Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Núi Đôi, du ca và huyền thoại

Phan Anh 11:17 14/08/2023

Nằm cách trung tâm thị trấn huyện lỵ Sóc Sơn không xa, khoảng chừng hơn một cây số về phía Đông, giờ đây địa danh Núi Đôi và bài thơ cùng tên của nhà thơ Vũ Cao đã trở thành một địa chỉ văn hóa và sống mãi trong tình cảm cũng như trong tâm thức của rất nhiều người Việt Nam, đặc biệt là người dân Hà Nội.

image-nui-doi-soc-son-diem-den-ly-tuong-165338253197417.jpg
Chiều hoàng hôn trên Núi Đôi (ảnh: Internet)

Bây giờ hai trái núi, thực ra là hai quả đồi nhưng người ta quen gọi là hai trái núi: “núi chồng núi vợ đứng song đôi” đã trở thành chứng nhân của một thời kỳ lịch sử đang được xanh hóa bởi những hàng thông cao vút, vươn cành, xòe tán, tỏa bóng lung linh và vi vu theo từng cơn gió thoảng giữa nắng sớm ban mai hoặc buổi chiều hôm khi hoàng hôn buông xuống. Không gian ấy đẹp như một bức tranh, nhẹ nhàng mà khiến ta không khỏi nao lòng.

Những thế, cứ tưởng bi thương của một thời đạn bom đã được khỏa lấp để cho Núi Đôi vốn đã thơ mộng nay lại càng thêm mộng mơ. Thoáng nhìn cứ ngỡ là vậy. Hóa ra không phải thế. Khúc ca bi tráng “núi vẫn đôi mà anh mất em” còn hằn sâu trong ký ức của biết bao người. Bởi thế những xóm làng, đồng ruộng bên hai trái núi dẫu có xanh tươi, những hàng thông dù có quyến rũ đến mê mẩn thì vẫn còn đó trong sâu thẳm ký ức chất chứa một nỗi niềm “Oán thù còn đó anh còn đây/ Ở đâu cô gái làng Xuân Dục/ Đã chết vì dân giữa đất này” của chàng trai “mới đôi mươi trẻ nhất làng” chiến đấu trên chiến trường Đông Bắc thấm sang nỗi lòng không ít người yêu thơ. Thế đấy, thời gian chỉ làm lành được những vết thương trên mặt đất còn nỗi đau tinh thần về sự mất mát của mối tình “Xuân Dục – Đoài Đông” chưa thể phôi pha, vẫn còn khắc khoải, vọng về và lay thức tâm can biết bao người qua các thế hệ.

du-khach-thich-thu-chup-anh-ky-niem-ben-don-bot-cua-giac-phap-tren-nui-doi.jpg
Du khách thích thú chụp ảnh kỷ niệm bên đồn bốt trên Núi Đôi

Núi Đôi là hai quả đồi nhỏ, cao chừng khoảng năm mươi mét, nằm cạnh bên nhau theo hướng Đông – Tây. Ngọn đằng Đông nhỏ nhưng cao hơn. Hai quả đồi này thực chất là dấu tích của vùng gò đồi thấp cuối cùng của dãy Tam Đảo, nơi chuyển tiếp từ địa hình đồi núi trung du sang đồng bằng châu thổ. Theo truyền miệng trong dân gian hai quả đồi chính là dấu vết của hai gánh đất mà người khổng lồ đã bị đứt gãy trong quá trình khai thiên tạo địa còn sót lại. Bởi thế Núi Đôi là tên gọi theo đặc điểm địa hình nhưng tên gọi ấy theo thời gian cũng đã trở thành một địa danh mang theo những dấu tích của văn hóa - lịch sử. Đó là lịch sử của huyền thoại và lịch sử của con người.

Giờ đây hai trái núi ấy sừng sững bên con đường quanh co qua các xóm làng cùng với những rừng thông ba lá xanh mướt trải dài nhấp nhô như sóng lượn nhìn rất trù phú và thơ mộng nên ít người biết được chốn này cũng từng là một trong những trọng điểm rất ác liệt trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp. Trở lại với bảy mươi năm về trước, với địa hình và địa thế án ngữ trên con đường huyết mạch chuyển tiếp từ trung du Việt Bắc tiến về đồng bằng và ở ngay cửa ngõ phía Bắc của thủ đô Hà Nội nên Thực dân Pháp đã tăng cường và biến nơi đây thành một căn cứ phòng thủ nhằm khống chế hoạt động của quân ta. Chúng đưa lính Tây đến ở và càn quét trên vành đai trắng, đồng thời trang bị những hỏa lực rất mạnh và xây dựng hàng chục đồn bốt, hầm ngầm, lô cốt rất kiên cố bằng gạch, đá, bê tông cốt thép trên hai quả đồi. Các dấu tích ấy giờ vẫn còn nguyên đó cùng những rêu phong theo thời gian và trở thành những chứng nhân lặng thầm của lịch sử.

khach-tham-quan-chup-anh-ky-niem-ben-lo-cot-cua-phap-tren-nui-doi.jpg
Khách tham quan chụp ảnh kỷ niệm bên lô côt của Pháp trên Núi Đôi

Vẻ đẹp của đất và người Núi Đôi ấy sống mãi trong tâm thức của người Phù Linh và làm lay động hồn thơ của Vũ Cao để rồi bài thơ “Núi Đôi” lại làm chấn động người đọc biết bao thế hệ. Và cũng chẳng biết từ khi nào Núi Đôi và bài thơ cùng tên của Vũ Cao cứ ẩn hiện trong nhau như hình với bóng và đưa chân biết bao người tìm đến với hai ngọn đồi để được thả hồn trong tiếng thông reo và kể cho nhau nghe về câu chuyện tình bi thương của anh bộ đội Trịnh Khanh và cô du kích Trần Thị Bắc. Bây giờ, liệt nữ Trần Thị Bắc (1932 – 1954), nguyên mẫu của nữ nhân vật trong bài thơ của Vũ Cao cũng đã được nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân và đưa về quây quần bên những đồng đội thân yêu trong nghĩa trang liệt sỹ.

Biết vậy, nhưng mỗi khi đọc bài thơ của Vũ Cao và được ngắm nhìn hình ảnh người con gái đẹp nhất “thôn Đoài” năm xưa trên tấm bia mộ chúng ta hẳn vẫn khó cầm lòng. Người con gái ấy nay vẫn còn trẻ đẹp mãi với tuổi hai mươi hai trên tấm bia mộ đặt trong nghĩa trang liệt sĩ huyện Sóc Sơn. Thời gian, năm tháng đã trôi qua, chiến tranh cũng đã lùi xa, dẫu vẫn biết người con gái ấy đã “hóa thân cho dáng hình xứ sở” để góp phần “làm nên đất nước muôn đời” hôm nay nhưng cứ mỗi lần đến Núi Đôi và đọc bài thơ của Vũ Cao và ngắm nhìn di ảnh hẳn là câu chuyện tình yêu và tấm hình trên bia mộ ấy đến bây giờ vẫn còn lấy đi không ít những giọt nước mắt thương xót, cảm phục, ngưỡng mộ xen lẫn thương yêu của biết bao người.

Đến Núi Đôi chúng ta sẽ được đi trên con đường cùng tên. Dường như hai quả núi ấy đã trở thành chứng nhân của một mối tình rất đẹp và được vĩnh cửu hóa trong thi ca để trở thành một huyền thoại của lịch sử. Có lẽ câu chuyện tình bi tráng đầy xúc động của cô du kích “thôn Đoài” với anh bộ đội “chiến đấu quên mình năm lại năm” đâu chỉ là cảm hứng cho hồn thơ Vũ Cao mà còn cho cả các cơ quan chuyên môn khi lựa chọn tên đường. Đường Núi Đôi bây giờ không chỉ đơn giản là tên của một con đường. Con đường ấy với hai trái núi và câu chuyện tình bi thương không biết từ khi nào cũng đã trở thành một địa chỉ văn hóa, một địa danh lịch sử, một huyền thoại của Sóc Sơn.

Con đường Núi Đôi dài chỉ khoảng chừng hơn hai cây số, uốn lượn dưới những chân đồi dẫn lối chúng ta đi “giữa hai hàng núi” để hòa mình vào một không gian của bức tranh phong cảnh rất đỗi nên thơ với những rặng thông xào xạc trong gió; với những xóm làng và đồng quê thanh bình, yên ả. Chẳng tin, mọi người hãy cứ đến đó một lần để được thong dong dạo bước trên con đường tình yêu năm xưa của cô gái “thôn Đoài” để mà cảm nhận. Khi ấy hẳn là chúng ta đâu chỉ được hít thở cái không khí trong lành tươi xanh giữa muôn ngàn cỏ cây hoa lá mơ mộng của “một thời hòa bình” ở nơi đất trời thủ đô mà còn được ngắm nhìn cả những những dấu tích rêu phong của “một thời đạn bom” nơi vành đai trắng của quân đội Pháp còn vương lại trên những triền đồi; được thả hồn vào những cảnh trí huyền ảo phiêu lãng theo mùa, khi thì màn sương mờ ảo bảng lảng nhè nhẹ trôi theo những làn heo may, lúc thì lại dịu dàng cái nắng vàng ươm mơ màng xuyên qua vạt thông xanh biếc thẳng như đường chỉ thấp thoáng dưới màu trời thiên thanh bồng bềnh những đám mây vân xanh vân trắng. Hẳn là, ngắm nhìn cảnh ấy ta cứ ngỡ như mình như đang được lạc vào chốn bông lai của một một miền ôn đới nào vậy. Cứ như thế, mỗi lúc được đắm mình trong khung cảnh nhẹ nhàng và huyền diệu của Núi Đôi, chúng ta khác nào như đang được phiêu bồng, du ca giữa một miền huyền thoại, nơi cổ tích có thật trên mặt đất.

Núi Đôi hàng ngàn năm thiên tạo và ngót bảy mươi năm tình người hòa quyện vào trong nhau, nâng đỡ cho nhau và sẽ trở thành một trong những địa chỉ du lịch văn học – lịch sử tuyệt vời cho mọi người, nhất là các thế hệ học sinh của thủ đô. Ở nơi ấy đâu chỉ có non nước hữu tình với thảm cỏ hàng thông và những lô cốt rêu phong của một thời binh lửa mà còn có cả một huyền thoại của một mối tình bất tử: “Anh đi bộ đội sao trên mũ/ Mãi mãi là sao sáng dẫn đường/ Em sẽ là hoa trên đỉnh núi/ Bốn mùa thơm mãi cám hoa thơm”. Là người Pháp hẳn ai cũng có một ước muốn một lần được tham quan cống ngầm ở thủ đô Paris, nơi người tù khổ sai nhân hậu Giăng Văn Giăng từng suốt đời trốn chạy khỏi sự đeo bám của tên mật thám Gia ve. Như thế hẳn là người Việt Nam, nhất là người Hà Nội, những giáo viên và học sinh ai chẳng ước mơ có một lần được đến ngắm Núi Đôi để đọc thơ Vũ Cao và viếng mộ chị Bắc. Ước mơ và tương lai hy vọng như vậy. Mong rằng Sóc Sơn hãy giữ gìn, tôn tạo để Núi Đôi không chỉ là một địa điểm du lịch. Hơn cả đó còn là một trường học. Một nơi trải nghiệm về văn học, lịch sử và môi trường sinh thái. Hy vọng là như thế. Hy vọng và hy vọng./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Phan Anh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Tản mạn ở chân cầu Vĩnh Tuy
    Ngày bé, mỗi lần mất điện, tôi thường theo trẻ con trong xóm đi bộ lên triền đê. Đứng nhìn về phía xa xôi trước mặt, một luồng ánh sáng lấp lánh rất thu hút đôi mắt trẻ thơ. Lúc bấy giờ tôi chỉ ước được là cánh chim, để thoả sức vỗ cánh bay về phía ánh sáng…
(0) Bình luận
  • Dưới tán phong linh – những mùa xuân tuổi học trò
    Mọi người thường nghĩ rằng hoa đào bừng nở hồng tươi khắp đường phố đã là cảnh xuân đẹp nhất của Hà Nội. Tuy nhiên, khi những tán phong linh bắt đầu ra hoa, người ta mới nhận ra rằng ở Thủ đô vẫn còn một vẻ đẹp khác, tĩnh lặng và đầy chất thơ.
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
  • Mùa hoa ban ở Hà Nội
    Có những thành phố, khi vào xuân bỗng trở nên dịu dàng như một thước phim quay chậm đầy mênh mang. Và Hà Nội là một nơi như thế. Mùa xuân ở Hà Nội không quá ồn ào, phô trương nhưng lại toát lên một vẻ đẹp rất điện ảnh với nắng nhẹ ấm áp trải xuống những đại lộ thẳng tắp, cánh hoa ban trắng khẽ rơi trong gió. Tôi vốn thích hoa ban, luôn có cảm tưởng sắc trắng tinh khôi của loài hoa này dẫu đơn thuần nhưng lại nổi bật trên nền trời xanh nhạt hoà phối cùng sắc xanh non của liễu rủ bên hồ Gươm. Bản thân cứ thế chậm rãi đi dạo dưới ánh nắng dịu dàng trải dài trên mặt nước Hồ Gươm. Trong khoảnh khắc giơ máy ảnh lên, bản thân khẽ khàng nhận ra: hóa ra cảnh sắc như bức hoạ không chỉ tồn tại trong thơ cổ, mà đang hiện hữu ngay trước mắt mình.
  • Dáng hình lịch sử giữa nhịp sống
    Phố Pháo đài Láng thuộc phường Láng, quận Đống Đa, Hà Nội. Giữa nhịp sống ngày càng hiện đại của Thủ đô, nơi đây vẫn giữ cho mình một vẻ riêng rất khó lẫn — vừa mang dáng dấp lịch sử, vừa chan chứa hơi thở đời thường của một vùng đất giàu truyền thống văn hóa.
  • Hà Nội trong miền nhớ tuổi hai mươi
    Có những miền đất, người ta đi qua chỉ một lần nhưng nhớ suốt cả đời. Với tôi, Hà Nội là một nơi như thế. Không phải bởi vẻ đẹp nổi tiếng của hồ Gươm hay ba mươi sáu phố phường, cũng không hẳn vì những điều quá lớn lao, mà bởi một mùa đông rất cũ, rất nhẹ và rất sâu trong ký ức của anh sinh viên năm nào lần đầu ra Bắc vào mùa đông năm 2007.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Tiểu thuyết “Phi công” - kiệt tác văn học đương đại Nga ra mắt độc giả Việt
    Công ty Cổ phần Văn hóa và Truyền thông Nhã Nam vừa giới thiệu tới bạn đọc tiểu thuyết “Phi công” của nhà văn Nga đương đại Evgeny Vodolazkin, do dịch giả Phan Xuân Loan chuyển ngữ. Tác phẩm được đánh giá là một trong những tiểu thuyết Nga nổi bật nhất của thập niên 2010.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Em trai
    Tôi sinh ra và lớn lên tại một ngôi làng hẻo lánh, nghèo nàn trên đỉnh núi. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” cày xới đám đất khô đã ngả vàng nuôi gia đình mà vẫn khó khăn. Mùa xuân, hoa lá cỏ cây đua nhau nở nhưng nhà chúng tôi lúc nào cũng màu xám...
  • Hà Nội thí điểm mô hình chuyển đổi số cấp xã tại 5 đơn vị trong năm 2026
    Hà Nội đang dồn lực hiện thực hóa các mục tiêu mang tính chiến lược về khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo thông qua việc triển khai thí điểm mô hình chuyển đổi số cấp xã tại. Chương trình này sẽ được áp dụng trực tiếp tại năm đơn vị hành chính cấp cơ sở bao gồm các phường Hoàn Kiếm, Giảng Võ, Từ Liêm cùng hai xã Đa Phúc và Minh Châu.
  • Tiếp nối hành trình nhân ái: Mang “nhịp đập khỏe mạnh” đến với hơn 500 trẻ em vùng khó
    Tiếp nối thành công và những giá trị nhân văn sâu sắc từ chương trình tầm soát tại các xã Giao Hòa, Giao Thủy và Giao Bình, hành trình mang “nhịp đập khỏe mạnh” đến với trẻ em vùng cao lại vừa viết tiếp một chương mới đầy ý nghĩa. Ngày 28/6, Chi cục Dân số và Trẻ em tỉnh đã phối hợp cùng Bệnh viện Tim Hà Nội và Trạm Y tế xã Cúc Phương (tỉnh Ninh Bình) tổ chức chiến dịch khám, sàng lọc bệnh lý tim mạch hoàn toàn miễn phí cho thế hệ mầm non trên địa bàn các xã: Cúc Phương, Thanh Sơn và Phú Long.
Đừng bỏ lỡ
  • Truyện tranh “Thần Giấy Hlabar”: Đưa lịch sử chữ viết Bahnar đến với thiếu nhi
    Hơn ba năm sau “Hành trình sáng tạo chữ Quốc ngữ”, bộ đôi tác giả Phạm Thị Kiều Ly - Tạ Huy Long tiếp tục giới thiệu truyện tranh “Thần Giấy Hlabar - Sử thi nhỏ về chữ viết Bahnar”. Tác phẩm được chuyển thể từ một công trình nghiên cứu về lịch sử chữ viết Bahnar, qua đó góp phần đưa đề tài ngôn ngữ học đến gần độc giả nhỏ tuổi.
  • Vở kịch "Ngược chiều bình an" và hành trình nghệ thuật nối dài mạch nguồn tri ân
    Nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh – Liệt sĩ, trong tháng 7 và tháng 8, Nhà hát Kịch Việt Nam sẽ tổ chức chuyến lưu diễn xuyên Việt với vở kịch “Ngược chiều bình an” — một tác phẩm sân khấu mang đậm ý nghĩa tri ân, tưởng nhớ và tôn vinh những con người đã hy sinh vì dân, vì nước.
  • Tái hiện thiên tình sử bất hủ giữa Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn và Công chúa Thiên Thành
    Vở cải lương “Tình sử Đông A” tái hiện thiên tình sử bất hủ giữa Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn và Công chúa Thiên Thành, đưa khán giả trở về với một giai đoạn lịch sử rực rỡ, nơi tình yêu, lòng trung nghĩa và khí phách dân tộc cùng tỏa sáng. Đêm diễn sẽ chính thức được mở màn vào lúc 20h00 ngày 27 tháng 6 năm 2026 tại Rạp Chuông Vàng, số 72 Hàng Bạc, Hà Nội.
  • Hà Nội tăng cường phát triển xuất bản trong tình hình mới, lan tỏa văn hóa đọc và sức mạnh mềm văn hóa Thủ đô
    Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Hướng dẫn số 38-HD/BTGDVTU ngày 22/6/2026 về quán triệt, tuyên truyền, triển khai thực hiện Chỉ thị số 04-CT/TW của Ban Bí thư về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới. Hướng dẫn xác định nhiều nhiệm vụ, giải pháp quan trọng nhằm phát triển xuất bản theo hướng hiện đại, chuyên nghiệp, gắn với phát triển văn hóa đọc, công nghiệp văn hóa và chuyển đổi số trên địa bàn Thủ đô.
  • "Trải nghiệm văn hóa dân gian truyền thống" tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Từ ngày 1 đến 31/7/2026, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (Đoài Phương, Hà Nội) sẽ diễn ra chuỗi hoạt động tháng 7 với chủ đề "Trải nghiệm văn hóa dân gian truyền thống", mang đến nhiều chương trình trải nghiệm, giao lưu và thực hành di sản dành cho công chúng, đặc biệt là thanh thiếu niên trong dịp hè.
  • Khai mạc Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026
    Tối 26/6, tại Hà Nội, Cục Điện ảnh (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) phối hợp với Hãng phim Quốc gia Belarus (Belarusfilm) và Bộ Văn hóa Cộng hòa Belarus tổ chức lễ khai mạc Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026.
  • Khai mạc Lễ hội Sen Hà Nội năm 2026: Tôn vinh giá trị của sen trong đời sống người Việt
    Tối 26/6, tại Vườn hoa Lý Tự Trọng, Sở Du lịch Hà Nội phối hợp với UBND phường Tây Hồ tổ chức Lễ hội Sen Hà Nội năm 2026 với chủ đề “Sắc Sen Hà Nội”. Đây là sự kiện văn hóa - du lịch quy mô lớn nhằm tôn vinh giá trị của sen trong đời sống người Việt, đồng thời góp phần xây dựng thương hiệu du lịch văn hóa đặc trưng của Thủ đô gắn với hình ảnh hoa sen.
  • Tầm nhìn thế kỷ để Thủ đô Hà Nội bứt tốc trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc
    Trong suốt tiến trình lịch sử phát triển đô thị của Việt Nam, chưa có một văn kiện nào thể hiện chiều sâu không gian và chiều dài thời gian vĩ mô như Nghị quyết số 02-NQ/TW của Bộ Chính chị về xây dựng và phát triển Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên mới. Nghị quyết số 02-NQ/TW ngày 17/3/2026 đánh dấu một bước ngoặt tư duy mang tính cách mạng, thay thế các góc nhìn ngắn hạn bằng một hệ kiến trúc chính sách mang tầm thế kỷ cho Hà Nội.
  • Thêm một không gian vui chơi cho trẻ tại Phố Sách Hà Nội
    Sáng 26/6, tại Phố Sách Hà Nội (phố 19 háng 12, phường Cửa Nam), UBND phường Cửa Nam phối hợp với Tập đoàn Picenza Việt Nam, doanh nghiệp xã hội Think Playgrounds và Ban Quản lý Phố Sách Hà Nội tổ chức ra mắt Khu vui chơi - Chòi chơi Phố sách, hưởng ứng kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 - 28/6/2026).
  • Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026
    Từ ngày 26 đến 28/6/2026, tại Trung tâm Chiếu phim Quốc gia (Hà Nội), Cục Điện ảnh phối hợp với Hãng phim Quốc gia Belarus (Belarusfilm) và Bộ Văn hóa Cộng hòa Belarus tổ chức “Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026”.
Núi Đôi, du ca và huyền thoại
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO