Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hồ Gươm - mảnh hồn thiêng giữa lòng Hà Nội

Bùi Nhật Lai 07:27 24/08/2025

Tôi vẫn nhớ như in cái buổi sớm mùa thu năm ấy, lần đầu tiên đặt chân đến Hà Nội. Thành phố mơ ước, thành phố của bao câu chuyện cổ tích mẹ kể, của những bài thơ tôi từng học, bài hát tôi nghe thuở nhỏ, bỗng chốc hiện ra trước mắt – thật đến rưng rưng. Hồ hiện lên giữa lòng thành phố trước mắt tôi như viên ngọc bích xanh rêu lung linh, huyền diệu. Hồ Gươm – hay Hồ Hoàn Kiếm – đã in sâu vào ký ức tôi bằng một vẻ đẹp không thể gọi tên, vừa cổ kính, vừa thiêng liêng, vừa nhẹ nhàng như tiếng vọng từ quá khứ xa xăm.

hinh-anh-ho-guom-lieu-ru-xa-xam_100246465.jpg

Tôi đến Hà Nội vào một buổi sáng se lạnh, khi mặt trời còn ngái ngủ sau lớp mây mỏng. Làn sương lãng đãng giăng ngang mặt hồ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo mà thơ mộng. Tiếng rao bán hàng, tiếng xe cộ chầm chậm lăn bánh trên phố cổ, tất cả hòa vào nhau như một bản hòa ca dịu dàng đánh thức mọi giác quan. Tôi bước chậm quanh hồ, trái tim như đập rộn ràng, một cảm giác khác lạ trào dâng trong tôi thật khó tả thành lời, nó vừa thiêng liêng, vửa trân thực đến ngỡ ngàng. Đây chính là nơi tôi từng mơ đến bao lần – giờ đã hiện hữu ngay trước mắt, dưới chân mình, trong hơi thở rộn ràng của mình.

Tôi dừng chân ở Tháp Bút – ngọn bút đá thanh cao vươn lên trời xanh ở đầu đường Đinh Tiên Hoàng. Tôi ngẩng nhìn ba chữ “Tả Thanh Thiên” được khắc trên thân tháp – “viết lên trời xanh”, như một tuyên ngôn ngạo nghễ thể hiện khí phách người Hà Nội xưa. Ở đó, tôi thấy một tâm hồn yêu chữ, trọng nghĩa lý, thấm đẫm tinh thần nho giáo nhưng cũng mang dáng dấp một thời hào hùng, kiêu bạc. Tôi tưởng tượng bao thế hệ học trò xưa từng ngẩng nhìn ngọn tháp ấy mà mơ về con đường khoa bảng, mơ làm rường cột cho non sông. Men theo nhịp cầu cong cong đỏ thắm như một nét bút mềm mại trên mặt hồ, tôi đặt chân lên Cầu Thê Húc. Cái tên thật đẹp – “nơi đậu ánh sáng ban mai”, như một lời thì thầm rất nhẹ nhưng để lại dư âm dài lâu. Dưới làn sương sớm, cây cầu như hiện ra từ cõi mộng, rực lên sắc đỏ huyền thoại giữa không gian bảng lảng hơi nước. Tôi đi thật chậm để ngắm nhìn và cảm nhận, mỗi bước là một xúc cảm dâng trào. Bởi nơi đây không chỉ là một công trình kiến trúc đẹp mắt, mà là sợi dây vô hình kết nối mỗi con người thực tại với chiều sâu lịch sử, với tâm linh, với một Hà Nội rất riêng – trầm mặc mà đầy yêu thương. Bước qua cầu là vào đến Đền Ngọc Sơn – ngôi đền cổ kính linh thiêng nằm giữa đảo ngọc, nơi thờ đức Thánh Trần và những bậc hiền nhân đất Việt. Trong làn khói hương trầm bảng lảng, trong âm thanh rì rầm như lời khấn nguyện, tôi thấy lòng mình lắng lại, xúc động vô cùng. Tôi không sinh ra ở Hà Nội, nhưng giây phút ấy, tôi bỗng thấy mình như trở về chốn cội nguồn, như tìm được một phần tâm hồn bị thất lạc. Có lẽ ai từng đến Đền Ngọc Sơn cũng sẽ hiểu cảm giác đó – cảm giác được che chở, được tự hào, được bao dung, giữa lòng thành phố nhộn nhịp năng động vẫn có một chốn để ta bình tâm tưởng nhớ đến các tiền nhân đã khai sinh và xây dựng non nước này. Và rồi, như một món quà kỳ diệu, tôi được nhìn thấy tận mắt xác cụ Rùa – Rùa Hồ Gươm, được lưu giữ cẩn thận trong đền. Tôi lặng người. Không phải vì kích thước lớn hay sự hiếm có của sinh vật ấy, mà bởi câu chuyện huyền thoại ẩn sau lưng rùa: vua Lê Lợi trả gươm báu cho Thần Kim Quy, khép lại một thời kháng chiến, mở ra một giai đoạn thái bình. Huyền thoại ấy, dù biết là truyền thuyết, vẫn khiến tôi thấy lòng mình rưng rưng. Tôi như nghe rõ tiếng sóng xô nhẹ mạn thuyền rồng năm ấy. Tôi nhớ lại từng trang sách sử học thuở nhỏ, từng hình ảnh minh họa mờ nhòe mà sống động trong trí nhớ – giờ đây đã hóa thành hiện thực trước mắt tôi. Cụ Rùa không chỉ là chứng tích sinh học, mà là một phần hồn thiêng đất Việt, là biểu tượng của sự đoàn kết, lòng yêu nước và tín ngưỡng linh thiêng của bao thế hệ. Khi tôi ngồi bên ghế đá, lặng ngắm mặt hồ lăn tăn ánh nắng, từ đâu đó vẳng lên giai điệu của bài hát “Bài ca Hà Nội”. Lời ca tha thiết, hào hùng xuyên qua làn gió, chạm vào đáy tim tôi: "Ta đi trên đường Hà Nội rực rỡ chiến công, đường thênh thang Ba Đình lịch sử. Đường tấp nập Hoàn Kiếm, Đông Xuân..." Giai điệu ấy như có phép màu, khiến cảnh vật quanh hồ bỗng trở nên long lanh, sống động, thấm đẫm khí chất hào hùng mà cũng chan chứa yêu thương, đầy tự hào của người Hà Nội. Tôi lặng người, bâng khuâng đến rưng rưng. Hóa ra, không phải chỉ mắt thấy mới là cảm nhận. Mà chính âm nhạc – trong khoảnh khắc ấy – đã đánh thức sâu trong tôi một niềm tự hào dân tộc. Hồ Gươm không chỉ là danh thắng, mà là nơi khởi đầu của những huyền thoại bất diệt, là nơi in dấu những trang sử hào hùng, là biểu tượng của một thủ đô từng trải qua bom đạn, đau thương, nhưng vẫn kiêu hãnh đứng dậy, vươn mình sống với tất cả khí chất của người Tràng An. Tôi yêu Hà Nội không chỉ vì nét đẹp cổ kính, mà bởi Hà Nội – trái tim của Tổ Quốc nơi lưu giữ hồn thiêng dân tộc và sông núi, trong từng gốc cây, phiến đá, cây cầu, nốt nhạc. Và giữa lòng Hà Nội, Hồ Gươm như một trái tim thiêng liêng không bao giờ ngừng đập. Là nơi để nhớ, để thương, để trở về và sống lại những khúc ca của một thời lịch sử hào hùng.

Rời Hà Nội hôm ấy, tôi mang theo trong tim không chỉ là những bức ảnh hay món quà lưu niệm. Mà là một tình cảm thiêng liêng và mãnh liệt, một sự gắn bó rất lạ – như thể từ rất lâu rồi, tôi đã có một phần hồn mình gửi lại nơi hồ xanh ấy. Tháp Bút, cầu Thê Húc, Đền Ngọc Sơn, cụ Rùa – và cả những giai điệu ngân vang trong “Bài ca Hà Nội” – tất cả không chỉ là những biểu tượng. Mà là hơi thở của Thủ đô, là niềm kiêu hãnh của người con đất Việt. Và với tôi, lần đầu tiên đến Hồ Gươm – là lần đầu tôi hiểu sâu sắc thế nào là thiêng liêng – Hà Nội trái tim của Tổ Quốc.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Bùi Nhật Lai. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội, yêu mãi còn yêu...
    Hôm qua đường phố Hà Nội như tĩnh lặng hơn, và hôm nay cũng vậy. Cái rét Tháng Giêng vừa qua đi rất nhanh và diệu vợi làm sao! Trên những con phố, ánh mặt trời xuất hiện và những chiếc lá mùa thu bắt đầu rơi...
(0) Bình luận
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Hy vọng (Kỳ 2)
    Ngày tôi được sinh ra đã định sẵn cuộc sống sẽ gắn liền với một khu vườn ươm chật hẹp. Mỗi ngày, tôi đều nhìn thấy các bạn xung quanh rời đi. Đúng vậy, họ thường nói với nhau rằng: “Nó chẳng nở hoa được, mang về làm gì cho chật nhà!”...
  • Dự án Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): “Chắp cánh” để văn hóa Hà Nội thành một trụ cột trong nền kinh tế
    Trong nền kinh tế thị trường, câu hỏi: “Làm thế nào để vừa bảo tồn bản sắc, vừa biến các giá trị văn hóa thành nguồn lực nội sinh phát triển kinh tế?” đang là một bài toán không dễ hóa giải. Đối với Hà Nội, Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) đang có các điều khoản tạo hành lang pháp lý, cơ chế đặc thù, vượt trội để văn hóa trở thành một trụ cột của nền kinh tế.
  • Giới thiệu các tác phẩm hội họa tiêu biểu của vua Hàm Nghi tại Thủ đô Hà Nội
    Tiếp nối thành công của lần trưng bày tại Huế, từ ngày 24/4 đến 10/5/2026, Art Nation phối hợp cùng Viện Pháp tại Việt Nam và Trung tâm Hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu - Quốc Tử Giám tổ chức trưng bày “Trời, Non, Nước | Allusive Panorama” giới thiệu các tác phẩm hội họa tiêu biểu của vua Hàm Nghi tại Thủ đô Hà Nội.
  • Xác lập mô hình phát triển dựa trên khoa học công nghệ và đổi mới sáng tạo
    Trong bối cảnh thế giới đang trải qua những biến động nhanh chóng và sâu sắc, việc xác lập một mô hình phát triển dựa trên khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số không chỉ là một sự lựa chọn chiến lược mà đã trở thành yêu cầu tự thân, mang tính tất yếu để Việt Nam hiện thực hóa khát vọng hùng cường...
  • Vịnh Bái Tử Long lọt Top 7 kỳ quan bậc nhất Đông Nam Á
    Được xướng danh ở vị trí thứ 3 trong danh sách 7 kỳ quan bậc nhất Đông Nam Á, vịnh Bái Tử Long được ví như “viên ngọc ẩn” của vùng Đông Bắc Việt Nam. Nơi đây ghi điểm tuyệt đối nhờ lưu giữ trọn vẹn vẻ đẹp hoang sơ, không gian thanh bình và bầu không khí trong lành.
Đừng bỏ lỡ
Hồ Gươm - mảnh hồn thiêng giữa lòng Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO