Truyện

Chuyện người đàn bà

Tú Nhi Dịch qua bản tiếng Anh 16:02 23/09/2025

Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.

minh-hoa-truyen.jpg

Thời tiết khi ấy quả là tuyệt vời, nhưng trên đường về, chúng tôi nghe sấm rền vang và trông thấy một đám mây đen đang hung dữ kéo tới. Đối nghịch với khung cảnh bão tố phía sau, ngôi nhà tôi và nhà thờ trông sáng loáng còn mấy cây bạch dương cao lớn lấp lánh tựa bạc. Mùi mưa và cỏ khô lan trong không khí. Anh bạn đường của tôi cao hứng cứ cười lớn và nói mấy điều vô nghĩa. Anh bảo sẽ thật tuyệt nếu chúng tôi vô tình bắt gặp và trú mưa trong một lâu đài Trung cổ với những tháp pháo rêu phong và đến cuối bị sét đánh chết.

Trận vũ bão đã lùa qua hàng lúa mạch đen tới đồng yến mạch, gió giật và bụi bay mù trời. Py-ốt-tơ-rơ cười lớn và thúc ngựa.
“Ổn thôi!”, anh thổn thức - “Tuyệt đẹp!”.

Vui lây, tôi cũng cười với ý nghĩ rằng chốc nữa thôi, làn da này sẽ đẫm nước mưa và có lẽ trúng cả sét.

Khi một người dù nín thở cùng gió giật nhưng vẫn phiêu lãng tựa loài chim đánh xe thục mạng trong cơn lốc, người bên cạnh hẳn thấy hồi hộp lẫn rung động. Ngay khi chúng tôi về tới sân nhà, gió đã lặng và những hạt mưa dần tô điểm cho máng cỏ. Cạnh chuồng ngựa chẳng còn lấy một bóng người.

Py-ốt-tơ-rơ tự mình tháo cương và dẫn ngựa vào chuồng. Tôi đứng ở lối vào nhà chờ đợi, ngắm những hạt mưa xiên qua trước mắt. Tại đây, hương ngòn ngọt kì thú của cỏ khô bốc lên nồng đậm hơn; mây trời và mưa rơi gần như tạo khoảng chạng vạng.

“Tiếng sấm lớn thật!” - Py-ốt-tơ-rơ cảm thán sau tiếng sấm xé trời. Bước tới gần, anh hỏi: “Em nghĩ sao?”.

Đứng cạnh tôi ở lối vào, Py-ốt-tơ-rơ vẫn như nín thở sau chuyến đi thần tốc, anh nhìn tôi. Tôi trông thấy sự ngưỡng mộ từ ánh mắt ấy.
“Na-ta-ly-a Vla-đi-mi-rô-vơ-na”, anh cất tiếng, “Anh sẽ làm mọi thứ để được ở lại lâu hơn mà ngắm nhìn em. Hôm nào cũng vậy, em trông thật đáng yêu”.

Đôi mắt anh nhìn tôi âu yếm và chân thành, gương mặt còn tái nhợt. Ngay đến bộ râu và hàng ria mép lấm tấm mưa của anh cũng như đang say đắm tôi.

“Anh yêu em”, anh nói. “Anh yêu em và hạnh phúc khi ngắm nhìn em. Anh biết em chẳng thể cưới anh, nhưng anh không mong cầu gì hết; chỉ biết rằng anh yêu em. Hãy im lặng, đừng nói, cũng đừng để tâm, chỉ cần biết rằng anh trân quý em vô bờ và hãy để anh được ngắm nhìn em.”

Anh cất tiếng làm tim tôi rung động. Tôi ngước nhìn gương mặt nhiệt thành, lắng nghe giọng nói hòa lẫn cùng tiếng mưa và chìm đắm tới bất động.

Tôi khao khát được mãi say mê đôi mắt lấp lánh của anh và lắng nghe lời anh nói.

“Sự tĩnh lặng nơi em quả tuyệt diệu”, Py-ốt-tơ-rơ nói tiếp, “Hãy cứ im lặng”.

Hạnh phúc. Tôi vui sướng băng qua làn mưa để tới nhà. Anh cũng vậy, gần như nhảy vọt đuổi theo sau.

Cả hai cùng đẫm mưa, hổn hển chạy rầm rầm trên những bậc thang như trẻ thơ, chúng tôi lao vào nhà. Cha và anh trai tôi bật cười và bất ngờ bởi họ ít khi thấy tôi cười sảng khoái như vậy.
Bão đã qua nhưng những hạt mưa vẫn lấp lánh trên bộ râu của Py-ốt-tơ-rơ. Suốt buổi tối cho tới bữa ăn nhẹ, anh ca hát, huýt sáo, nô đùa ồn ào và chạy theo con chó trong nhà làm người hầu đang bê ấm nước phát cáu. Bữa tối, anh ăn ngon miệng, nói toàn điều vô nghĩa, cứ lặp lại rằng việc ăn dưa chuột tươi vào mùa đông sẽ khiến người ta có hương xuân trong miệng.

Khi về giường ngủ, tôi thắp một ngọn nến và mở tung cửa sổ, một cảm xúc khó tả dâng lên trong lòng. Tôi nhớ mình khi ấy tự do, khỏe mạnh và được yêu thương; trên hết, tôi có danh tiếng và tiền bạc. Chúa ơi! Thật tuyệt làm sao!... Co gối trên giường, cảm nhận hơi lạnh từ khu vườn phủ sương khẽ chạm, tôi tự hỏi liệu bản thân có yêu Py-ốt-tơ-rơ... rồi thiếp đi trước khi tìm ra đáp án.

Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy với những khoảng nắng chập chờn và bóng cây chanh hắt lên đệm, những sự việc hôm trước hiện ra tràn trề sống động trong hồi tưởng. Đời tôi quả phong phú, đủ đầy thi vị. Tôi ngân nga, sửa soạn khẩn trương và bước xuống vườn…
Chuyện gì xảy ra sau đó? Sao - chẳng gì cả. Đông đến, nhà tôi chuyển về thị trấn, Py-ốt-tơ-rơ thường ghé thăm. Ở thị trấn, Py-ốt-tơ-rơ đôi khi có nói về tình yêu nhưng mấy lời đó chẳng còn tác dụng như ở quê nhà. Nơi thị trấn, chúng tôi cảm nhận rõ về bức tường ngăn cách giữa hai người. Tôi có danh tiếng lẫn tiền bạc, còn anh lại nghèo, chỉ là con trong nhà phó tế và công tố viên cùng quẫn. Cả hai chúng tôi - suốt tuổi xuân tôi và những lý do không tên của anh - nghĩ về bức tường cao lớn, nặng nề chen giữa hai người. Và khi ở lại thị trấn anh bình phẩm về giới quý tộc đầy gượng gạo và im lặng một cách u ám khi có người cùng ở phòng khách. Chẳng bức tường nào vững mãi, nhưng mấy anh hùng thời hiện đại với tâm hồn lãng mạn mà tôi biết lại quá rụt rè, vô hồn, lười nhác, sẵn sàng chấp nhận thất bại thê thảm, hay đổ lỗi. Không đấu tranh, họ chỉ biết chỉ trích đời vô vị mà quên rằng mấy lời than trách đó đã dần trở nên tầm thường.

Tôi từng được yêu, tưởng chừng hạnh phúc đã ngay tầm với. Tôi bắt đầu sống buông thả, ngừng việc thấu hiểu bản thân, vô định ngày qua ngày… Bao người đem tình yêu lướt qua đời tôi, những tháng ngày ấm áp vụt qua, tiếng dạ oanh hót, hương cỏ khô thoang thoảng, tất cả những ngọt ngào vây lấy hồi ức, vội vã trôi mà không để lại dấu vết, chẳng được xướng danh mà tan biến tựa sương mù. Đâu cả rồi?

Cha mất, tôi không còn trẻ. Những niềm vui, niềm âu yếm, niềm hy vọng, tiếng mưa, tiếng sấm, những lời yêu, suy tư hân hoan... - tất cả đều trở thành kỷ niệm và trước mắt tôi giờ còn lại sa mạc cằn khô không một bóng người, xa phía chân trời chỉ còn bóng tối ghê sợ…

Tiếng chuông vang lên… Là Py-ốt-tơ-rơ. Mùa đông, nhớ lại sắc xanh cây lá dịp hè, tôi khẽ khàng: “Ôi, anh yêu!”.

Và khi trông thấy những con người đã cùng tôi trải qua mùa xuân, tôi cảm nhận nỗi ấm áp đau lòng và thì thầm điều tương tự.
Anh đã lâu không tới, bởi những văn phòng của cha tôi đã được chuyển xuống thị trấn. Anh có chút già đi và xuống sắc. Lâu rồi, anh không còn chứng minh tình yêu, thôi nói nhảm, chán ngấy công việc bàn giấy, ốm yếu và thôi mơ mộng. Anh đã bỏ cuộc, chán sống. Giờ anh ngồi cạnh lò sưởi và im lìm quan sát ngọn lửa…
Không biết nói gì, tôi hỏi: “Chà, anh có gì cần nói với em?”.
“Không gì cả” - anh đáp.

Sự im lặng lặp lại. Lửa đỏ chế giễu gương mặt anh u sầu.
Tôi nghĩ về quá khứ, rồi bỗng vai run rẩy, gục đầu, tôi khóc trong cay đắng. Tôi tiếc đứt ruột cho tôi lẫn cho anh, tha thiết mong cầu những điều đã qua, van nài cuộc sống khắc nghiệt. Và giờ, tôi thôi nghĩ về tiền và danh vọng.

Tôi nức nở, day mạnh thái dương, lẩm bẩm: “Chúa ơi! Đời em phí rồi!”.

Anh chỉ yên lặng, không an ủi. Anh hiểu tôi phải khóc, rằng thời khắc ấy tới rồi.

Tôi nhìn ra vẻ áy náy trong mắt người đối diện. Tôi cũng tiếc cho anh và càng khó chịu vì người đàn ông nhút nhát, thất bại này chẳng lo được cuộc sống của tôi hay chính anh.

Khi ra cửa, anh cố ý chầm chậm khoác áo. Anh hôn lên tay tôi hai lần, không một lời, nhìn sâu vào mắt tôi đẫm lệ. Tôi tin vào khoảnh khắc ấy, anh nhớ về trận bão, cơn mưa, tràng cười và gương mặt tôi hôm nào. Định nói gì rồi lại thôi, anh lắc đầu và siết tay tôi. Mong Chúa ban phước cho anh!

Nhìn bóng anh khuất, tôi quay về suy tư và lại ngồi trên thảm, ngay trước lò sưởi; tro tàn bao lấy than hồng, nguội dần. Sương giá hung dữ đập cửa sổ, gió vút vào ống khói.

Người hầu gái bước vào, cho rằng tôi đang ngủ, gọi tên./.

Truyện ngắn của Anton Chekhov

Bài liên quan
  • Tiếng “tút tút” cuối cùng
    Xóm Tìm nằm nép mình bên dòng sông Trà Lý, nơi bầu trời dường như sà xuống thấp hơn, và mùi bùn non cứ thế quyện vào hơi thở, vào máu thịt của những người dân lam lũ. Ở cái xóm nhỏ ven đê này, mỗi buổi sáng, vào lúc sáu giờ, một chuỗi âm thanh quen thuộc “tút tút…” lại vang lên từ chiếc loa truyền thanh của xã đặt trên đỉnh cột làm từ một cây xoan già.
(0) Bình luận
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Tiểu thuyết “Phi công” - kiệt tác văn học đương đại Nga ra mắt độc giả Việt
    Công ty Cổ phần Văn hóa và Truyền thông Nhã Nam vừa giới thiệu tới bạn đọc tiểu thuyết “Phi công” của nhà văn Nga đương đại Evgeny Vodolazkin, do dịch giả Phan Xuân Loan chuyển ngữ. Tác phẩm được đánh giá là một trong những tiểu thuyết Nga nổi bật nhất của thập niên 2010.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Em trai
    Tôi sinh ra và lớn lên tại một ngôi làng hẻo lánh, nghèo nàn trên đỉnh núi. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” cày xới đám đất khô đã ngả vàng nuôi gia đình mà vẫn khó khăn. Mùa xuân, hoa lá cỏ cây đua nhau nở nhưng nhà chúng tôi lúc nào cũng màu xám...
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Phường Cửa Nam tham gia Lễ mít tinh trực tuyến toàn quốc hưởng ứng Tháng hành động phòng, chống ma túy năm 2026
    Sáng 27/6, tại Phố Sách Hà Nội, cán bộ, công chức, lực lượng vũ trang, đoàn viên thanh niên và đại diện các tổ dân phố trên địa bàn phường Cửa Nam đã tham gia Lễ mít tinh trực tuyến toàn quốc hưởng ứng Tháng hành động phòng, chống ma túy năm 2026 do Bộ Công an tổ chức với chủ đề “Chung một quyết tâm xây dựng xã, phường, đặc khu không ma túy”.
  • Phường Phú Lương: Ra mắt mô hình “gia đình số” lan tỏa văn hóa đọc trong mỗi gia đình
    Ngày 26/6, phường Phú Lương tổ chức Hội nghị kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 – 28/6/2026), hưởng ứng Tháng hành động quốc gia về phòng, chống bạo lực gia đình; trao giải Cuộc thi “Gia đình đọc sách – Phát triển tủ sách gia đình, kết nối yêu thương” phường Phú Lương lần thứ II năm 2026; đồng thời ra mắt mô hình “Gia đình số phường Phú Lương”.
Đừng bỏ lỡ
  • "Trải nghiệm văn hóa dân gian truyền thống" tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Từ ngày 1 đến 31/7/2026, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (Đoài Phương, Hà Nội) sẽ diễn ra chuỗi hoạt động tháng 7 với chủ đề "Trải nghiệm văn hóa dân gian truyền thống", mang đến nhiều chương trình trải nghiệm, giao lưu và thực hành di sản dành cho công chúng, đặc biệt là thanh thiếu niên trong dịp hè.
  • Khai mạc Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026
    Tối 26/6, tại Hà Nội, Cục Điện ảnh (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) phối hợp với Hãng phim Quốc gia Belarus (Belarusfilm) và Bộ Văn hóa Cộng hòa Belarus tổ chức lễ khai mạc Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026.
  • Tầm nhìn thế kỷ để Thủ đô Hà Nội bứt tốc trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc
    Trong suốt tiến trình lịch sử phát triển đô thị của Việt Nam, chưa có một văn kiện nào thể hiện chiều sâu không gian và chiều dài thời gian vĩ mô như Nghị quyết số 02-NQ/TW của Bộ Chính chị về xây dựng và phát triển Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên mới. Nghị quyết số 02-NQ/TW ngày 17/3/2026 đánh dấu một bước ngoặt tư duy mang tính cách mạng, thay thế các góc nhìn ngắn hạn bằng một hệ kiến trúc chính sách mang tầm thế kỷ cho Hà Nội.
  • Thêm một không gian vui chơi cho trẻ tại Phố Sách Hà Nội
    Sáng 26/6, tại Phố Sách Hà Nội (phố 19 háng 12, phường Cửa Nam), UBND phường Cửa Nam phối hợp với Tập đoàn Picenza Việt Nam, doanh nghiệp xã hội Think Playgrounds và Ban Quản lý Phố Sách Hà Nội tổ chức ra mắt Khu vui chơi - Chòi chơi Phố sách, hưởng ứng kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 - 28/6/2026).
  • Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026
    Từ ngày 26 đến 28/6/2026, tại Trung tâm Chiếu phim Quốc gia (Hà Nội), Cục Điện ảnh phối hợp với Hãng phim Quốc gia Belarus (Belarusfilm) và Bộ Văn hóa Cộng hòa Belarus tổ chức “Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026”.
  • Tuyên dương 126 gia đình văn hóa tiêu biểu Thủ đô năm 2026
    Sáng 25/6, Thành phố Hà Nội đã tổ chức Hội nghị tuyên dương các gia đình Văn hóa tiêu biểu Thủ đô năm 2026, nhân dịp kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 - 28/6/2026).
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Văn Học
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Văn Học.
  • Kể câu chuyện về "vòng đời của Sen" tại lễ hội sen Hà Nội 2026
    Không chỉ dừng lại ở một không gian ngắm cảnh đơn thuần, Lễ hội Sen Hà Nội 2026 (diễn ra từ 26- 28/6) hứa hẹn mang đến một trải nghiệm văn hóa hoàn toàn khác biệt. Lần đầu tiên tại không gian sáng tạo Tây Hồ, một mạch truyện trực quan sinh động về trọn vẹn "vòng đời của Sen" sẽ được tái hiện, đánh thức mọi giác quan của công chúng Thủ đô.
  • Quyết sách chiến lược để Hà Nội chuyển đổi mô hình phát triển đô thị trong giai đoạn mới
    Trong giai đoạn mới, Hà Nội đang đứng trước yêu cầu chuyển đổi mô hình phát triển đô thị từ mở rộng theo chiều ngang sang phát triển nén, xanh, đa trung tâm, dựa trên giao thông công cộng (TOD) khối lượng lớn. Để hiện thực mục tiêu này, cụ thể hóa Luật Thủ đô 2026, HĐND Thành phố Hà Nội gần đây đã chính thức thông qua Nghị quyết quy định chính sách cải tạo chỉnh trang đô thị và phát triển TOD trên địa bàn thành phố.
  • Triển lãm đa giác quan “Giao thời”: Kết nối di sản với công nghệ
    Từ ngày 24/6 đến 31/7/2026, tại Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam diễn ra triển lãm đa giác quan “Giao thời”. Sự kiện do Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam phối hợp với VietArt, LumiPark và LumiTech tổ chức.
Chuyện người đàn bà
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO