Vài cảm nhận về “Truyền thuyết hoa lộc vừng”

Trần Đương| 12/08/2019 08:03

“Truyền thuyết hoa lộc vừng” - quyển sách mà bạn đang cầm trên tay - là tuyển tập các bài viết của nữ NSNA Nguyễn Thị Tuyết Minh, đã được lần lượt công bố trên tạp chí Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam trong vòng 10 năm qua. Là bạn đọc, và cũng là cộng tác viên thường xuyên của Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam, tôi đã đọc khá chăm chú từng bài của các tác giả, trong đó có Tuyết Minh. Có thể nói, trên 20 bài viết của chị đã từ lâu tạo trong tôi những ấn tượng khá đậm nét về tâm hồn, về cảm nhận tinh tế và tình yêu cuộc s

Vài cảm nhận về “Truyền thuyết hoa lộc vừng”

Như đã nói, “Truyền thuyết hoa lộc vừng” chỉ là một tuyển tập chứ không phải toàn bộ các bài viết từ trước đến nay của Tuyết Minh. Chị đã viết khá nhiều, không chỉ là những bút ký đầy chất văn học mà còn có những bài trao đổi về nghề, trước hết là về công việc sáng tạo nghệ thuật trong nhiếp ảnh. Chân thành, cởi mở, đầy thiện chí – đó là đặc điểm trong hàng loạt bài viết về nghiệp vụ của chị. Nhìn chung, Nguyễn Thị Tuyết Minh là một nữ nghệ sĩ rất hiếm hoi trong giới nhiếp ảnh nghệ thuật Việt Nam vừa cầm máy sáng tác vừa cầm bút ghi lại những cảm xúc, suy nghĩ của mình về nghề, về công việc sáng tạo nghệ thuật, nói rộng ra nữa là về cuộc đời, về cảnh vật và con người mà chị tiếp cận, trải nghiệm trong quá trình hoạt động nghiêm túc, đầy trách nhiệm của mình. 

Sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, Tuyết Minh có một tình yêu thật đằm thắm đối với Thủ đô ngàn năm văn vật. Không phải tự nhiên mà chị từng thổ lộ tình cảm của mình bằng những lời có sức lôi cuốn mạnh mẽ đến thế: “Yêu! Yêu lắm Hà Nội ơi – một Hà Nội thân thương, gần gũi, diệu kỳ và rất đỗi tự hào…”. Điều ấy thể hiện cụ thể và sinh động trong từng tác phẩm nhiếp ảnh của chị.

Điều ấy cũng thể hiện trong quyển sách mà chị vừa ra mắt bạn đọc. Ở “Truyền thuyết hoa lộc vừng”, ngoài mấy bài viết về chùa Hương – mảnh đất linh thiêng, về Sa Pa trong sương, về Huế thân thương và về Hà Giang lung linh sắc màu, sắc tộc… còn đa phần là những trang viết chứa chan tình yêu của chị dành cho Hà Nội. Tình yêu ấy được gửi gắm kín đáo trong những cảm xúc và ghi chép về hoa lộc vừng, hoa đào, hoa sen, hoa bằng lăng, hoa sữa, hoa ngọc lan, hoa sấu, hoa gạo và những điệp, cúc, hồng, hải đường… Có thể kể đến: “Cảm xúc mùa xuân”, “Ngan ngát sen Tây Hồ”, “Viên ngọc quí chùa Trấn Quốc”, hay “Hà Nội bốn mùa sắc hoa”… Ở các bài viết này, Tuyết Minh không chỉ miêu tả vẻ đẹp bên ngoài của hoa lá, cỏ cây, của phố phường…, không chỉ đề cập những kỷ niệm riêng tư của mình khi nói đến Tháp Rùa, cầu Thê Húc những hàng cây rợp bóng, những hồ nước thiên tạo hay bốn mùa xuân hạ thu đông, mà còn ca ngợi con người Hà Nội thanh lịch, tinh tế, ý nhị, kín đáo, trọng tình trọng nghĩa, sống hết mình. Chị yêu những cô gái Hà Nội đẹp hiền, đảm đang, duyên dáng, và những chàng trai Hà Nội ga lăng, đầy nam tính. Chị nhiều lần khẳng định trong những trang viết của mình: Hà Nội là nguồn cảm hứng sáng tác của các thế hệ văn nghệ sĩ trong và ngoài nước và đã sáng tạo nên những tác phẩm nghệ thuật để đời – không chỉ trong văn học, nhiếp ảnh, thi ca mà cả trong âm nhạc, điện ảnh, mỹ thuật và các loại hình nghệ thuật khác. 

Tuyết Minh từng thổ lộ rằng, chị không phải nhà thơ mà cũng chẳng phải nhà văn, song, qua những trang viết của chị, tôi nhận thấy ở chị tràn đầy chất thơ – mà đó là một phẩm chất cần có ở bất kỳ người nghệ sĩ nào. Nhiều trang viết của chị thực sự đã mở ra những chân trời của hiểu biết, về chiều rộng của không gian và chiều sâu của thời gian. Xin hãy đọc kỹ các truyền thuyết, các sự tích… của hoa lộc vừng, của vùng đất Hương Sơn, của chợ tình Khau Vai, của đền đài lăng tẩm ở Huế, của Sa Pa diệu kỳ, huyền ảo… Đọc những ghi chép ấy, tôi thấy nơi chị thấp thoáng cốt cách của một nhà văn chuyên nghiệp, cần mẫn. Tôi dám khẳng định: nếu toàn tâm toàn ý trau dồi, rèn giũa, phấn đấu trên lĩnh vực văn chương, chắc chắn Tuyết Minh sẽ có những thành công.

Đương nhiên, cốt cách ấy không chỉ cần của một nhà văn. Nhà nhiếp ảnh cũng vậy thôi - bởi vì, như chị nói, muốn chụp được lộc vừng đẹp như ý thì “dân” nhiếp ảnh phải “rình” từ sáng sớm tinh mơ hoặc buổi chiều tà khi hoàng hôn buông xuống. Trong “Truyền thuyết hoa lộc vừng”, dù chị không viết nhiều về công việc “săn” ảnh của mình, nhưng tôi vẫn hình dung ra hình bóng của Tuyết Minh rong ruổi trên các nẻo đường Hà Nội, Huế, Hà Giang, Hương Sơn…, len lỏi trong từng bản làng, khe suối, bước lên những dốc núi cao vời vợi để có được những tác phẩm ưng ý. Không còn trẻ nữa, nhưng chị vẫn dạt dào sức sống, sức sáng tạo. 
(0) Bình luận
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Giữ “miền sáng” của văn chương
    Những năm gần đây, văn học thiếu nhi Việt Nam đã có nhiều khởi sắc với sự nhập cuộc của các cây bút trẻ, sự đồng hành của các cơ sở giáo dục, các đơn vị xuất bản... Tuy nhiên, để “miền sáng” văn chương này thực sự phát triển tương xứng với tiềm năng thì vẫn cần thêm những cơ chế hỗ trợ, những môi trường sáng tạo thuận lợi và trên hết là những tác phẩm đủ sức chạm tới trái tim bạn đọc...
  • Người dân “trẩy hội” tại Bảo tàng Hà Nội xem triển lãm Quy hoạch tổng thể Thủ đô tầm nhìn 100 năm
    Hàng ngàn người dân và du khách chiều 29/6 đã đến với Bảo tàng Hà Nội thưởng lãm triển lãm Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Đây là sự kiện thuộc khuôn khổ Hội nghị Công bố Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm và xúc tiến đầu tư do UBND Thành phố Hà Nội tổ chức đã thành công tốt đẹp vào sáng cùng ngày.
  • Động lực đột phá mở ra giai đoạn phát triển mới của Thủ đô Hà Nội
    Nhấn mạnh trong bài phát biểu tại Hội nghị công bố quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm và xúc tiến đầu tư năm 2026 diễn ra sáng 29/6, Ủy viên Bộ Chính trị - Bí thư Thành ủy Hà Nội Trần Đức Thắng khẳng định: “Động lực đột phá từ thể chế, không gian mới từ quy hoạch sẽ là bệ phóng hiện thực hóa khát vọng xây dựng Thủ đô trở thành nơi hội tụ tri thức và công nghệ. Người dân được sống trong môi trường văn minh, an toàn và hạnh phúc”.
  • Hà Nội phân loại 5 mức độ chuyển đổi số đối với chính quyền cấp xã
    Bộ tiêu chí tập trung vào hai nhóm nội dung chính là Chính quyền số và Kinh tế số - Xã hội số, được phân chia thành 5 mức độ từ khởi động đến toàn diện. Quy trình đánh giá hằng năm được thực hiện từ bước đăng ký, tự đánh giá đến thẩm định và công nhận, trong đó ưu tiên sử dụng dữ liệu số trực tuyến và theo thời gian thực.
  • [Video] Phát huy giá trị sen Tây Hồ thúc đẩy phát triển công nghiệp văn hoá Thủ đô
    Trong không khí rộn ràng, phấn khởi, tại đình Quảng Bá, phường Tây Hồ, các nghệ nhân, người làm nghề ướp trà sen làng Quảng Bá, đã long trọng tổ chức Lễ đón nhận Bằng công nhận danh hiệu Làng nghề truyền thống “Làng nghề ướp trà sen Quảng Bá” và Nghề truyền thống “Nghề ướp trà sen Quảng An”. Sự kiện là cột mốc có ý nghĩa đặc biệt, không chỉ tôn vinh giá trị văn hóa hoa sen của vùng đất Tây Hồ mà còn khẳng định sức sống mãnh liệt của một nghề truyền thống giữa nhịp sống hối hả của Thủ đô, góp sức phát triển công nghiệp văn hoá Hà Nội theo mục tiêu Chương trình hành động số 08-Ctr/TU của Thành ủy Hà Nội về thực hiện Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị.
Đừng bỏ lỡ
Vài cảm nhận về “Truyền thuyết hoa lộc vừng”
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO