Thông reo bóng nắng

Xoan Vương| 07/12/2020 08:28

Thông reo bóng nắng

Dù là thời gian nào trong ngày đi chăng nữa, khi bước chân ra khỏi rặng tre vùng nương mạ là tôi lại hướng mắt nhìn về phía Đông. Nơi ấy là ngọn núi Quỳ Sơn sừng sững, uy nghiêm và bạt ngàn thông, xanh ngát một màu. Thông reo trong nắng. Thông vui trong mưa. Thông kiên cường trong bão. Rừng thông quê gắn với tôi suốt dọc đường đời...

Đồi thông núi Quỳ là nơi tôi chất chứa cả một trời kỉ niệm. Tuổi lên năm, lên bảy theo bước cha lên Động Bằng, thông đã um tùm tỏa bóng. Nói là Động Bằng nhưng đó là một vùng đất bằng phẳng hơn so với sườn núi dốc mà thôi. Đi một chốc chúng tôi phải dừng lại vì chân như rũ ra. Mỏi, thở dốc nhưng vẫn hăng hái leo lên tiếp. Nơi đây những tán thông vươn cao tỏa bóng ôm ấp cố can, ông bà chúng tôi khi đã rời xa cõi tạm. Thông tỏa bóng ru người yên giấc ngàn thu! Thật là kì lạ, lúc nào đến nơi đây tôi cũng nhẩm đọc câu thơ của bác Vương Đình Trâm: 

Rừng thông xanh thấp thoáng
Như xa lại như gần
Giữa vô cùng huyền ảo
Bước bước lại dừng chân.

Ngàn vạn búp thông xanh
Như những bàn tay Phật
Nối thăm thẳm cao dày
Với linh hồn của đất. 
 (Ngày xuân thăm núi Quỳ)

Những câu thơ vẫn còn đây vậy mà bác đã đi về phía cuối trời. Thông núi Quỳ vẫn dang rộng vòng tay.
Đỉnh núi Quỳ in dấu bước chân tôi cùng bạn bè thuở ấu thơ. Lên núi hái sim trưa hè nắng cháy. Thông cất tiếng reo vui đón chờ và trò chuyện với chúng tôi. Bè bạn chúng tôi bao lần leo núi vơ lá thông về làm chất đốt. Lá thông cháy đượm, thơm nồng suốt cả mùa đông. Chúng tôi có một thú vui đi tìm những ụ nhựa thông ứa trên thân cây. Nhựa đem về ngâm vào xăng hoặc dầu hỏa để quét vào chiếc nón mẹ vừa mua trong phiên chợ trước. Nón trắng lấp lánh trong nắng mai, thông theo bước chân chúng tôi đến lớp, đến trường. Mùi thơm phảng phất trong gió nhẹ. Thông giữ chiếc nón được bền lâu hơn cho những đứa trẻ nghèo.

Trên đỉnh Quỳ Sơn, chúng tôi thường đưa mắt nhìn bốn hướng. Xa xa kia là làng tôi trông uốn lượn. Kia là Đồng Côi ngô lúa bạt ngàn xanh. Ngoảnh lại phía sau là dòng Lam giang êm đềm nước chảy, bãi bồi phù sa lắng đọng giúp dân làng.

Nhớ có lần tôi cùng người thương men theo những cây thông. Thông đỡ bước chân chúng tôi qua khe Điếc, khe Thung, khe Động Lều, khe Lò Rèn, khe Nhà Vàng,... để đến một vùng đá rộng. Đá xếp lên nhau, sừng sững, uy nghiêm mà bao dung đón người ngơi nghỉ. Trên là tán thông xanh mát, dưới tím ngát hoa mua, hoa sim khoe sắc. Cành bông trang màu đỏ tươi đang gọi bướm ong về. Nắng nhảy nhót trên cành lá. Mấy con chim đang ríu rít chuyền cành, cất bản nhạc véo von. Khe nước róc ra róc rách. Cảnh non nước hữu tình.

Bất chợt người ấy tặng tôi chùm hoa sim vừa hái rồi thì thầm với tôi về ước mơ có một gia đình nhỏ và ríu rít tiếng nói cười và ánh mắt trẻ thơ. Rừng thông xanh sáng đầu xuân năm ấy ghi dấu phút giây ngọt ngào! 
Giờ đây, con của chúng tôi cũng đã bao lần theo chân bố mẹ về với núi Quỳ Sơn. Về nơi đây để thắp nén nhang tỏ lòng biết ơn những người đã khuất. Các con đến với đồi thông để biết yêu hơn cảnh sắc quê mình. Nhìn những bát nhựa thông công nhân đang thu hoạch để các con biết ơn những người lao động vất vả sớm hôm. 

Thông xanh vẫn um tùm tỏa bóng. Thông ngăn chặn dòng nước mùa mưa lũ để cuộc sống người dân vẫn bình yên. Xôn xao thông reo vui trong chiều gió thổi. Vươn thẳng lên trời thông kiêu hãnh vượt qua nắng táp gió dông. Trên đỉnh Quỳ Sơn, đồi thông núi Quỳ mãi cất tiếng hoan ca. 
(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Thông reo bóng nắng
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO