Truyện

Chuyện lạ đêm giao thừa

Truyện thiếu nhi của Đan Thi 09:07 18/02/2026

Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.

anh-minh-hoa-trang-66.jpg

Sắp đến Tết rồi, cậu lại còn ham chơi hơn nữa. Ngày giáp Tết, bố nháy mắt với Duy:

- Con trai này, con có muốn có một con rô-bốt thế hệ mới không?

- Có ạ! Rô-bốt kiểu gì ạ?

- Nó có thể giúp con mọi việc, như dọn phòng, giảng giải lại bài con chưa hiểu, vân vân… Và điều đặc biệt, là nó có thể làm con tàng hình, để nó đóng vai Duy mà mọi người không phát hiện được…

- Thế thì tuyệt vời! He he! Con cảm ơn bố!

Nghe đến tiện ích của con rô-bốt, Duy đã vụt phác ra bao nhiêu là kế hoạch. Có thể, nó sẽ giúp Duy làm bài, giúp Duy đánh nhau với bọn lớp khác, rồi nó sẽ đi điểm danh giúp Duy để Duy trốn học đi chơi điện tử… Cậu cười sung sướng.

Ngày 30 Tết, bố Duy lấy con rô-bốt ra từ trong hộp, bấm vào nút ON. Con rô-bốt vụt to lên như Duy vậy. Khi bố và Duy ấn tiếp vào nút START thì một giọng ngang phè phè cất lên:

- Lỗi phần mềm! Lỗi phần mềm! Xin thử lại.

Bố lúng túng, kiểm tra lại mạch điện tử. Một lúc sau, rô- bốt đã đi lại được. Bố lại ấn vào nút điều khiển tần số giọng nói. Rô-bốt cất tiếng chào hệt như giọng của Duy, chứ không còn ngang phè phè nữa, nhưng cái câu “Lỗi phần mềm” khi nãy vẫn hơi làm Duy lo lắng.

Buổi chiều, mẹ làm bữa cơm Tất niên có bao nhiêu là món. Nào là nộm hải sản, rồi gà luộc, canh măng... Ngon quá. Duy vừa mời bố mẹ xong, định thò đũa vào gắp cái đùi gà thì con rô-bốt ngăn lại:

- Việc này để tôi! Việc này để tôi!

Duy còn chưa kịp hiểu gì thì con rô-bốt đã giành được đôi đũa, gắp lấy gắp để, và... tự ăn tì tì! Lạ một nỗi là sao cả bố và mẹ đều không nói gì nhỉ? Mẹ lại còn gắp miếng mực xào vào bát con rô-bốt và bảo:

- Ăn đi con!

- Con cảm ơn mẹ. - Giọng Duy cất lên từ miệng con rô-bốt.

- Mẹ ơi, con đây cơ mà! Bố ơi! Con đây mà? Con không phải là con rô-bốt đấy đâu…

Bố mẹ không nghe thấy và cứ ăn như bình thường, lại còn chuyện trò và nhìn con rô-bốt rất âu yếm nữa chứ... Con rô-bốt ăn hết tất cả phần của Duy, làm Duy phải bất đắc dĩ lục tủ lạnh ăn phần còn lại.

Ăn xong, Duy dúi đống bài tập Tết dày cộp vào tay con rô-bốt:

- Này, làm đi! Mau lên.

- Tôi không làm!

- Gì cơ? Không làm á? Làm đi. Đằng ấy sinh ra để giúp tớ cơ mà?

- Không thích làm! Thích đi chơi!

- Sao cơ? Không lằng nhằng nữa, làm mau!

- Không thích làm! Không thích làm!

Duy tức quá. Nó phải làm mới đúng chứ? Sao mà nó lười thế! Chẳng những không giúp gì mà lại làm hại mình!

Tối muộn hôm ấy, cả nhà tíu tít chuẩn bị đi đón giao thừa và xem pháo hoa ở hồ Hoàn Kiếm. Mẹ mặc áo dài xong, ngồi đợi ở phòng khách và gọi với lên:

- Hai bố con nhanh lên, kẻo muộn, không có chỗ chen chân vào xem pháo hoa đâu.

- Okê! Mẹ nó chờ anh tí.

Bố đã là sẵn cho Duy bộ com-lê rất đẹp từ buổi chiều. Món quà của bác Hà gửi từ Pháp về đấy. Duy đang định mặc cái áo sơ-mi vào thì con rô-bốt đã giành lấy và bảo:

- Việc này để tôi! Việc này để tôi!

- Việc này thì không! Tớ phải đi đón giao thừa chứ không phải cậu.

Cậu đã ăn hết bữa tất niên của tớ rồi.

- Việc này để tôi. Việc này để tôi. - Nó gân cổ.

Cả hai giành nhau cái áo. Con rô-bốt giật được và nó cứ thế mà mặc cả bộ com-lê đi đón giao thừa với bố mẹ. Không có quần áo, Duy mặc tạm bộ thể thao rồi cuống quýt chạy theo bố mẹ, vừa chạy vừa hét:

- Bố mẹ ơi... con Duy ở đây cơ mà… Chờ con với… Con rô-bốt cứ vui vẻ nói chuyện với bố mẹ. Bố mẹ cũng cười đùa với nó. Đúng thời khắc giao thừa, trên bầu trời nổ bừng những bông pháo hoa tím vàng rực rỡ đầu tiên, mẹ ôm lấy đầu con rô-bốt và thơm lên trán nó. Con rô-bốt cười tít mắt, quàng tay qua cổ mẹ và hơi kiễng chân thơm lên má mẹ. Duy trào nước mắt vì tức.

- Mẹ, mẹ ơi! Con đây cơ mà... Híc hic…

Bố rút cái phong bao đỏ chói có hình con ngựa đội vương miện vàng chóe ra chuẩn bị mừng tuổi con rô-bốt. Duy cố hết sức nhào tới. Đông người quá, hình như Duy bị vấp thì phải! Tay Duy chạm vào nút “Tự hủy” của con rô-bốt. Nó run cầm cập rồi vút bay lên và chói sáng, rực rỡ… Nó nổ bùm thành hình một con rô-bốt trên bầu trời. Bộ com-lê - món quà từ Pháp của bác Hà không biết làm sao mà lại được mặc ngay vào người Duy trong chớp mắt như thế!

- Oa! Năm nay pháo hoa có thêm hình rô-bốt! - Mấy đứa trẻ đứng gần Duy xuýt xoa, trầm trồ.

- Hình pháo hoa ấy lạ quá con nhỉ? - Bố cũng ngạc nhiên vỗ vào vai cậu, rồi như sực nhớ ra, bố đưa bao lì xì:

- Bố mẹ chúc Duy năm mới học tốt, đỡ ham chơi nhé!

- Vâng ạ... - Duy lễ phép nhận bằng hai tay và ngước mắt lên nhìn pháo hoa, mong có một năm mới tốt lành.

Bông pháo hoa kỳ lạ ấy hình như muốn tặng Duy một lời mách bảo, rằng: Mọi việc do mình tự làm thường có kết quả tốt hơn, giá trị hơn và ý nghĩa hơn là ỷ lại, trông chờ vào kẻ khác.

Bài tập Tết Duy đã làm hết veo ngay từ ngày mồng hai Tết - khai bút đầu xuân, được cô tuyên dương làm đúng, và có cách giải thông minh, ngắn gọn. Duy lại nghĩ về con rô- bốt rồi chợt mỉm cười: “Cậu thật là phiền phức, nhưng cậu cũng thật thú vị và đặc biệt biết bao…”

Xuân sớm

Hoa ngoài vườn chớm nụ
Én cũng chưa thấy về
Chỉ có lạnh se se
Đu đủ đương xanh quả
Bà ngoại chưa đi chợ
Mua gạo nếp, đỗ xanh
Chưa thịt mỡ, dưa hành
Chưa thấy không khí Tết
Bất ngờ bố về phép
Mặc áo lính Trường Sa
Thế là xuân ùa về
Cả nhà vui hơn Tết!
Trước Tết bố trả phép
Lại ăn Tết Trường Sa
Một mùa xuân để nhà
Một mùa xuân ra đảo.

Nguyễn Văn Thắng

Bài liên quan
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Định vị “vũ khí tư tưởng” trong kỷ nguyên mới
    Chỉ thị số 04-CT/TW ngày 17/3/2026 của Ban Bí thư về “Tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới” có thể xem là “kim chỉ nam” thể hiện tầm nhìn chiến lược toàn diện của Đảng để mở đường cho ngành xuất bản Việt Nam bứt phá, trở thành một ngành công nghiệp văn hóa - công nghệ mũi nhọn trong kỷ nguyên số, vươn tầm khu vực và thế giới.
  • Không gian "Âm nhạc cuối tuần": Gọi ký ức về từ những mùa hoa
    Những ngày cuối tháng Ba, khi Hà Nội bước vào mùa loa kèn, Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ lại trở thành một điểm hẹn đặc biệt của công chúng. Không gian ấy trong khuôn khổ chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 29/3 không chỉ có âm nhạc, mà còn được bao phủ bởi sắc trắng tinh khôi của hàng nghìn bông hoa loa kèn, tạo nên một trải nghiệm văn hóa giàu cảm xúc – nơi thính giác và thị giác cùng thăng hoa. Mỗi mùa hoa Hà Nội chỉ kéo dài một đến hai tháng, nhưng cũng đủ để đánh thức hoài niệm trong mỗi người
  • Live Concert “Hà Nội bình yên”: Chạm tới chiều sâu cảm xúc
    Tối 28/3, tại Nhà Bát Giác bên Hồ Hoàn Kiếm, Live Concert “Hà Nội bình yên” đã mang đến một không gian nghệ thuật cộng đồng giàu cảm xúc, nơi âm nhạc trở thành nhịp cầu kết nối hàng nghìn khán giả.
  • Phường Cửa Nam nhận Cờ đơn vị xuất sắc phong trào thi đua thành phố Hà Nội năm 2025
    Sáng 30/3, phường Cửa Nam (Hà Nội) tổ chức Hội nghị biểu dương kết quả phong trào thi đua năm 2025, tổng kết công tác bầu cử đại biểu Quốc hội khoá XVI và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031.
  • Khởi công dự án Vlasta Premier - Phú Hội, không gian sống hiện đại gắn với yếu tố văn hóa Huế
    Dự án Vlasta Premier - Phú Hội được đầu tư khoảng 1.192 tỷ đồng và cung cấp khoảng 482 căn hộ chung cư, 55 căn nhà liền kề theo tiêu chuẩn cao cấp hướng tới không gian sống tiện nghi, hiện đại gắn với yếu tố văn hóa Huế với quy mô dân số khoảng 1.800 người.
Đừng bỏ lỡ
Chuyện lạ đêm giao thừa
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO