Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Nhớ mùa đông Hà Nội

Nguyễn Thị Bích Chuyên 14:39 26/08/2024

“Dường như ai đi ngang cửa/ Gió mùa đông bắc se lòng/ Chút lá thu vàng đã rụng/ Chiều nay cũng bỏ ta đi…”. Nhắc tới Hà Nội, người ta thường hay nhớ tới mùa thu – mùa lá rụng đẹp xao xuyến lòng người, nhưng có biết chăng, Hà Nội vẫn còn một mùa khác cũng gây luyến lưu thương nhớ không kém: mùa đông Hà Nội.

hinh-anh-mua-dong-ha-noi_3.jpg
Tuy lạnh lẽo và mang trong mình vẻ buồn ảm đạm như vậy, nhưng mùa đông Hà Nội vẫn luôn gợi thương gợi nhớ... (ảnh minh hoạ, nguồn: internet)

Không nhẹ nhàng như làn gió mơn man, cũng không hùng vĩ một màu tuyết trắng xóa như nơi xa xôi xứ lạnh, đông Hà Nội mang trong mình một vẻ đẹp rất riêng chẳng nơi nào có được, mà vẫn đủ gây nặng lòng thương nhớ những con người trót mang trong mình một tình yêu với Hà Nội.

Một sớm mai thức dậy đã thấy trời chuyển rét. Mùa đông nhẹ nhàng đến với cơn gió mùa đông bắc, hanh hao lùa những chiếc lá khô kêu rào rạo trên đường phố, làm tung bay làn tóc rối ai đó thả ngang vai. Bầu trời thay chiếc áo xanh thiên thanh bằng một gam màu xam xám mờ đục và ảm đạm. Thi thoảng có những tia nắng yếu ớt nhảy nhót trên những chiếc lá khô xuống mặt đường như những chùm hoa nắng nở rộ, làm tươi sáng thêm cho khung cảnh xám xịt của một ngày đông buồn bã. Từng hàng cây trơ trụi khẳng khiu đứng chơ vơ hai bên đường giữa hàng người xe vun vút chạy qua chạy lại, gió bấc cứ thổi từng cơn lạnh cóng, thế là đông đã về thật rồi.

Mùa đông Hà Nội đôi khi được điểm xuyết bởi những cơn mưa phùn ẩm ướt và buốt giá, nếu như phải ra ngoài trong thời tiết như vậy, hai tay sẽ tê buốt và lạnh cóng, gò má cũng vì lạnh mà trở nên đỏ hây hây. Tuy lạnh lẽo và mang trong mình vẻ buồn ảm đạm như vậy, nhưng mùa đông Hà Nội vẫn luôn gợi thương, gợi nhớ. Đông gây thương nhớ bởi cái hiu hiu se sắt bảng lảng, gây thương nhớ bởi những buổi chiều ngồi nơi góc phố quen ngắm nhìn con đường vắng lặng người lại qua, và còn gây thương nhớ bởi những món ăn đậm chất Hà thành. Các món ăn của mùa đông mà kể ra thì nhiều lắm, lại toàn những món vỉa hè đơn giản mà bình dị, nhưng lại phù hợp với đại đa số khẩu vị của mọi người.

Còn gì thú vị hơn được nhâm nhi một bát bánh trôi tàu nóng hổi, bánh được nhân mè đen và đậu xanh cứ ngọt bùi nơi đầu lưỡi, dùng kèm với nước đường pha thêm gừng, rắc thêm lạc giã dập và dừa tươi thật hấp dẫn khôn cùng. Thú vị sao được ngồi bên sạp bán bánh khoai bánh chuối, ngắm nhìn bà chủ tay nhanh thoăn thoắt thả khoai, thả chuối vào chảo dầu sôi sùng sục và chiên vàng ruộm. Cầm chiếc bánh vẫn còn nóng hổi vừa vớt từ chảo dầu lên, vừa cắn vừa xuýt xoa, mồm miệng chân tay bóng nhẫy những dầu mỡ mà vui. Quên sao được những khi chầm chậm qua cầu Long Biên cổ kính bắc qua sông Hồng, hai bên bờ gió thổi xao xác, người qua đường đôi khi không kìm được sức hấp dẫn mà dừng chân trước những gánh ngô khoai nướng. Các gánh khoai nướng, ngô nướng thường bé bé, nhỏ xinh, chỉ một bếp than hồng rực lửa, bên cạnh bày vài ba bắp ngô, vài củ khoai là đã đủ hút khách. Những thực khách thường thích chậm rãi ngồi xuống, hơ hơ tay vào đống lửa đỏ hồng rồi áp lên hai má, chăm chú nhìn cô bán hàng với nụ cười nồng hậu đảo đảo xoay xoay, rồi thích thú cầm bắp ngô nóng hôi hổi vừa nướng chín, thổi phù phù và nhẩn nha ăn. Các món ăn mùa đông ở Hà Nội thì nhiều, món nào cũng ngon, cũng mang trong mình một nét đặc sắc riêng, chẳng đắt đỏ cầu kì, mà lại gây thương nhớ đến lạ kỳ mỗi khi trời trở rét.

Trong những ngày trời trở lạnh như thế, con người ta lại thèm được chui vào trong chiếc chăn bông to sụ ấm áp mà cuộn tròn mình lại, lắng nghe tiếng còi xe ầm ĩ bên ngoài, lắng nghe tiếng gió thổi vù vù qua những rặng cây, lắng nghe tiếng chổi tre xào xạc hay những tiếng rao trong đêm khuya thanh vắng. Đông về, Hà Nội như chậm rãi, trầm mặc hơn, con người ta dường như cũng như dễ đắm chìm vào những suy tư hơn trước mà cảm khái về những tháng ngày đã trôi xa…

Những ai đã từng đi qua mùa đông Hà Nội, ắt sẽ luôn mang theo mình một nỗi nhớ không tên mỗi khi trời bắt đầu chuyển mùa. Cuộc sống cứ thế biến đổi, chỉ có đông vẫn đến rồi đi theo vòng xoay luân chuyển của thời gian, dù có đi xa tới đâu, ắt hẳn với những con người yêu Hà Nội, mùa đông vẫn luôn là một niềm thương nhớ day dứt khôn nguôi đi suốt theo họ trên những chặng đường dài của cuộc đời./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Thị Bích Chuyên. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Nhớ Bưởi
    1. Chúng tôi về Bưởi, khi Viện Công nghiệp Giấy và Xenluylô thành lập vào năm cuối thập niên 60, thế kỷ XX. Các phòng nghiên cứu công nghệ của Viện làm việc trong các dãy nhà cấp bốn của Xí nghiệp giấy Dân Việt, Hợp tác xã giấy Đông Thành, còn phòng thiết kế làm việc tại chùa Hồ Khẩu, xưởng cơ khí đặt ở căn nhà tranh tre gần cổng làng.
(0) Bình luận
  • Hà Nội và tôi: Nhịp cầu nối những bờ vui từ làng ra phố
    Có những mối duyên đến rất khẽ, như một buổi sớm Hà Nội vừa tỉnh giấc. Không gõ cửa, không hẹn trước, không cần lời giới thiệu, chỉ lặng lẽ hiện diện trong đời ta như làn gió mỏng đi qua hiên nhà cũ, mang theo mùi hoa bưởi cuối mùa và tiếng lá xào xạc rất quen. Chỉ đến khi ngoảnh lại, người ta mới chợt nhận ra: à, hóa ra mối duyên ấy đã ở bên mình từ rất lâu rồi.
  • Hàng sấu già và chuyện nhặt phía sau tay lái
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội”, lời bài hát của nhạc sĩ Hoàng Hiệp làm cho tôi mỗi khi xa Thủ đô lại thường hay liên tưởng về Hà Nội với hình ảnh một thành phố đẹp đẽ, thơ mộng. Điều ấn tượng nhất với tôi là những hàng cây giữa tiết trời cuối hạ, đầu thu. Và con người nơi phố phường Thủ đô thì luôn cởi mở, chân thành và đằm thắm…
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
  • Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
    Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Nhớ mùa đông Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO