Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài

Bùi Nhật Lai 03/11/2025 19:00

Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.

_ong0352-min(1).jpg
Ảnh minh họa

Bước qua tam quan, tôi không khỏi bồi hồi. Nơi đây không chỉ là một quần thể kiến trúc cổ, mà còn là nơi lắng đọng hồn thiêng sông núi, nơi kết tinh những giá trị văn hiến ngàn năm của dân tộc Việt Nam. Từng bước chân chậm rãi đưa tôi tiến sâu vào khu di tích. Mỗi bước là một lần lòng tôi dậy lên cảm giác thiêng liêng khó tả. Cây cối cổ thụ tỏa bóng rợp, rì rào như kể lại chuyện xưa. Những mái đình, lầu khuê, hồ Văn, giếng Thiên Quang… tất cả hòa quyện trong không gian tĩnh tại, tạo nên một vùng linh khí trầm mặc và uy nghiêm. Tôi cảm nhận rõ ràng như mình đang đi trên con đường thời gian, ngược về quá khứ, nơi những bậc hiền tài từng miệt mài đèn sách, từng bước vượt qua kỳ thi nghiêm cẩn để rồi lưu danh trên những tấm bia đá còn mãi đến ngày hôm nay. Tôi dừng lại thật lâu bên những tấm bia tiến sĩ – những khối đá rêu phong khắc đầy chữ Hán, đặt trên lưng rùa đá – biểu tượng của sự trường tồn và trí tuệ. Hơn 80 tấm bia là hơn 80 bản trường ca về trí tuệ, về sự học, về tinh thần hiếu học và tôn sư trọng đạo của dân tộc ta. Tôi đưa tay chạm khẽ lên từng mặt bia, như muốn cảm nhận hơi ấm của tiền nhân, như muốn nối một nhịp cầu từ quá khứ đến hiện tại. Những cái tên khắc sâu nơi bia đá – những Lê Quý Đôn, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Chu Văn An… – không chỉ là nhân vật của sách sử mà giờ đây hiện lên sống động trong tâm trí tôi, là những ngọn đuốc trí tuệ soi đường cho bao thế hệ học trò Việt Nam.

Tôi chợt nhớ lại lời mẹ dạy thuở nhỏ: “Học để biết làm người, học để hiểu mình là ai, từ đâu mà lớn lên.”. Câu nói tưởng như đơn giản, mà lại sâu sắc vô cùng. Bước chân trong khuôn viên Văn Miếu, tôi hiểu rõ hơn bao giờ hết lời dạy ấy.

Văn Miếu – Quốc Tử Giám không chỉ là nơi thờ Khổng Tử, Chu Văn An, mà còn là nơi truyền tải tư tưởng giáo dục cốt lõi của dân tộc: trọng đạo lý, đề cao trí tuệ, rèn nhân cách. Từ thời Lý, Trần, Lê, Nguyễn, người Việt đã biết coi trọng sự học như một nền tảng cho quốc thái dân an, cho xã hội vững bền. Quốc Tử Giám được dựng nên để đào tạo nhân tài cho đất nước, là nơi mà tri thức được mài dũa như gươm báu, để những người hiền tài bước ra gánh vác sơn hà. Tinh thần “Hiền tài là nguyên khí quốc gia” đã thấm sâu vào máu thịt của dân tộc từ khi nào, trở thành cốt lõi của sự tồn tại và phát triển của đất nước.

Tôi bắt gặp một nhóm học sinh đang nghiêm trang chụp ảnh kỷ niệm bên bia tiến sĩ. Những gương mặt trẻ trung, rạng rỡ trong tà áo dài trắng nổi bật giữa nền cổ kính, như hiện thân cho dòng chảy bất tận của truyền thống hiếu học đang được gìn giữ và tiếp nối. Từ thế hệ các bậc đại khoa xưa cho đến những sĩ tử hôm nay, mạch nguồn ấy chưa từng ngưng chảy. Tôi chợt nghĩ, có thể đất nước ta không giàu mạnh bằng nhiều cường quốc, nhưng chúng ta có một di sản mà không phải dân tộc nào cũng có được – đó là sự trân trọng tri thức, là đạo lý tôn sư trọng đạo, là tinh thần học tập suốt đời. Có những lúc tôi thấy lòng mình chùng xuống khi nhìn thực tế xã hội hôm nay: sự học đôi khi bị coi nhẹ, đạo lý thầy trò đôi khi bị lãng quên giữa bộn bề vật chất. Nhưng chính nơi đây – Văn Miếu – như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc: đừng bao giờ quên cội rễ. Văn hóa học tập, tôn sư trọng đạo không chỉ là di sản, mà còn là sợi dây gắn kết chúng ta với quá khứ, là ngọn đèn soi sáng tương lai.

Trên lối về, tôi ngoái nhìn lại Khuê Văn Các – biểu tượng rực rỡ của trí tuệ và học vấn. Kiến trúc ấy, với tầng lầu gỗ đỏ, mái cong, những hoa văn tinh xảo – vừa mang vẻ đẹp trang nghiêm vừa đậm chất thơ – như một bản giao hưởng về tinh thần giáo dục của dân tộc Việt. Gió nhẹ lướt qua làm những tán cây xào xạc, lá rụng nhẹ rơi như những dòng chữ âm thầm nhắn gửi hậu thế: Hãy giữ lấy truyền thống, hãy trân quý con chữ, hãy sống xứng đáng với những gì ông cha để lại.

Tôi rời Văn Miếu trong một niềm xúc động khó diễn đạt thành lời. Dường như trong lòng mình, ngọn lửa hiếu học thuở nhỏ lại bừng lên. Tôi tự nhủ, dù ở bất cứ thời đại nào, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, thì người Việt vẫn sẽ luôn giữ vững đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, “tôn sư trọng đạo”, và trên hết là không ngừng học hỏi để hoàn thiện bản thân, góp sức dựng xây đất nước. Văn Miếu – Quốc Tử Giám không chỉ là di tích lịch sử, mà là nơi lưu giữ linh hồn của dân tộc. Một hồn thiêng văn hiến ngàn năm – âm thầm, bền bỉ, nhưng đầy kiêu hãnh và bất diệt./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Bùi Nhật Lai. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Chợ hoa xuân Hà Nội
    Đã thành thông lệ, cứ độ “Tết đến Xuân về” Hà Nội lại mở hàng trăm điểm Chợ Hoa Tết. Thật ra gọi chợ Hoa Xuân, vì sau tết các điểm chợ hoa ấy vẫn bày bán cây cảnh, hoa và những cành đào, mận, lê, nhánh hay khóm phong lan… đẹp nét hoang sơ, hồn hậu và phóng khoáng, cảm nhận khí xuân ấm áp từ núi rừng Việt Bắc ùa về.
(0) Bình luận
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Chợ hoa xuân Hà Nội
    Đã thành thông lệ, cứ độ “Tết đến Xuân về” Hà Nội lại mở hàng trăm điểm Chợ Hoa Tết. Thật ra gọi chợ Hoa Xuân, vì sau tết các điểm chợ hoa ấy vẫn bày bán cây cảnh, hoa và những cành đào, mận, lê, nhánh hay khóm phong lan… đẹp nét hoang sơ, hồn hậu và phóng khoáng, cảm nhận khí xuân ấm áp từ núi rừng Việt Bắc ùa về.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Khơi dậy khát vọng làm chủ và tinh thần xung kích của thế hệ trẻ
    Nhân kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật xuất bản cuốn sách “Tiền đồ rực rỡ của Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa nằm trong tay thế hệ trẻ”. Cuốn sách giúp người đọc hiểu rõ hơn về tư tưởng của Tổng Bí thư Lê Duẩn, đồng thời đúc kết những bài học thực tiễn quý báu cho thế hệ trẻ Việt Nam trong kỷ nguyên mới, qua đó khơi dậy khát vọng cống hiến, bản lĩnh và ý chí tự lực, tự cường.
  • Động lực mới cho phát triển văn hóa Thủ đô
    Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, ban hành ngày 7/1/2026 là văn kiện có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, thể hiện bước phát triển mới trong tư duy lý luận của Đảng về vai trò, vị trí của văn hóa trong phát triển đất nước. Với tầm nhìn dài hạn và tư duy đổi mới sâu sắc, Nghị quyết số 80-NQ/TW đã trở thành “kim chỉ nam” cho phát triển văn hóa của mỗi địa phương. Với riêng Thủ đô Hà Nội - trung tâm chính trị văn hóa kinh tế văn hóa của cả nước, Nghị quyết đã tạo động lực mới để Thủ đô phát huy vai trò trung tâm, dẫn dắt trong phát triển văn hóa.
  • Nâng cao hiệu quả triển khai cơ chế tự chủ tại các đơn vị nghệ thuật ở Việt Nam
    Việc thực hiện cơ chế tự chủ tại các đơn vị nghệ thuật công lập đang đặt ra nhiều vấn đề cả về lý luận và thực tiễn. Tại hội thảo khoa học “Nghiên cứu cơ chế tự chủ của các đoàn nghệ thuật” do Viện Văn hóa, Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam tổ chức mới đây, bên cạnh việc nhìn nhận lại thực trạng, các ý kiến, tham luận cũng đã đề xuất nhiều giải pháp nhằm gỡ nút thắt cho việc thực hiện cơ chế tự chủ hiện nay của các đoàn nghệ thuật.
  • Hà Nội tuyển sinh mầm non, lớp 1, lớp 6 từ ngày 1/7
    Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội đã ban hành Hướng dẫn số 1161 /SGDĐT-QLT hướng dẫn UBND các xã, phường; các cơ sở giáo dục trực thuộc Sở Giáo dục và Đào tạo có cấp học mầm non, tiểu học, THCS chuẩn bị và tổ chức triển khai công tác tuyển sinh vào các trường mầm non, lớp 1 và lớp 6 năm học 2026-2027.
  • Học sinh Hà Nội được đăng ký 3 nguyện vọng vào lớp 10 không giới hạn khu vực
    Năm học 2026–2027, học sinh Hà Nội được đăng ký tối đa 3 nguyện vọng vào các trường THPT công lập không chuyên bất kỳ, thay vì giới hạn theo khu vực như trước.
Đừng bỏ lỡ
Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO