Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Những đêm thơ trong thành phố

Trần Xuân Trọng 08:29 20/05/2024

Ấy là vào một đêm mùa xuân, khi vừa ra Tết, trời vẫn còn se se lạnh nhưng không có nỗi buồn man mác mà trong người cứ rạo rực nhựa yêu. Giữa đất Tràng An một thuở đã từng là nơi kì ngộ của rất nhiều tao nhân, mặc khách, lòng người có phải vì thế cũng mong ngóng những đêm thưởng trà, trìu mến mà đọc cho nhau nghe đôi câu thơ đầy mộng tưởng, phảng phất chút cảnh, chút nhạc, chút hoạ, chút lòng người rì rào quyện vào nhau êm dịu.

qqq.jpg
Những đêm thơ trong thành phố.

Có lẽ, chính cái chất thơ đã ngấm sâu vào cành cây, ngọn cỏ, vào sông, vào núi, vào hồn khí của đất này. Để rồi các thế hệ cứ tiếp nối nhau, xuất hiện những người yêu thơ “chính hiệu”. Lần đầu tiên, tôi đến “Đêm thơ trong thành phố” với một nỗi niềm nghi hoặc đan xen chút hồi hộp, tưởng tượng diệu kỳ. Không biết một đêm thơ sẽ diễn ra như thế nào chứ chưa nói đến một đêm thơ của các bạn trẻ. Để rồi, tất cả những nghi hoặc đều bị lãng quên, xung quanh chỉ còn tiếng nhạc êm ái, những câu thơ đầy tình tứ đúng như chủ đề “Tình ái” đưa ra.

Đêm thơ được khởi xướng và tổ chức bởi các bạn trẻ Hà Nội, những người thanh niên tuổi còn đôi mươi nhưng sẵn có tình yêu trân quý với mảnh đất ngàn năm vàng son ghi dấu. Một điều tất nhiên là không phải bây giờ ở Hà Nội mới có những đêm thơ. Quay trở về văn hiến hàng trăm năm, ngàn năm trước, từ thời kì phong kiến cho đến phong trào thơ mới, ở thời nào cũng có những người yêu thơ. Có thể tưởng tượng trên cao là ánh trăng thanh, xung quanh gió mát thẩn thơ, người ngồi, người đứng mà thưởng trà, luận đàm chuyện thế nhân, thời cuộc, rồi trong đó có người vừa đặt ly trà xuống, đứng lên ngâm mấy vần thơ cảm tác. Xung quanh mọi người chăm chú lắng nghe, rồi gật gù đối ứng.

“Triển chuyển xuân tình sầu dạ nguyệt,

Thê lương cổ điệu yết minh già.”

Những đêm thơ của các bậc tiền bối thật nhiều tao ngộ và thuần khiết, thanh cao. Các bậc hậu sinh ngày nay, nhiều khi ngồi dưới ánh trăng mà cũng chỉ mong gặp được tao nhân, mặc khách. Giữa đời sống thị thành, nhiều khi tôi hay cả chúng ta nữa đã có lúc quên đi cái thú thơ ca của cha ông thuở trước. Thật hiếm có người thích nghe thơ, lại càng hiếm có những cuộc gặp gỡ về thơ của những người trẻ. Có chăng, cái thú vui ấy chỉ gặp ở những người thích làm thơ và hãnh diện nhận mình là nhà thơ rồi truyền tay nhau những tạp chí có đăng bài thơ mình viết hay vui vẻ tặng nhau dăm tập thơ mới in. Quả thực, cứ nhìn vào thì thấy, có thể nói thời kì hiện nay, thơ ca đã bước sang một cuộc chuyển mình từ sau phong trào Thơ mới từ phong cách sáng tác đến ít nhiều nội dung thể hiện nhưng có mấy ai không phải nhà thơ mà nhận thấy được điều này. Cần phải làm gì để thơ ca đi sâu vào quần chúng? Đó thực sự là một câu hỏi khó! Ấy vậy mà, những năm gần đây, thơ ca như đang hoà trong con sóng mới. Các bạn trẻ của Hà Nội FM đã tổ chức hết sức tỉ mỉ, chau truốt để cho người nghe thơ dễ dàng cảm thơ, còn người đọc thơ, làm thơ lại thoả sức mà vẫy vùng trong đam mê vô hạn.

“Đêm nằm ốm thấy Ba Sáu chữ Hàng

Mộng mái phố uốn cong cây tam cúc

Có nỗi nhớ trong mơ còn lùng sục

Yêu Hà Nội quá nửa kiếp ta mang.”

Từ đêm thơ đầu tiên mang chủ đề “Tình ái” đến nay, Hà Nội FM đã tổ chức được bảy đêm thơ. Mỗi đêm thơ là cả một sự tỉ mỉ, cẩn thận, chau chuốt đến từng câu chữ, điệu nhạc. Mỗi đêm thơ là mỗi chủ đề khác nhau, đưa người nghe đi từ cung bậc cảm xúc này đến cung bậc cảm xúc khác; đó có khi là tình yêu đôi lứa, có khi là tình yêu quê hương, có lúc lại chỉ là một cảm giác mùa thu trong trẻo… Tôi từ một người yêu thơ, làm thơ đến khán giả rồi trở thành người dẫn của một trong những đêm thơ đã được tổ chức. Chính tính đồng sáng tạo, tính mở đã tạo nên sức hút diệu kỳ, khơi gợi cảm xúc thi ca của tất cả mọi người.

“Đêm nay

sự im lặng hoạ ra một con sông chảy xiết

một mặt trời tròn trịa

một đàn chim không thể nhớ tên

đêm mai

vườn mưa trắng nhoè mặt nước”

Lòng tôi hay chính những người nghe có lẽ, thấy mình trôi êm đềm trên một dòng nhựa sống. Ngoài trời là mưa xuân. Nhưng trong đêm thơ không chỉ có mưa xuân. Trong đêm thơ có mây trắng là là bay, có gió hiu hiu thổi, có hương hoa sấu dìu dịu, có khúc đưa nôi nhẹ nhàng, có tình yêu phảng phất bay, có lời chia tay đầy nuối tiếc, có dòng sông tri âm, có con đò vương vấn… Chính ở nơi đây, tôi thấy tâm hồn mình nhẹ nhõm bay lên, xung quanh là những sải tay nối liền đan vào nhau của những tâm hồn đồng điệu. Hà Nội trong tôi là những đêm thơ không thể nào quên./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trần Xuân Trọng. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Lấp lánh gốm sứ Bát Tràng
    “Trước khi về, nhớ sang Bát Tràng mua cho mẹ bộ bát đĩa nhé!”. Nghe lời dặn của mẹ, ký ức một thuở hiện về và nỗi nhớ căn nhà kỷ niệm cứ xốn xang trong tôi. Nơi đó có mẹ đang móm mém mỉm cười chờ tôi. Thấy con về, nhất định mẹ sẽ hỏi “Có sang Bát Tràng không?”. Tôi sẽ đùa “Nhà thiếu gì bát đĩa mà mẹ cứ phải Bát Tràng!”. Mẹ sẽ mắng yêu “Đấy là tôi dặn mua sắm cho anh em anh đấy chứ. Thi thoảng các con về đây ăn uống đầy nhà đầy cửa không vui sao!”... Càng nghĩ, ký ức càng cuộn lên khôn nguôi, trong đó có những hình ảnh rất quen thuộc trong nhà tôi – một gia đình miền núi nhưng đậm đặc hơi hướng một miền đất đồng bằng nổi tiếng - Bát Tràng.
(0) Bình luận
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Live Concert “Hà Nội bình yên”: Chạm tới chiều sâu cảm xúc
    Tối 28/3, tại Nhà Bát Giác bên Hồ Hoàn Kiếm, Live Concert “Hà Nội bình yên” đã mang đến một không gian nghệ thuật cộng đồng giàu cảm xúc, nơi âm nhạc trở thành nhịp cầu kết nối hàng nghìn khán giả.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Hy vọng (Kỳ 2)
    Ngày tôi được sinh ra đã định sẵn cuộc sống sẽ gắn liền với một khu vườn ươm chật hẹp. Mỗi ngày, tôi đều nhìn thấy các bạn xung quanh rời đi. Đúng vậy, họ thường nói với nhau rằng: “Nó chẳng nở hoa được, mang về làm gì cho chật nhà!”...
  • Dự án Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): “Chắp cánh” để văn hóa Hà Nội thành một trụ cột trong nền kinh tế
    Trong nền kinh tế thị trường, câu hỏi: “Làm thế nào để vừa bảo tồn bản sắc, vừa biến các giá trị văn hóa thành nguồn lực nội sinh phát triển kinh tế?” đang là một bài toán không dễ hóa giải. Đối với Hà Nội, Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) đang có các điều khoản tạo hành lang pháp lý, cơ chế đặc thù, vượt trội để văn hóa trở thành một trụ cột của nền kinh tế.
  • Nâng cao đời sống người cao tuổi qua các hoạt động có ý nghĩa tại phường Tây Hồ
    Chiều ngày 28/3, tại khu vực tượng đài Anh hùng Lý Tự Trọng (số 2 phố Thụy Khuê), Hội Người Cao tuổi phường Tây Hồ đã long trọng tổ chức Lễ ra mắt Câu lạc bộ Văn nghệ - Dân vũ, CLB Thơ và Chương trình văn nghệ chào mừng thành công cuộc bầu cử ĐBQH khóa XVI và ĐB HĐND các cấp, nhiệm kỳ 2026 – 2031.
  • Hội thảo “Nghiên cứu các giải pháp ưu tiên nguồn lực phát triển thể dục thể thao thành phố Hà Nội trong giai đoạn mới”
    Chiều 28/3/2026 tại Bảo tàng Hà Nội đã diễn ra Hội thảo “Nghiên cứu các giải pháp ưu tiên nguồn lực phát triển thể dục thể thao thành phố Hà Nội trong giai đoạn mới”. Hội thảo được tổ chức nhằm đánh giá toàn diện thực trạng phát triển thể dục thể thao Thủ đô Hà Nội; phân tích những kết quả đạt được, những tồn tại, hạn chế; đồng thời đề xuất các giải pháp trọng tâm, mang tính chiến lược nhằm ưu tiên nguồn lực phát triển thể dục thể thao trong bối cảnh đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa, chuyển đổi số và hội nhập quốc tế.
Đừng bỏ lỡ
Những đêm thơ trong thành phố
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO