Truyện

Quà trung thu của ba

Truyện của Trịnh Bích Thùy 11/10/2025 07:57

Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.

vector-trang-ram-17.jpg

Trăng tròn khắp lối

Khi gió may về
Cao vời chim hót
Giục nắng vàng hoe
Lúa đồng sậm hạt

Khi gió may về
Xôn xao lá gọi
Lắt lẻo ngọn tre
Tròn hây trái bưởi

Khi gió may về
Phù sa ngấn bãi
Dấu chân in lại
Se se cát bồi

Tùng dinh trống cười
Trăng tròn khăp lối
Như còn soi mãi
Mặt bạn sang ngời

Như còn soi mãi
Mặt bạn sáng ngời…

Tập vẽ

Cô vẽ lên bảng
Các bạn cùng chơi
vẽ con cá lớn
giong buồm ra khơi
vẽ con chim lượn
vỗ cánh giữa trời

Bụi phấn rơi rơi
bảng cô xóa rồi
mà em nhớ mãi
bóng cá, hình chim
bơi đi, lượn lại…

Nguyễn Thanh Kim

Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ. Ba còn mua sơn quét lên, rồi gắn cả đèn chớp nháy vào hai mắt lân. Mẹ cũng hào hứng góp tấm vải màn để làm đuôi lân. Vừa làm, ba vừa kể cho Khoa nghe về những đêm trung thu thật vui của mình thời thơ ấu.

pngtree-happy-lion-dance-for-children-during-the-mid-autumn-festival-in-png-image_6682384.jpg

Chỉ trong một buổi sáng, con lân đã được hoàn thành. Hai cha con đem ra sân hong nắng cho cứng cáp. Ngủ trưa dậy, Khoa lại cùng ba làm đèn Trung thu bằng vỏ lon sữa. Nhìn ba khéo léo cắt từng hình ngôi sao trên thân lon, Khoa không giấu được sự nể phục. Ba Khoa là công an nên rất bận bịu với công việc, nhất là những ngày gần đến Trung thu, ba phải tham gia giữ gìn an ninh trật tự nên hiếm khi ở nhà. Khoa còn nhỏ nhưng đã sớm hiểu chuyện. Dù không giận nhưng cậu vẫn thầm ao ước một lần được cùng ba làm đồ chơi trung thu và đưa đi xem lân, rước đèn như bao bạn khác.

Năm nay, ba Khoa không phải trực đêm rằm tháng Tám. Vậy là Khoa sẽ cùng ba chơi thỏa sức trong đêm Trung thu như cậu luôn mong ước. Mọi thứ đã sẵn sàng. Chiều, mặt trời còn chưa kịp tắt nắng, Khoa cứ chạy ra chạy vào cổng, ngóng mãi về phía lũy tre đầu đường xem mặt trời đã lặn chưa để nhanh đến đêm trăng rằm. Buổi tối, Khoa nhanh nhảu phụ mẹ nhặt rau, dọn cơm, chỉ mong bữa cơm tối kết thúc nhanh để sớm được ba dẫn đi chơi trung thu. Cậu vừa làm vừa hát bài “Rước đèn tháng Tám” làm cả nhà ai cũng nao nức.

Thế nhưng, sau một cuộc gọi đến, ba vội vã trở vào nhà, đội mũ bảo hiểm và lên xe đi mất.

- Có một tiệm tạp hóa lớn bị cháy, ba phải đến gấp để phân luồng giao thông! - Mẹ nói với Khoa khi cậu vừa mang con lân ra phòng khách.

Khoa tiu nghỉu, tự nhủ thầm “vậy là một năm nữa mình lại lỡ hẹn cùng ba đón Trung thu rồi”.

Bên ngoài, tiếng trống lân rộn ràng, tiếng các bạn gọi nhau í ới làm Khoa càng buồn lòng hơn. Tối, chú Hải đồng nghiệp của ba gọi về. Mẹ phải đưa Khoa đến bệnh viện vì nghe tin ba bị thương ở chân trong lúc làm nhiệm vụ.

Ngồi sau xe mẹ, Khoa vô cùng lo lắng. Giờ đây, những đội lân rồng, lân sư tử đang múa trong tiếng nhạc bên đường chẳng còn khiến cậu hứng thú nữa. Khoa chỉ mong ước là được gặp ba thật nhanh mà thôi.

Đến bệnh viện, vừa thấy ba với hai chân phải băng bó, Khoa chạy lại ôm chầm. Hai mắt cậu như muốn rưng rưng. Ba xoa đầu Khoa, an ủi:

- Con trai gì mà mau khóc thế, mạnh mẽ lên nào! Năm sau ba lại làm quà Trung thu cho con nhé!

- Con không cần quà đâu. Con chỉ cần ba mau khỏe lại thôi… - Khoa thút thít.

Mẹ và các chú đồng nghiệp ba vừa cười vừa thương vì sự lớn lên trông thấy của Khoa. Đây có lẽ là mùa Trung thu đáng nhớ nhất trong đời cậu./.

Bài liên quan
(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Quà trung thu của ba
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO