương, đất nước, về giá trị văn hóa và giá trị người cần nâng niu trân trọng giữ gìn và bảo trì trước những đổi thay của thời cuộc khi dân tộc ta bước vào thời kỳ hội nhập.

Một chiều cuối năm 2023, trong tiết trời giá lạnh, sau khi pha ấm trà hoa cúc “Nước một màu óng ánh như tơ”, trong “Dìu dịu một giấc mơ hoa”, Nguyễn Chính bỗng nghe văng vẳng bên tai tiếng “cúc gọi/ vỡ oà/ thu xưa”. Đó là tiếng gọi của “Nguyên hoa” - nguyên hồn hoa cúc, cũng là tiếng gọi của hồn thu đọng lắng trong tâm thức của thi nhân đa cảm đa tình. Cảm thức mùa thu ấy đã mang đến cho Nguyễn Chính một ý thơ đầy ý vị, để rồi một năm sau, mùa thu 2024, bài thơ “Thu qua” ra đời:

Thu qua đã quá nửa rồi
Phau phau tóc bạc thương hồi tóc xanh

Tóc xanh… lại thấy thương anh
Còn đâu cái thuở yến oanh bên đình

Con tim đập bất thình lình
Lá vàng xào xạc thương mình như cây.

Từ “Nguyên hoa” tiếng gọi lay thức tâm hồn của cúc, đến “Thu qua” với “Phau phau tóc bạc thương hồi tóc xanh” và “Còn đâu cái thuở yến oanh bên đình”, là sự vận động nối tiếp của tâm thức, tâm cảm, tâm tình để thấu nhận “Lá vàng xào xạc thương mình như cây”.

Phải chăng cái nỗi “thương mình như cây” ấy đã khởi phát trong tâm hồn nhà thơ những trăn trở khôn nguôi về cuộc đời, rộng hơn là về cõi người, những cái trôi qua, vụt biến, tưởng như không thể níu giữ? Tôi đồ rằng, “Nắng đã qua thu” của Nguyễn Chính là sự trăn trở của ông về cái nắng đó. Lẽ nào cái nắng trong sáng, dịu dàng, thuần khiết “Sáng mát trong như sáng năm xưa/ Gió thổi mùa thu hương cốm mới” (Nguyễn Đình Thi), lại có thể dễ dàng bị thời gian phũ phàng bào mòn và mai một trong lòng người?

Muốn giữ lại cái nắng thu đó, con người cần một điểm tựa xác định, một điểm trụ vững vàng, chứ không thể ở trong trạng thái “bồng bềnh”, “bông bênh” không có chỗ để bấu víu: “Lẫn vào mây trắng bồng bềnh/ Bồng bềnh lại thấy bông bênh đêm ngày/ Vội vàng dang rộng hai tay/ Nào đâu trời đất? Vẫn mây bồng bềnh!”. Và cũng không khác gì con người ở trạng thái: “Chơi vơi/ hứng/ hạt/ mưa rơi”, trong hoàn cảnh “Giọt gianh/ nào thấy/ giữa trời/ xòe tay”, thì chắc chắn sẽ “Nắm sao/ được/ hạt/ mưa bay”, tất yếu dẫn đến kết cục là “Cứ tan/ tác/ vỡ / những ngày/ đã qua”. Đây là trăn trở tích cực gợi mở cho người đương thời và thế hệ mai sau làm thế nào để cái nắng thu ấy, để “những ngày đã qua” một quá vãng hào hùng và bi tráng ấy tồn tại trong kho báu tinh thần dân tộc, không bị “vỡ” và “tan tác” như “hạt mưa bay” giữa trời.

“Xuân trên cao tốc” là nỗi lòng Nguyễn Chính với câu kết mở ra một trường cảm xúc đầy ấn tượng:

Nỗi lòng ai đấy mấy mươi năm
Còn được gặp nhau lính Trường Sơn
Ba lô, cây gậy thêm thương nhớ
Nước bốn ngàn năm trên đôi chân.

Đó là đôi chân Phù Đổng, đôi chân Hai Bà Trưng, đôi chân “Khi Nguyễn Huệ cưỡi voi vào Cửa Bắc/ Hưng Đạo Vương dìm quân Nguyên trên sóng Bạch Đằng - Chế Lan Viên” và đôi chân anh Giải phóng quân trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước “Anh đi xuôi ngược tung hoành/ Bước dài như gió lay thành chuyển non - Tố Hữu”. Nguyễn Chính trăn trở về đôi chân ấy, đôi chân vạn dặm “chân cứng đá mềm” lập nên biết bao kỳ tích trong lịch sử bốn ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc liệu sẽ tiếp tục được giữ vững và phát triển lên tầm cao mới như thế nào trong thời đại mới, giữa một thế giới đầy biến động và bất trắc khôn lường. “Nước bốn ngàn năm trên đôi chân” vừa là sự khẳng định đối với quá khứ, vừa là một đòi hỏi đối với tương lai, đồng thời cũng là mong muốn và hy vọng của các thế hệ đi trước dành cho các thế hệ đến sau.

Trong “Chiến tranh chưa phai”, Nguyễn Chính như nhập thân vào “áo màu cỏ úa” của “Người đi mang cả đất trời/ Để người ở lại giữ lời - sao đang?”. Đến ngày chiến thắng, “Người đi đi mãi… đời trai” để người ở lại “Áo màu cỏ úa đường dài còn mang…”. Đó là nỗi đau của “Chiến tranh chưa phai”, sự mất mát không gì có thể bù đắp nổi. Trước mất mát đó, từ đáy lòng mình, Nguyễn Chính bật lên một câu hỏi nghẹn lòng:

Hôm nay cờ đỏ sao vàng
Bay tràn ngập phố ngút ngàn tháng Tư
Áo màu cỏ úa trầm tư
Màu cờ đỏ ấy đỏ từ máu ai?.

Sự trăn trở về “Màu cờ đỏ ấy” nhắc nhở chúng ta phải luôn trân trọng, biết ơn trước những hy sinh xương máu vì độc lập, tự do và toàn vẹn lãnh thổ của lớp lớp cha anh trong các cuộc chiến tranh giải phóng và bảo vệ Tổ quốc.

“Bóng người thân” là niềm trăn trở của Nguyễn Chính trước sự thay đổi đến chóng mặt của làng quê trong thời mở cửa:

Có một làng quê rợp bóng
Ngày ngày như đón tôi về
Lặng thầm mẹ tôi ra đón
Con trai đừng có vấp chân!.

Bây giờ trở về làng, thì những cái thân thương nhất đã không còn:

Giờ về bâng khuâng lối xóm
Nâu trầm đã phủ bê tông
Mẹ tôi cũng không còn nữa
Cả tre và bóng người thân!

Một khi “bóng người thân” không còn thì hồn cốt làng cũng dường như tan biến. Đó là một cảnh tỉnh về văn hóa tâm linh mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc.

Thơ Nguyễn Chính thiên về chiều sâu nội dung hơn là hình thức, nhất là trong thể thơ tự do, ông không quá câu nệ vào vần luật hay nhịp điệu. Tuy nhiên, ông biết thổi hồn vào những từ ngữ dân dã, quê kiểng, đưa chúng vào những tứ thơ giàu cảm xúc, đúng như Pautopxki đã từng nói: “Các nhà thơ đã làm cho những chữ khô giòn, xơ xác tỏa hương”. Chính vì vậy “Nắng đã qua thu” có sức gợi mở mạnh mẽ, khơi dậy trong người đọc những liên tưởng và cảm nhận sâu xa ở phần hồn của ý thơ và tình thơ. Như trong bài thơ “An ủi”, ông viết:

Hỡi ôi thập loại chúng sinh
Thơ mình đâu dễ là mình được đâu
Viết về nhau, viết cho nhau
Bạn bè thích một đôi câu là mừng.

Với những trăn trở sâu sắc về tình người và tính nhân văn, tôi tin chắc chắn “Nắng đã qua thu” của Nguyễn Chính sẽ nhận được sự đồng cảm và chia sẻ từ nhiều bạn đọc./.

Bài liên quan
  • Tình đất đai xứ sở ngả bóng trong văn chương
    Ngày 20/7/1954, Hiệp định Genève được ký kết, nước ta tạm thời chia cắt làm hai miền và 21 năm sau (năm 1975) mới tái thống nhất. Tình cảm ấy ngả bóng vào văn chương tạo nên một không gian cảm xúc trùng điệp nỗi nhớ thương đất đai sông núi, chưa từng có trong tiến trình văn chương nước nhà, cả văn xuôi lẫn thơ.
(0) Bình luận
  • Nhà văn Nam Cao - nhìn từ khả năng kiến tạo di sản văn hóa vùng
    Nhà văn có muôn nẻo lựa chọn bút danh cho mình (cội nguồn dòng tộc, kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu, bè bạn, triết lý nhân sinh, thế sự, nghề nghiệp, phép chơi chữ…). Với Trần Hữu Tri (1917-1951), ông chọn bút danh Nam Cao bằng lối ghép địa danh quê hương với hai chữ đầu của tên tổng và huyện: tổng Cao Đà, huyện Nam Xang (nay thuộc xã Nam Lý, tỉnh Ninh Bình).
  • Nhà thơ Nguyễn Thanh Kim với “Nhịp xuân”
    Thơ Nguyễn Thanh Kim trong tập “Nhịp xuân” mở ra một không gian giàu nhạc tính và ký ức, nơi con người, thiên nhiên, quê hương và lịch sử hòa quyện thành mạch cảm xúc dào dạt. Đọc những vần thơ này, ta cảm nhận rõ nỗi thiết tha với đất mẹ, với những mùa màng, với dòng sông, cây bưởi, hoa gạo, hoa xoan. Tất cả trở thành những biểu tượng vừa gần gũi vừa lung linh trong tâm thức người thơ.
  • Tạp chí Người Hà Nội nhận tặng thưởng của Hội đồng Lý luận Trung ương
    Tối 29/12, tại Hà Nội, Hội đồng Lý luận Trung ương tổ chức Lễ trao tặng thưởng các tác phẩm lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật xuất bản năm 2024; khen thưởng các cơ quan báo chí, xuất bản có thành tích nổi bật trong tuyên truyền, quảng bá các hoạt động lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật năm 2025.
  • Ngô Thanh Vân, vẻ đẹp kỳ diệu của nỗi buồn
    Người xưa rất coi trọng phần nội tâm (tình) trong thơ. Không có văn bản văn học nào thể hiện cái tôi cá nhân rõ như thơ. Nói như nhà văn Trịnh Bích Ngân: “Thơ không chịu được sự che đậy... Dũng cảm phơi bày. Chân thành phơi bày”.
  • Thao thức với phần đời chiến trận
    Có thể nói cuộc kháng chiến trường kỳ hào hùng và bi tráng của dân tộc, ở bất kỳ trạng huống nào dường như đã chi phối và tạo động lực cho đội ngũ văn nghệ sĩ, những người cầm bút suy nghĩ và sáng tạo. Ta hiểu vì sao ngay trong cuộc sống thời bình, trong đời sống dân sự, những hình ảnh của ngày hôm qua vẫn khiến con người luôn “thao thức với phần đời chiến trận”.
  • Phát huy vai trò của văn nghệ sĩ Thủ đô trong phát triển công nghiệp văn hóa
    Hà Nội - Thủ đô tự nhiên của lưu vực sông Hồng, trung tâm chính trị, kinh tế, văn hóa của cả nước từ ngàn xưa đã là nơi hội tụ và đào luyện nhân tài. Phần lớn danh nhân Việt Nam từng sống, làm việc, sáng tạo ở Thăng Long - Hà Nội, để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử dân tộc. Ở mảnh đất hội tụ tinh hoa văn hóa bốn phương ấy, con người Thăng Long mang trong mình nét tài hoa, đa tài, đa nghệ, thấm đẫm bản sắc trí tuệ và tinh thần sáng tạo. Trong đó, đội ngũ trí thức, văn nghệ sĩ - những người sinh ra, lớn lên
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Hy vọng (Kỳ 2)
    Ngày tôi được sinh ra đã định sẵn cuộc sống sẽ gắn liền với một khu vườn ươm chật hẹp. Mỗi ngày, tôi đều nhìn thấy các bạn xung quanh rời đi. Đúng vậy, họ thường nói với nhau rằng: “Nó chẳng nở hoa được, mang về làm gì cho chật nhà!”...
  • Dự án Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): “Chắp cánh” để văn hóa Hà Nội thành một trụ cột trong nền kinh tế
    Trong nền kinh tế thị trường, câu hỏi: “Làm thế nào để vừa bảo tồn bản sắc, vừa biến các giá trị văn hóa thành nguồn lực nội sinh phát triển kinh tế?” đang là một bài toán không dễ hóa giải. Đối với Hà Nội, Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) đang có các điều khoản tạo hành lang pháp lý, cơ chế đặc thù, vượt trội để văn hóa trở thành một trụ cột của nền kinh tế.
  • Giới thiệu các tác phẩm hội họa tiêu biểu của vua Hàm Nghi tại Thủ đô Hà Nội
    Tiếp nối thành công của lần trưng bày tại Huế, từ ngày 24/4 đến 10/5/2026, Art Nation phối hợp cùng Viện Pháp tại Việt Nam và Trung tâm Hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu - Quốc Tử Giám tổ chức trưng bày “Trời, Non, Nước | Allusive Panorama” giới thiệu các tác phẩm hội họa tiêu biểu của vua Hàm Nghi tại Thủ đô Hà Nội.
  • Phường Tây Hồ bầu lãnh đạo chủ chốt HĐND, UBND nhiệm kỳ mới
    Ngày 27/3, HĐND phường Tây Hồ khóa II, nhiệm kỳ 2026-2031 đã tổ chức kỳ họp thứ nhất để bầu các chức danh lãnh đạo chủ chốt của HĐND, UBND phường và quyết định nhiều nội dung thuộc thẩm quyền.
  • Xác lập mô hình phát triển dựa trên khoa học công nghệ và đổi mới sáng tạo
    Trong bối cảnh thế giới đang trải qua những biến động nhanh chóng và sâu sắc, việc xác lập một mô hình phát triển dựa trên khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số không chỉ là một sự lựa chọn chiến lược mà đã trở thành yêu cầu tự thân, mang tính tất yếu để Việt Nam hiện thực hóa khát vọng hùng cường...
Đừng bỏ lỡ
Nguyễn Chính và những trăn trở “nắng đã qua thu”
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO