Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Tôi đi “nhặt” Hà Nội xưa cùng Nguyễn Công Hoan

Lương Đình Khoa 29/09/2025 20:00

Tôi thuộc thế hệ 8X, gắn bó với Hà Nội khi tiếng còi xe đã át đi nhiều âm thanh của một thời xa vắng. Ký ức về Hà Nội trong tôi là những con phố đã đổi thay tên gọi, những tòa nhà cao tầng vươn mình che khuất bóng cổ thụ, và những câu chuyện về quá khứ chỉ còn là lời kể của ông bà, cha mẹ. Tôi chưa từng hít thở bầu không khí của Hà Nội đầu thế kỷ 20, chưa từng bước chân trên con đường Cổ Ngư còn thắp đèn dầu hỏa năm 1918, hay lắng nghe tiếng "kèn đuổi ma" rờn rợn ở dốc Hàng Gà.

5d8482a738cbf687793027__1000.jpg
Ảnh minh họa

Thế nhưng, một ngày, tôi may mắn được "chạm" vào những trang ghi chép, nhật ký tưởng chừng vụn vặt của nhà văn Nguyễn Công Hoan – một người đã có nhiều năm gắn bó với Hà Nội, đã sống, đã yêu, đã day dứt với từng góc phố, từng nhịp thở của thành phố này.

“Nhớ và ghi về Hà Nội” (NXB Trẻ, 2004) là những dòng nhật ký tản mạn được Nguyễn Công Hoan viết ra theo dạng tản mạn nhớ gì ghi đó, ít xâu chuỗi, không liên mạch, có khi chỉ là dăm ba câu ngắn gọn không đầu không cuối vụn vặt. Tuy nhiên, khi tôi cặm cụi tổng hợp, chọn lọc, tìm cách xâu chuỗi lại theo một mạch nào đó – bức tranh Hà Nội của những năm đầu thế kỷ XX phần nào hiện ra sống động, rõ nét hơn.

Những con phố kể chuyện cổ

Nếu Hà Nội của tôi là một mạng lưới giao thông phức tạp thì Hà Nội của Nguyễn Công Hoan lại mang một vẻ đẹp khác, hoang sơ mà đầy chất thơ. Phố Nguyễn Thái Học, Phùng Hưng bây giờ sầm uất là thế, thì ngày ấy "toàn là bãi cỏ hoang", và "quá chợ Hôm, từ quãng đường hơi cong ở phố Huế, là bắt đầu ruộng rồi." Ruộng kéo dài tít tắp đến tận chợ Mới Mơ, ngã tư Trung Hiền. Ngay cả Thụy Khuê cũng đã là ngoại thành, với cột cây số 3 bằng gỗ nằm cạnh cây gạo lớn.

Tôi hình dung một Hà Nội đang khẽ chuyển mình. Từng con phố cũ kỹ mang tên của những vật dụng (Hàng Hài, Hàng Trống, Hàng Đào) là nơi Tây đen bán vải, Hoa kiều bán tạp hóa và mở cao lâu (như Đông Hưng Viên trứ danh), hay những cửa hiệu người Nhật bí ẩn như Yamađa ở Hàng Trống. Tôi lại nghĩ đến Hàng Ngang, cái tên được lý giải là vì có cổng chắn ngang hai đầu phố – một chi tiết giản dị mà ẩn chứa biết bao câu chuyện về sự giao thương và cả những cuộc ẩu đả của khách Quảng Đông.

Trên những chuyến xe và cầu thép

Hà Nội ngày nay tràn ngập xe máy, ô tô và những tuyến đường sắt đô thị đang thành hình. Nhưng Hà Nội của Nguyễn Công Hoan lại có những chuyến xe, những cây cầu mang đậm dấu ấn thời đại.

Xe ngựa, xe cao-su (xe kéo) là phương tiện chính. Tôi bật cười khi đọc câu chuyện cậu bé Hoan (chắc hẳn là nhà văn) ném đá vào "thằng Tây đương thổi kèn" để không bị chửi, hay trò chơi được anh xe kéo "hóng mát bằng xe cao-su mà không mất đồng xu nào" ở Hàng Trống. Đó là sự tinh quái, hồn nhiên của tuổi thơ, một nét đáng yêu giữa bối cảnh thuộc địa.

Hệ thống giao thông công cộng cũng đang hình thành. Những chuyến xe điện len lỏi trong thành phố, đôi khi còn suýt va chạm với xe lửa vì đèn dầu hỏa thắp trên đầu toa, tạo nên một cảnh tượng thót tim mà Nguyễn Công Hoan đã chứng kiến. Còn những chuyến tàu lửa đi đêm, người bám chi chít như sung, ngồi cả trên nóc toa, phải chui qua cửa sổ mà nhảy xuống ga. Đó là hình ảnh của sự thiếu thốn, nhưng cũng là sự thích nghi của con người trong bối cảnh khó khăn.

Và rồi, sừng sững giữa dòng sông Hồng là Cầu Long Biên (tên ban đầu là cầu Đu-me), khánh thành năm 1902. Đọc về quá trình xây dựng, tôi rợn người khi biết nhiều người thợ đã "rực lên vì dưỡng khí mà chết" trong "Vịnh khí chung" (ống hơi) khi làm chân cầu. Cây cầu thép ấy không chỉ là một công trình vĩ đại, mà còn là nấm mồ chung của bao phận người lao động vô danh, luôn được sơn đi sơn lại bằng lớp sơn đỏ rồi xám – một vòng lặp vĩnh cửu của sự tồn tại.

Mùa lễ hội và những khía cạnh văn hóa độc đáo

Hà Nội của tôi có những mùa lễ hội sôi động với ánh đèn điện và âm nhạc hiện đại. Nhưng Hà Nội xưa, qua ngòi bút của Nguyễn Công Hoan, lại hiện lên với những nét văn hóa tinh tế và cả những bi kịch tiềm ẩn.

Tết Nguyên Đán có thú chơi thủy tiên đầy nghệ thuật. Tôi không khỏi trầm trồ trước sự khéo léo của người xưa: không chỉ trồng, mà còn tỉa lá uốn cong, lái nụ hoa mọc ngang, mọc chéo theo hình rồng phượng, hay "hãm từng giò hoa để đợi nhau" nở đúng giao thừa. Đó là sự tinh tế, cầu kỳ mà chỉ những người Hà Nội sành chơi mới có.

Tết Trung thu vốn không phải là Tết trẻ con, với những màn múa rồng, múa sư tử của người lớn, đèn cù quay tít tắp. Nhưng rồi, vì những "tụi du côn" tranh nhau giải, dùng xà beng đánh nhau thành án mạng, mà Tết Trung thu bỗng hóa thành "Tết trẻ con" dưới lệnh cấm của Tây. Từ những nét văn hóa cộng đồng sôi động, một cái phẩy tay của quyền lực đã biến nó thành sân chơi của con trẻ. Đó là một sự chuyển mình vừa đáng tiếc, vừa cần thiết để giữ gìn sự bình yên.

Nguyễn Công Hoan cũng đưa tôi đến những rạp hát, rạp chiếu bóng đầu tiên. Từ những rạp tuồng Năm Chăn, Thông Sáng thô sơ ở Hàng Quạt, đến sự ra đời của cải lương Quảng Lạc ở ngõ Sầm Công (Tạ Hiện) với sân khấu có phông màn, diễn viên mũ áo lộng lẫy từ Thượng Hải. Hay những rạp chiếu bóng "chớp ảnh" như Pathé frères lợp tôn nóng bức, nơi Tây và nhà giàu đến xem phim, với những tấm vé "hạng bét" chỉ một hào. Tôi mỉm cười, hình dung ra cảm giác lạ lẫm, tò mò của người dân Hà Nội khi lần đầu tiếp xúc với những loại hình giải trí mới mẻ này.

Những mảnh đời vụn vặt

Những ghi chép của Nguyễn Công Hoan không chỉ là về phố xá, mà là về con người. Ông vẽ nên những chân dung giản dị nhưng sống động, từ những chi tiết vụn vặt nhất.

Có những thợ giặt thuê ở Phùng Hưng, là quần áo bằng bàn là than đá, hồ cổ áo trắng cứng và bóng loáng – một nét đặc trưng của "cung cách người Hà Nội" thời ấy.

Có những người khóc mướn – một nghề nghiệp đặc biệt, thể hiện sự coi trọng tang lễ và cả những thiếu thốn về nhân lực, tình cảm của người chết ít con cháu. Họ khóc lóc, kể lể thảm thương đến nỗi người ngoài nghe rất cảm động, dù có lẽ nước mắt chưa chắc đã rơi.

Rồi có những Tây đen bán vải ở Hàng Đào, Sét-ty cho vay nặng lãi ở Hàng Gai – những mảnh ghép của một xã hội đa chủng tộc, đa văn hóa nhưng cũng đầy rủi ro.

Hay hình ảnh các "cô đầu" ở Hàng Giấy, Thái Hà ấp, nơi người ta "lên Hàng Giấy" hoặc "xuống Ấp" để nghe hát. Và cả câu chuyện buồn về người em gái hát rong rồi sau làm nghề mãi dâm, khiến Nguyễn Công Hoan phải thốt lên rằng "những quân sa đọa sống trong xã hội thối tha, chúng nó có tha ai mà không làm hại?" – một câu hỏi day dứt về phận người trong vòng xoáy mưu sinh và tệ nạn.

Dư âm ký ức

Hành trình lật giở những trang nhật ký của Nguyễn Công Hoan, với tôi, không chỉ là việc đọc tư liệu, mà là một cuộc đối thoại thầm lặng với quá khứ. Tôi không sống ở Hà Nội xưa, nhưng qua những dòng chữ của ông, tôi cảm nhận được nhịp đập của một thành phố đang thay da đổi thịt, của những con người đang vật lộn, tồn tại và kiến tạo.

Những ghi chép vụn vặt của Nguyễn Công Hoan, như những hạt bụi thời gian, khi được gom lại và sắp đặt, đã tạo nên một bức tranh sinh động về Hà Nội đầu thế kỷ 20. Một Hà Nội xa lạ nhưng thân thương, đẹp đẽ mà cũng đầy góc khuất, để mỗi người con sinh ra sau này như tôi có thể hình dung và trân trọng hơn mảnh đất mình đang sống.

Và tôi tin, chỉ cần ta mở lòng lắng nghe, những ký ức ấy sẽ mãi sống động, như một dòng chảy bất tận giữa thời gian trong tâm hồn mỗi người yêu Hà Nội./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Lương Đình Khoa. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội - Thành phố của những mùa hội và phong tục cổ
    Hà Nội, trong tâm hồn mỗi người, không chỉ là những con phố cổ kính hay những Hồ Gươm, Hồ Tây thơ mộng. Hà Nội còn là một dòng sông của thời gian, mà trên đó, các lễ hội và phong tục dân gian chính là những con sóng sống động, mãi mãi xô bờ, mãi mãi ngân vang.
(0) Bình luận
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
  • Mùa hoa ban ở Hà Nội
    Có những thành phố, khi vào xuân bỗng trở nên dịu dàng như một thước phim quay chậm đầy mênh mang. Và Hà Nội là một nơi như thế. Mùa xuân ở Hà Nội không quá ồn ào, phô trương nhưng lại toát lên một vẻ đẹp rất điện ảnh với nắng nhẹ ấm áp trải xuống những đại lộ thẳng tắp, cánh hoa ban trắng khẽ rơi trong gió. Tôi vốn thích hoa ban, luôn có cảm tưởng sắc trắng tinh khôi của loài hoa này dẫu đơn thuần nhưng lại nổi bật trên nền trời xanh nhạt hoà phối cùng sắc xanh non của liễu rủ bên hồ Gươm. Bản thân cứ thế chậm rãi đi dạo dưới ánh nắng dịu dàng trải dài trên mặt nước Hồ Gươm. Trong khoảnh khắc giơ máy ảnh lên, bản thân khẽ khàng nhận ra: hóa ra cảnh sắc như bức hoạ không chỉ tồn tại trong thơ cổ, mà đang hiện hữu ngay trước mắt mình.
  • Dáng hình lịch sử giữa nhịp sống
    Phố Pháo đài Láng thuộc phường Láng, quận Đống Đa, Hà Nội. Giữa nhịp sống ngày càng hiện đại của Thủ đô, nơi đây vẫn giữ cho mình một vẻ riêng rất khó lẫn — vừa mang dáng dấp lịch sử, vừa chan chứa hơi thở đời thường của một vùng đất giàu truyền thống văn hóa.
  • Hà Nội trong miền nhớ tuổi hai mươi
    Có những miền đất, người ta đi qua chỉ một lần nhưng nhớ suốt cả đời. Với tôi, Hà Nội là một nơi như thế. Không phải bởi vẻ đẹp nổi tiếng của hồ Gươm hay ba mươi sáu phố phường, cũng không hẳn vì những điều quá lớn lao, mà bởi một mùa đông rất cũ, rất nhẹ và rất sâu trong ký ức của anh sinh viên năm nào lần đầu ra Bắc vào mùa đông năm 2007.
  • Nơi giao thoa giữa quá khứ và hiện tại
    Tôi may mắn có bảy năm công tác tại một cơ quan có trụ sở làm việc cạnh quốc lộ số 5, gần ngã tư Phú Thụy. Tôi biết ơn đất và người Dương Xá, ở đây tôi đã thành công và thăng tiến. Hàng năm cứ vào khoảng trung tuần tháng Hai âm lịch tôi lại được chiêm ngưỡng rồi hòa mình vào không gian lễ hội đẹp, phấn khởi, tươi vui xen lẫn niềm tự hào của người dân tại khu đền Nguyên Phi Ỷ Lan.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Tiểu thuyết “Phi công” - kiệt tác văn học đương đại Nga ra mắt độc giả Việt
    Công ty Cổ phần Văn hóa và Truyền thông Nhã Nam vừa giới thiệu tới bạn đọc tiểu thuyết “Phi công” của nhà văn Nga đương đại Evgeny Vodolazkin, do dịch giả Phan Xuân Loan chuyển ngữ. Tác phẩm được đánh giá là một trong những tiểu thuyết Nga nổi bật nhất của thập niên 2010.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Em trai
    Tôi sinh ra và lớn lên tại một ngôi làng hẻo lánh, nghèo nàn trên đỉnh núi. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” cày xới đám đất khô đã ngả vàng nuôi gia đình mà vẫn khó khăn. Mùa xuân, hoa lá cỏ cây đua nhau nở nhưng nhà chúng tôi lúc nào cũng màu xám...
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Phường Cửa Nam tham gia Lễ mít tinh trực tuyến toàn quốc hưởng ứng Tháng hành động phòng, chống ma túy năm 2026
    Sáng 27/6, tại Phố Sách Hà Nội, cán bộ, công chức, lực lượng vũ trang, đoàn viên thanh niên và đại diện các tổ dân phố trên địa bàn phường Cửa Nam đã tham gia Lễ mít tinh trực tuyến toàn quốc hưởng ứng Tháng hành động phòng, chống ma túy năm 2026 do Bộ Công an tổ chức với chủ đề “Chung một quyết tâm xây dựng xã, phường, đặc khu không ma túy”.
  • Phường Phú Lương: Ra mắt mô hình “gia đình số” lan tỏa văn hóa đọc trong mỗi gia đình
    Ngày 26/6, phường Phú Lương tổ chức Hội nghị kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 – 28/6/2026), hưởng ứng Tháng hành động quốc gia về phòng, chống bạo lực gia đình; trao giải Cuộc thi “Gia đình đọc sách – Phát triển tủ sách gia đình, kết nối yêu thương” phường Phú Lương lần thứ II năm 2026; đồng thời ra mắt mô hình “Gia đình số phường Phú Lương”.
Đừng bỏ lỡ
  • "Trải nghiệm văn hóa dân gian truyền thống" tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Từ ngày 1 đến 31/7/2026, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (Đoài Phương, Hà Nội) sẽ diễn ra chuỗi hoạt động tháng 7 với chủ đề "Trải nghiệm văn hóa dân gian truyền thống", mang đến nhiều chương trình trải nghiệm, giao lưu và thực hành di sản dành cho công chúng, đặc biệt là thanh thiếu niên trong dịp hè.
  • Khai mạc Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026
    Tối 26/6, tại Hà Nội, Cục Điện ảnh (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) phối hợp với Hãng phim Quốc gia Belarus (Belarusfilm) và Bộ Văn hóa Cộng hòa Belarus tổ chức lễ khai mạc Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026.
  • Tầm nhìn thế kỷ để Thủ đô Hà Nội bứt tốc trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc
    Trong suốt tiến trình lịch sử phát triển đô thị của Việt Nam, chưa có một văn kiện nào thể hiện chiều sâu không gian và chiều dài thời gian vĩ mô như Nghị quyết số 02-NQ/TW của Bộ Chính chị về xây dựng và phát triển Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên mới. Nghị quyết số 02-NQ/TW ngày 17/3/2026 đánh dấu một bước ngoặt tư duy mang tính cách mạng, thay thế các góc nhìn ngắn hạn bằng một hệ kiến trúc chính sách mang tầm thế kỷ cho Hà Nội.
  • Thêm một không gian vui chơi cho trẻ tại Phố Sách Hà Nội
    Sáng 26/6, tại Phố Sách Hà Nội (phố 19 háng 12, phường Cửa Nam), UBND phường Cửa Nam phối hợp với Tập đoàn Picenza Việt Nam, doanh nghiệp xã hội Think Playgrounds và Ban Quản lý Phố Sách Hà Nội tổ chức ra mắt Khu vui chơi - Chòi chơi Phố sách, hưởng ứng kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 - 28/6/2026).
  • Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026
    Từ ngày 26 đến 28/6/2026, tại Trung tâm Chiếu phim Quốc gia (Hà Nội), Cục Điện ảnh phối hợp với Hãng phim Quốc gia Belarus (Belarusfilm) và Bộ Văn hóa Cộng hòa Belarus tổ chức “Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026”.
  • Tuyên dương 126 gia đình văn hóa tiêu biểu Thủ đô năm 2026
    Sáng 25/6, Thành phố Hà Nội đã tổ chức Hội nghị tuyên dương các gia đình Văn hóa tiêu biểu Thủ đô năm 2026, nhân dịp kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 - 28/6/2026).
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Văn Học
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Văn Học.
  • Kể câu chuyện về "vòng đời của Sen" tại lễ hội sen Hà Nội 2026
    Không chỉ dừng lại ở một không gian ngắm cảnh đơn thuần, Lễ hội Sen Hà Nội 2026 (diễn ra từ 26- 28/6) hứa hẹn mang đến một trải nghiệm văn hóa hoàn toàn khác biệt. Lần đầu tiên tại không gian sáng tạo Tây Hồ, một mạch truyện trực quan sinh động về trọn vẹn "vòng đời của Sen" sẽ được tái hiện, đánh thức mọi giác quan của công chúng Thủ đô.
  • Quyết sách chiến lược để Hà Nội chuyển đổi mô hình phát triển đô thị trong giai đoạn mới
    Trong giai đoạn mới, Hà Nội đang đứng trước yêu cầu chuyển đổi mô hình phát triển đô thị từ mở rộng theo chiều ngang sang phát triển nén, xanh, đa trung tâm, dựa trên giao thông công cộng (TOD) khối lượng lớn. Để hiện thực mục tiêu này, cụ thể hóa Luật Thủ đô 2026, HĐND Thành phố Hà Nội gần đây đã chính thức thông qua Nghị quyết quy định chính sách cải tạo chỉnh trang đô thị và phát triển TOD trên địa bàn thành phố.
  • Triển lãm đa giác quan “Giao thời”: Kết nối di sản với công nghệ
    Từ ngày 24/6 đến 31/7/2026, tại Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam diễn ra triển lãm đa giác quan “Giao thời”. Sự kiện do Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam phối hợp với VietArt, LumiPark và LumiTech tổ chức.
Tôi đi “nhặt” Hà Nội xưa cùng Nguyễn Công Hoan
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO